Chương 1:
17/03/2025
Chương 2:
17/03/2025
Chương 3:
17/03/2025
Chương 4:
17/03/2025
Chương 5:
17/03/2025
Chương 6:
17/03/2025
Chương 7:
17/03/2025
Chương 8:
17/03/2025
Chương 9:
17/03/2025
Chương 10:
17/03/2025
Chương 11:
19/03/2025
Chương 13:
19/03/2025
Chương 12:
19/03/2025
Chương 14:
19/03/2025
Chương 15:
19/03/2025
Chương 16:
19/03/2025
Chương 17:
19/03/2025
Chương 18:
19/03/2025
Chương 19:
19/03/2025
Chương 20:
19/03/2025
Thấy bóng dáng nơi góc tường đã biến mất, ta vội vàng kéo chặt cổ áo lỏng lẻo, mặt đỏ bừng, lầm bầm một câu:
“Ta không đàn nữa.”
Rồi lập tức xoay người bỏ chạy.
Thế nhưng, chẳng biết Tiêu Đường Nghị trúng phải dược gì, ngày nào cũng triệu ta đến đàn tỳ bà cho hắn nghe.
Suốt một tháng trôi qua, ta chẳng những không tiến bộ chút nào, mà còn thụt lùi không ít.
Ta cũng cảm thấy ngượng ngùng, dè dặt nói:
“Điện hạ, hay là… để thần thiếp học lại lần nữa?”
“Như vậy là được rồi, không cần học thêm.”
Hắn đáp lại vô cùng thản nhiên, dường như đã quen thuộc với âm điệu này. Ngay cả đám mưu sĩ bên cạnh cũng dần tập thành thói quen.
Hôm ấy, ta chặn đường một vị mưu sĩ trước cửa:
“Tiên sinh, không biết có phải bẩm sinh điện hạ đã mắc một chứng bệnh nào đó, tỷ như…”
“Điếc nhạc?”
Vị tiên sinh kia thay ta thốt ra câu này.
Ta gật đầu thật mạnh:
“Đúng, chính là như vậy! Ngài ấy không phân biệt được hay dở.”
Tiên sinh kia lắc đầu:
“Không cần nghi ngờ, những khúc ngài đàn quả thực khó nghe. Chẳng qua điện hạ thích, nên chúng ta cũng đành thích theo.”
Ta cười gượng:
“Khổ cực cho tiên sinh rồi.”
Tiên sinh chỉ khẽ gật đầu, rồi rời đi.
Ta bắt đầu nghiên cứu tập bút ký của Vân Hoa.
Từng câu từng chữ đều thể hiện nàng là một tiểu thư khuê các, gia giáo đoan trang.
“Chủ tử ngươi xuất thân danh môn, ở Biện Châu cũng là người có tiếng tăm, rốt cuộc là vì cớ gì mà mất mạng?”
Mặt mày Tiểu Đào sa sầm:
“Đầu xuân năm nay, lão gia bị kết tội, cả nhà đều chịu họa. Đó đều là chuyện cũ rồi…”
“Vậy tỳ bà của chủ tử ngươi…”
Tiểu Đào đột nhiên cứng người, giọng nói cũng căng thẳng:
“Ngươi hỏi chuyện này làm gì?”
“Ta chỉ muốn biết khúc nàng đàn có dễ nghe hay không thôi.”
Tiểu Đào hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn ta rồi mắng:
“Kẻ xấu xa!”
Nói xong, nàng ta quay người bỏ chạy.
Ta nhìn theo bóng lưng nàng ta rời đi, chân mày nhíu chặt, bỗng nhiên linh quang lóe lên, chẳng lẽ Vân Hoa vốn dĩ cũng không biết đàn tỳ bà?
Mà bởi vì khúc đàn của ta và nàng đều khó nghe giống nhau, nên mới bị Tiêu Đường Nghị xem trọng?
Trên đời này thực sự có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống thế sao?
Ngay khi ta còn đang vui mừng vì có thể thoát thân an toàn, thì Tiêu Đường Nghị lại mang về một nữ nhân, dung mạo giống hệt Vân Hoa.
“Gọi là Vân cô nương.”
Ngay cả Tiểu Đào cũng sững sờ.
Nàng đàn tỳ bà vô cùng xuất sắc.
Tiếng đàn dư âm quanh quẩn, vang vọng không dứt suốt ba ngày ba đêm.
Rất nhanh sau đó, ta liền “thất sủng”.
Chẳng những không nhận được lấy một xu bạc của Hoàng hậu, mà còn bị vây khốn trong Đông cung, không thể rời đi nửa bước.
Trong cơn sốt ruột, ta sai Tiểu Đào đi dò la tin tức.
Nàng ta lén nhìn trộm một hồi rồi quay về, sắc mặt tức tối.
“Có chuyện gì?”
“Chủ tử ta đàn tỳ bà vốn không phải như vậy!”
Ta cười nhạt, đúng vậy, đương nhiên là không giống.
Tiểu Đào nhìn ta một cái, dường như muốn nói gì đó lại thôi. Một lát sau, nàng thấp giọng nói:
“Nghe đồn, Lục điện hạ cũng yêu thích nàng ta.”
Thấy ta mặt mày ngơ ngác, Tiểu Đào tức đến mức giậm chân:
“Chính là vị Lục điện hạ từng chống lưng cho Vân gia khi trước! Khi xưa Lục điện hạ yêu thích chủ tử, nay đương nhiên cũng yêu thích nữ nhân này.”
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, Lục hoàng tử liên tục lui tới Đông cung.
Trong phút chốc, bọn hạ nhân tranh nhau ra mặt hầu hạ Vân cô nương.
Ngành làm thế thân này, suy cho cùng chính là “trường giang sóng sau xô sóng trước”.
Có kẻ giống nàng ấy hơn ta, biết cách lấy lòng người hơn ta, vậy ta đành phải thoái vị nhường ngôi thôi.
Nhưng ta chưa từng oán trách thời thế, bạc ở đâu chẳng kiếm được?
Sau một hồi khổ tâm suy tính, ta rốt cuộc cũng nghĩ ra biện pháp.
Ta ghé sát tai Tiểu Đào, thì thầm to nhỏ.
Tiểu Đào nghe xong thì bàng hoàng, tròn mắt nhìn ta:
“Còn có thể kiếm tiền như thế sao?”
You cannot copy content of this page
Bình luận