Chương 1:
17/03/2025
Chương 2:
17/03/2025
Chương 3:
17/03/2025
Chương 4:
17/03/2025
Chương 5:
17/03/2025
Chương 6:
17/03/2025
Chương 7:
17/03/2025
Chương 8:
17/03/2025
Chương 9:
17/03/2025
Chương 10:
17/03/2025
Chương 11:
19/03/2025
Chương 13:
19/03/2025
Chương 12:
19/03/2025
Chương 14:
19/03/2025
Chương 15:
19/03/2025
Chương 16:
19/03/2025
Chương 17:
19/03/2025
Chương 18:
19/03/2025
Chương 19:
19/03/2025
Chương 20:
19/03/2025
Những lời này đều do hoàng hậu dạy ta, giống hệt lai lịch của phu nhân Vân Hoa.
Tiêu Đường Nghị im lặng, ôm ta, hồi lâu không nói gì.
Ta liếm nhẹ đôi môi khô, từ trong lòng hắn ngồi dậy, ghé sát vào khuôn mặt tuấn mỹ kia, rồi chớp mắt hỏi:
“Điện hạ, lâu ngày tương phùng, đêm nay chẳng lẽ không nên làm chút chuyện gì sao…?”
Hắn hơi nheo mắt, đáy mắt u trầm, lặng lẽ nhìn ta.
Giây lát sau, bàn tay hắn nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng đặt lên cổ áo mình, cằm hơi nâng, ngụ ý rõ ràng bảo ta cởi áo giúp hắn.
Ta ngơ ngẩn, ánh mắt dừng lại trên cần cổ hắn, nơi yết hầu khẽ chuyển động, làn da ấm áp dưới tay khiến đầu ngón tay ta run rẩy.
Theo bản năng, ta muốn rụt tay về…
Tiêu Đường Nghị cong môi, ý cười nhàn nhạt nhưng lời nói lại mang theo vài phần uy hiếp:
“Ngươi thử né tránh xem?”
Ta rùng mình, hai tay run run, vất vả hồi lâu, mồ hôi đầm đìa mà vẫn chưa tháo được y phục của hắn.
Cuối cùng, ta đành phải dùng sức nắm lấy cổ áo, mạnh mẽ kéo một cái.
“Xoẹt!!!”
Ồ… Ngực lộ ra rồi.
Ta ngẩn ra, ánh mắt sáng rực, vui mừng ngẩng đầu nhìn Tiêu Đường Nghị.
Chìm đắm trong đôi mắt ôn hòa của hắn, ta chợt cảm thấy trước mắt tối sầm, liền mất đi tri giác.
Trước khi ngất đi, dường như ta nghe thấy có người thấp giọng hỏi:
“Điện hạ, có cần móc mắt nàng ra không?”
Khi ta tỉnh lại, mặt trời đã ló rạng phương Đông.
Ngoài phòng, lờ mờ vọng lại giọng đối thoại giữa Tiêu Đường Nghị và một nam nhân khác:
“Nữ tử này xuất hiện quá mức trùng hợp, không thể không phòng. Chi bằng diệt trừ đi, tránh hậu hoạn về sau.”
Ta hoảng hốt, vội vã đẩy cửa sổ ra, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Tiêu Đường Nghị.
Tựa người trên bệ cửa, ta kiều mị cất tiếng gọi:
“Điện hạ…”
Hai kẻ vừa mới thì thầm lập tức ngẩng đầu, chạm phải nụ cười tươi rói của ta.
Nam nhân đối diện bỗng nhiên cứng đờ, vội vã chắp tay cáo từ.
Thần sắc Tiêu Đường Nghị vẫn như thường, nhàn nhạt mỉm cười:
“Ngươi tỉnh rồi.”
Ta nghiêng đầu, híp mắt nhìn hắn, nhàn nhã hỏi:
“Nghe nói, có người muốn lấy mạng ta?”
Hắn thong dong đáp:
“Ngươi nghe lầm rồi.”
Câu trả lời có phần quá mức nhẫn nại.
Ta chống cằm, nghiêng người dựa vào khung cửa, thừa lúc hắn không phòng bị, nhanh chóng ghé sát lại, thì thầm:
“Điện hạ, tối qua thiếp thân còn chưa làm gì, cớ sao lại đột nhiên ngất đi?”
Khoảng cách này, không gần không xa.
Ta có thể nhìn thấy rõ hàng mi dài đều đặn của Tiêu Đường Nghị, mà hắn cũng có thể trông thấy từng sợi tơ lông mảnh trên làn da ta.
Ánh dương rực rỡ, rải xuống người lớp ánh sáng mềm mại ấm áp.
Trên cành, hoa rơi lác đác.
Khối ngọc bội nơi hông va chạm khẽ, phát ra âm thanh trong trẻo.
Khoảnh khắc này, dường như chỉ cần nhích thêm chút nữa là có thể chạm vào nhau.
Tiêu Đường Nghị mím môi, ánh mắt dừng trên môi ta chốc lát, sau đó không chút kiêng dè mà rút ngắn khoảng cách, hơi thở ấm nóng lướt qua mặt ta, thanh âm trầm thấp:
“Đương nhiên là do thể lực Vân Hoa không đủ rồi.”
Lời còn chưa dứt, lão ma ma đang lén lút giám sát ngoài cửa đã lặng lẽ biến mất.
Ta lập tức co người rụt lại, nhanh chóng xỏ giày, miệng cười gượng gạo:
“Thiếp thân còn có việc, điện hạ cứ tự nhiên.”
Tiêu Đường Nghị: “?”
Ta vội vã chạy sang phòng bên cạnh, đúng lúc nghe thấy lão ma ma đang kích động bẩm báo với đại cung nữ thân cận của hoàng hậu:
“Đại hỷ! Lão nô vừa thấy tận mắt, thái tử điện hạ và nha đầu kia đang hôn nhau!”
“Hoàng hậu nương nương đã dặn, nếu nàng ta lọt vào mắt xanh của thái tử, tất sẽ trọng thưởng.”
Bước chân ta chững lại ngay trước cửa.
“Trọng thưởng”
Hai chữ này xoay vòng trong tai, nghe mà lòng ta nở hoa!
3
Mùa hạ, buổi chiều muộn.
Trong biệt viện Đông Cung, dòng nước róc rách quanh giả sơn, bóng cây rợp mát, che khuất ánh dương.
Đám mưu sĩ của Đông Cung đã ngồi lặng yên hồi lâu, rốt cuộc nhịn không được mà mở miệng:
“Điện hạ, nữ tử trên giả sơn kia đã nhìn ngài suốt ba khắc, là ai vậy?”
Là ta.
You cannot copy content of this page
Bình luận