Ta Là Thế Thân Tại Đông Cung

Chương 14:

Chương trước

Chương sau

Khi ta hóa thành một vệt tàn hồn, đứng trước mặt đạo trưởng, giọng nói khàn khàn đầy căm hận:

 

“Đạo trưởng, cầu người cho ta một cơ hội… Để ta báo thù cho Vân gia!”

 

Lão đạo vuốt chòm râu, chậm rãi nói:

 

“Ngươi hẳn phải hiểu rõ, cá và tay gấu không thể cùng có được. Nếu muốn tìm ra chân tướng, kiếp này, ngươi và Tiêu Đường Nghị liền duyên tận từ đây.”

 

Hai hàng huyết lệ chảy dài trên gương mặt ta, giọng nói như gió lạnh rít qua kẽ răng:

 

“Ta muốn kẻ s*át hại gia tộc ta… phải đền mạng!”

 

“Được, ta giúp ngươi mượn xác hoàn hồn. Chỉ là ngày sau, ngươi và hắn, tất cả đều tùy vào số mệnh.”

 

Hôm sau, Mục Tam đi ngang qua vùng hoang dã, trượt chân ngã xuống vách núi, mất mạng.

 

Mộ phần của Vân Hoa bị bật nắp.

 

Khi “Mục Tam” bò dậy lần nữa, linh hồn bên trong đã không còn như cũ.

 

10

 

Ta đột nhiên mở mắt, ngoài cửa sổ, chim hỷ thước ríu rít không ngừng.

 

Cánh tay Tiêu Đường Nghị vòng qua eo ta, thân thể còn mang theo hơi ấm, giọng nói ngái ngủ khàn khàn:

 

“Đêm qua không chợp mắt, sao không ngủ thêm một chút?”

 

Ta hơi nghiêng đầu, nhìn chàng.

 

Ánh sáng buổi sớm chiếu lên gương mặt yên tĩnh của chàng, hàng mi đen dày, hơi thở đều đặn.

 

Có vẻ như đã lâu rồi chàng chưa từng ngủ ngon giấc đến vậy.

 

Ta nằm yên, cảm nhận từng nhịp tim vững vàng nơi lồng ngực chàng.

 

Ngay lúc Tiêu Đường Nghị chậm rãi mở mắt, ta cong môi nở nụ cười, khẽ dịch người, tựa vào lòng chàng:

 

“Về sau, bất kể chàng đi đâu, có thể mang ta theo cùng không?”

 

Giọng Tiêu Đường Nghị vẫn còn khàn, chàng nhẹ nhàng đáp:

 

“Được.”

 

Tiêu Đường Nghị vào triều, ta đích thân tiễn chàng.

 

Chàng hạ triều, ta cũng đích thân ra đón.

 

Ngay cả lúc nghị sự, ta cũng ngồi sau tấm bình phong, chống cằm lặng lẽ nhìn chàng.

 

Tiểu Đào có chút bất đắc dĩ, nàng nhỏ giọng hỏi:

 

“Chủ tử, sau này còn rất nhiều thời gian, sao phải vội vã như vậy?”

 

Ta chỉ cười, không nói.

 

Lúc này, vị tiên sinh từng chê bai tiếng tỳ bà của ta, Từ tiên sinh, đang đứng bên ngoài.

 

Trước đây là như thế, sau khi ta trở thành Mục Tam, hắn vẫn vậy.

 

Rõ ràng, hắn có vẻ không ưa gì ta.

 

Ta nhớ, trong thư phụ thân gửi đến ngày trước, từng nhắc về một vị Từ tiên sinh từ kinh thành đến, nguyện phò trợ Lục hoàng tử đăng cơ.

 

Một kẻ hầu hai chủ.

 

Có lẽ, chân tướng về cái ch*ết của Vân gia, chính là nằm trên người Từ tiên sinh.

 

Có lẽ vì ánh mắt ta đặt trên hắn quá lâu, ngay sau khi mọi người vừa lui đi, Tiêu Đường Nghị liền vòng ra phía sau bình phong, cúi người kéo ta lại, cúi xuống hôn.

 

Tiêu Đường Nghị nhướng mày, giọng trầm thấp:

 

 “Vừa rồi, nàng nhìn Từ tiên sinh làm gì?”

 

Ta ngước lên, ánh mắt bình thản:

 

“Ta từng gặp hắn, khi còn ở Vân gia.”

 

Động tác của Tiêu Đường Nghị khựng lại, ánh mắt đối diện với ta, trong giọng nói đã mang theo chút sắc lạnh:

 

“Nàng muốn nói… là hắn có liên hệ với Lục đệ sao?”

 

“Phải.”

 

Trước đây, ta từng nghĩ cái ch*ết của mình là do liên lụy đến một thế lực nào đó trong kinh thành.

 

Nhưng giờ xem ra, hung thủ dường như đang hướng về người mà Vân gia từng tín nhiệm nhất—Lục hoàng tử.

 

Vị hoàng tử ôn hòa lễ độ này, từ trước đến nay đều không được ai xem trọng.

 

Nếu ngay cả Từ tiên sinh cũng là người của hắn, vậy thì sự việc này… thực sự quá đáng sợ.

 

11

 

Dạo gần đây, mỗi khi ngủ, ta luôn mơ về những lời lão đạo từng nói.

 

Duyên phận giữa ta và Tiêu Đường Nghị… chẳng còn bao nhiêu.

 

Vì tiêu hao tinh thần quá độ, ta cũng chẳng thể ngủ ngon.

 

Hôm ấy, ta lại lên Càn Vân Quán.

 

Lão đạo thở dài, nhìn ta với ánh mắt đầy tiếc nuối:

 

“Thí chủ tiền đồ quang minh, cớ sao lại đến đây?”

 

Ta đứng lặng trước mặt lão, giọng bình thản:

 

“Lần này, ta muốn xem quẻ cho người khác.”

 

Lão đạo lặng lẽ nhìn ta một lúc, rồi cầm bút vẽ quẻ.

 

Lão vuốt râu, khẽ lắc đầu.

 

Đại hung.

 

Thập tử vô sinh.

 

Bỗng chốc, tất cả mọi chuyện đều trở nên sáng tỏ.

 

Cái gọi là “hữu duyên vô phận.”

 

Chẳng qua là âm dương cách biệt.

 

Hết Chương 14:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page