Ta cùng Chu Ninh Thần bàn bạc hồi lâu, chẳng thu được kết quả gì. Đến lúc tiễn hắn ra cửa, ta hạ giọng hỏi:
“Ngươi có thể đừng lúc nào cũng đến tìm ta vào nửa đêm không? Nếu bị người khác bắt gặp, e rằng ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.”
Chu Ninh Thần nhìn ta đầy ai oán:
“Đây là thời đại phong kiến đó! Ban ngày ta nào dám ngang nhiên chạy sang đây!”
Ta thở dài một hơi, phất tay đuổi hắn đi.
Chu Ninh Thần rời khỏi, ta lại cảm thấy đói bụng, còn đang do dự có nên lẻn vào nhà bếp trộm ít bánh ngọt hay không…
Thì cánh cửa chưa kịp cài then lại một lần nữa bị đẩy ra.
Ta suýt nữa kêu lên thành tiếng, ngày nào cũng thế này, chẳng lẽ đang diễn kịch gián điệp sao?
Là Tiêu Chỉ.
Ta liếc hắn một cái đầy oán trách, người này thật là… đến phiên thay ca sao?
Thế nhưng, hắn đóng cửa lại, rồi nói ra một câu khiến ta há hốc mồm:
“Kỳ biến ngẫu bất biến?”
“Cung đình ngọc dịch tửu, một trăm tám một chén?”
Ta sững sờ, giọng nói cũng run rẩy theo:
“Ngươi… ngươi cũng là người xuyên sách?”
Nhưng lời vừa dứt, Tiêu Chỉ lại khẽ cau mày, vẻ mặt thoáng chút mờ mịt:
“Xuyên sách là gì?”
Ta càng thêm kinh ngạc:
“Vậy hai câu ngươi vừa nói…”
Hắn chậm rãi bước tới, ánh mắt khóa chặt lấy ta:
“Chỉ là muốn hỏi, hai người các ngươi vừa rồi nói có ý gì.”
Chỉ có thế?
Trái tim treo lơ lửng của ta liền nặng nề rơi xuống.
Thì ra là vậy.
Ta đáp hai câu qua loa cho có, rồi liền kéo tay hắn về phía giường.
“Tiêu Chỉ, di nương đói rồi.”
Tiêu Chỉ liếc xuống bàn tay ta đang nắm chặt lấy hắn, nhướng mày:
“Đói thì xuống bếp, kéo ta qua đây làm gì?”
Ta chớp mắt nhìn hắn, khẽ cười:
“Nếu di nương có thể ăn ngươi, e rằng cũng đủ no.”
Tiêu Chỉ lập tức rút tay về, thản nhiên phủi vạt áo mình:
“Di nương khẩu vị quá lớn, sợ rằng không nuốt trôi.”
Thấy hắn vẫn mang vẻ chính trực, cấm dục như một vị quan già, ta chẳng còn gì để nói, đành xấu hổ buông tay.
Nhưng… ta cứ có cảm giác hình như có chỗ nào đó không đúng lắm.
Rõ ràng là người lúc nào cũng biết cách trêu chọc người khác, nhưng ta lại chẳng dám tùy tiện trêu lại hắn như trước nữa.
Nói vài câu qua loa, ta liền đuổi hắn ra ngoài, còn dặn dò thật nhỏ giọng:
“Từ giờ về sau, không được đến phòng ta giữa đêm nữa.”
Tới đây rồi chẳng làm chính sự, cứ trêu chọc ta vài câu rồi rời đi, nếu sáng mai có người bắt gặp, e rằng cái mũ “tư thông” này chẳng thể tránh khỏi.
Tiêu Chỉ bị ta đuổi đi, vừa bước ra khỏi cửa, ta liền nhanh chóng cài then thật chặt.
Nói đùa gì chứ, nếu giờ Tiêu Đình lại mò đến, chẳng phải phòng ta sắp biến thành thanh lâu rồi sao?
…
Ngày hôm sau.
Ta vốn định tự tay làm ít bánh ngọt mang đến cho Tiêu Chỉ, nhân tiện bồi dưỡng thêm tình cảm, thế nhưng biến cố bất ngờ xảy ra.
Lân quốc xâm phạm biên giới, đại quân áp sát lãnh thổ, hoàng thượng hạ lệnh cho Tiêu tướng quân xuất chinh.
Thực ra, người được định sẵn để xuất chinh lần này vốn là lão tướng quân Tiêu Đình, nhưng hắn thẳng thừng từ chối.
Nghe nói, ngay tại đại điện, Tiêu Đình còn giả vờ cảm khái đến rơi lệ, nói rằng lần này trở về, bản thân đã thương tích đầy mình, suýt nữa thành phế nhân, may mà ông trời còn thương, ban cho hắn một nhi tử tốt, vậy nên cứ để Tiêu Chỉ thay hắn bảo vệ quốc gia.
Lời nói nghe thì đầy chính khí, nhưng thực chất là hắn sợ chết.
Một người hiện đại ngay cả đánh nhau cũng phải vào đồn công an, bắt hắn dẫn theo mấy vạn đại quân xông pha chiến trường, e rằng quần còn chưa xỏ xong đã bị dọa đến tè ra rồi.
Và thế là, trọng trách lại rơi lên vai Tiêu Chỉ.
Thật lòng mà nói, ta có chút lo lắng cho hắn.
Nhận được tin, ta lập tức chạy đến phòng Tiêu Chỉ, nhưng… hắn không có ở đó.
Lòng ta trầm xuống, chẳng lẽ hắn đã xuất phát rồi sao?
Mang theo tâm trạng hụt hẫng, ta quay trở về phòng, vừa mở cửa ra, liền bị một người ôm chặt lấy.
You cannot copy content of this page
Bình luận