Nửa đêm, ta nắm chặt góc chăn, thầm nghĩ, nếu lúc này Tiêu Chỉ ở bên cạnh giúp ta giết thời gian, thì có lẽ đêm dài đằng đẵng này cũng không đến mức cô quạnh như vậy.
…
Ngày hôm sau, gió êm sóng lặng.
Tiêu Chỉ không tới trêu chọc ta, Tiêu Đình cũng không gây chuyện, ta rảnh rỗi đến phát chán, bèn ra hoa viên, ngồi cả buổi chiều cho cá chép ăn.
Mãi đến khi… hoàng hôn buông xuống.
Đêm dần khuya, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.
Ta đau đầu vô cùng.
Có khoảnh khắc nào đó, ta thậm chí còn cảm thấy mình chẳng khác nào một hoa khôi nơi thanh lâu, mỗi đêm đều có nam nhân khác nhau đến gõ cửa.
Ta bước xuống giường, chân trần đi tới cửa, vừa mới đến gần, liền nghe thấy bên ngoài vang lên một giọng nói lén lút:
“Kỳ biến ngẫu bất biến…”
“…”
Tên đầu óc có vấn đề này còn bày đặt ám hiệu.
Nhưng mà… ta im lặng hồi lâu, vẫn không thể nhớ ra câu tiếp theo là gì.
Bên ngoài, Chu Ninh Thần dường như có chút gấp gáp, lại đổi sang ám hiệu khác:
“Vậy… Cung đình ngọc dịch tửu?”
Cái này ta biết!
Ta lập tức tiếp lời:
“Một trăm tám một chén! Rượu này thế nào, nghe ta giới thiệu cho ngươi…”
“Đừng có ba hoa nữa, mau mở cửa!”
Ta cười gượng một tiếng, rồi mở cửa.
Bên ngoài, không biết Chu Ninh Thần kiếm đâu ra một bộ dạ hành y, trước khi bước vào còn cẩn thận nhìn ngang ngó dọc, đúng là đủ cẩn trọng.
Vừa vào cửa, hắn lập tức kéo ta vào trong, còn tiện tay đóng cửa lại.
Tim ta giật thót, vội vã hất tay hắn ra, cảnh giác nói:
“Ta cảnh cáo ngươi, dù sao ta cũng là nhạc mẫu trên danh nghĩa của ngươi…”
5
Lời vừa dứt, ta liền thấy Chu Ninh Thần quay đầu nhìn ta.
Đôi mắt hắn trừng lớn, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi:
“Ngươi đang nghĩ cái gì thế? Ta đến tìm ngươi là để bàn cách quay về!”
Vừa nói, hắn vừa xoa xoa thắt lưng, vẻ mặt đầy ai oán:
“Ta ở hiện đại còn chưa từng nắm tay nữ nhân nào, vậy mà xuyên vào sách lại phải ngày ngày trả bài…”
Ta lườm hắn một cái.
“Thôi đi, nữ nhi của ta là nữ chính, người đẹp tâm thiện, eo nhỏ đến mức một bàn tay cũng có thể ôm trọn, ngươi đừng có được lợi rồi còn khoe khổ.”
Chu Ninh Thần xấu hổ, hung hăng liếc ta một cái, sau đó đi thẳng đến ngồi xuống bên bàn, đúng lúc chuyển đề tài:
“Nói xem, ngươi đã xuyên vào đây thế nào?”
Nhắc đến chính sự, ta cũng thu lại nụ cười:
“Tai nạn xe.”
“Ký ức cuối cùng của ta là lúc lái xe qua ngã tư, bị một chiếc xe đâm vào, sau đó va tiếp vào một xe khác, tai nạn liên hoàn. Đến khi tỉnh lại, ta đã ở trong quyển sách này rồi.”
Chu Ninh Thần đột nhiên nhướng mày:
“Ta cũng là tai nạn xe!”
Hắn kêu lên:
“Rõ ràng ta đang lái xe rất bình thường, lại bị một con bọ cánh cứng màu đỏ đáng chết tông bay lên trời!”
“…”
Ta im lặng một lát, sau đó nhẹ giọng hỏi:
“Có khả năng nào không… rằng con bọ cánh cứng đỏ đáng chết kia chính là xe của ta?”
Chu Ninh Thần trầm mặc vài giây, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
“Vậy thì…”
“Nếu tất cả những người xuyên đến đây đều là nạn nhân của vụ tai nạn này, thì ít nhất cũng phải có bốn người xuyên qua.”
Chu Ninh Thần hạ giọng:
“Bởi vì, sau khi ta bị ngươi đâm trúng, ta lại tông phải một nam nhân đang đi xe đạp.”
Nam nhân đi xe đạp…
Không biết vì sao, ta bỗng nhiên nhớ đến Tiêu Đình, kẻ có vẻ như từng sống một cuộc đời không mấy tốt đẹp ở hiện đại.
Nói như vậy… ít nhất vẫn còn một người xuyên qua nữa, chính là kẻ đã khơi mào vụ tai nạn liên hoàn kia.
Nhưng hắn xuyên vào vai nào trong sách thì không ai biết được.
Ta mơ hồ nhớ lại, người đầu tiên đâm vào ta trong vụ tai nạn là một nam nhân.
Khoảnh khắc ánh đèn lóe lên, ta lướt mắt qua cửa sổ xe, chỉ thoáng thấy bóng dáng của hắn, không nhìn rõ diện mạo, chỉ xác định đó là một người đàn ông.
Rắc rối thật.
You cannot copy content of this page
Bình luận