Hắn vừa trêu ghẹo xong lại hắt ngay một gáo nước lạnh, khiến ta tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Hai cảm giác đan xen, rốt cuộc ta lại nhớ đến hắn suốt cả đêm.
Lấy lại tinh thần, ta cẩn thận quan sát bóng hình trong gương.
Năm tháng dường như đã đặc biệt ưu ái nàng, dù đã ngoài ba mươi, song trên dung nhan lại chẳng lưu lại chút dấu vết nào.
Mày liễu cong cong, đôi mắt đa tình, ánh mắt lưu chuyển, phong tình trời sinh tự nhiên bộc lộ.
Hừ, loại người như Tiêu Chỉ, thường ngày đã quen làm tướng quân oai phong lẫm liệt, e rằng những thiếu nữ dịu dàng mềm mỏng khó có thể động đến lòng hắn.
Ngược lại, kiểu phụ nhân phong vận dào dạt như ta, không chừng lại vừa khéo khiến hắn xiêu lòng.
Nghĩ vậy, ta đứng dậy, thay một bộ váy lụa mỏng màu hồng thắm, để nha hoàn giúp ta kẻ mày tô phấn, sau đó đi thẳng đến hậu viện.
Hậu viện, chính là nơi ở của Tiêu Chỉ.
Vừa nhấc vạt váy bước vào trong, ta đã thấy hắn đang luyện võ.
Quả nhiên là tướng quân.
Một bộ kiếm pháp như mây trôi nước chảy, khiến ta không khỏi ngứa ngáy trong lòng.
Mỹ nhân như vậy, nếu có thể…
Dù có làm quỷ cũng đáng.
Ta khẽ lau khóe miệng, chậm rãi tiến lên, trong tay còn cầm mấy miếng điểm tâm vừa lấy từ nhà bếp.
“Tiêu tướng quân, luyện công mệt rồi phải không?”
Ta đi thẳng đến trước mặt hắn, rút khăn lụa thay hắn lau đi lớp mồ hôi mỏng nơi trán, rồi nhón một miếng bánh hoa quế đưa đến bên môi hắn:
“Nếm thử xem, đây là bánh hoa quế di nương tự tay làm đấy.”
Tiêu Chỉ chau mày nhìn ta.
Hồi lâu, hắn mới đưa tay nhận lấy miếng bánh từ đầu ngón tay ta, bỏ vào miệng.
Ta khẽ cười, nhìn hắn một cái, chỉ vào khóe môi hắn:
“Tiêu Chỉ, chỗ này của ngươi dính rồi.”
Nói rồi, ta nghiêng người tới, định thay hắn lau đi.
Thế nhưng.
Cổ tay ta lại một lần nữa bị hắn nắm chặt.
Người này dường như chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc, đau đến mức ta lập tức kêu xin tha:
“Tiêu Chỉ, đau…”
Hắn lặng lẽ nhìn ta hồi lâu, bỗng nhiên bật cười.
Ngón tay hắn nới lỏng, bỗng dưng đổi thành ôm lấy eo ta, cả người cũng thuận thế áp sát lại.
“Di nương đau ở đâu?”
Vừa nói, hắn vừa ấn nhẹ một cái lên thắt lưng ta:
“Chỗ này đau sao?”
Ta thoáng ngẩn người vài giây.
Vẫn là giọng điệu như đêm qua, vẫn là ánh mắt trêu chọc ấy, hoàn toàn trái ngược với bộ dạng nghiêm nghị cau mày ban nãy.
Ta thậm chí còn hoài nghi, có khi nào hắn làm tướng quân chỉ là nghề phụ, còn nghề chính là diễn viên hí kịch biến sắc mặt.
Thấy ta im lặng, Tiêu Chỉ lại cúi thấp thêm một chút, đôi môi nóng ấm nhẹ lướt qua vành tai ta, khiến một ngọn lửa vô hình bùng lên.
“Sáng sớm đã ăn mặc quyến rũ như vậy đến hậu viện, di nương có mưu đồ gì đây? Chẳng lẽ là muốn dụ dỗ ta sao?”
Ta cố nén cơn rung động trong lòng, khẽ tựa vào lồng ngực hắn, mỉm cười, lợi dụng gương mặt kiều diễm này mà buông lời trêu ghẹo:
“Tướng quân đoán đúng rồi. Như vậy… chẳng phải rất kích thích sao?”
Nói đoạn, ta nhướng mày nhìn hắn, từ trong mắt hắn, ta có thể thấy được bóng dáng của chính mình.
Đôi mắt phượng kia như khắc lên tâm tư của ta: Nhanh đến hầu ta tiêu khiển đi.
Chủ ý trêu chọc Tiêu Chỉ, thứ nhất là vì ta không cam lòng với cú phanh gấp của hắn tối qua, thứ hai…
Là thực sự có chút thèm khát.
Thèm khát vị trấn quốc đại tướng quân này, một nam nhân sở hữu thân hình hoàn mỹ đến cực điểm.
Tiêu Chỉ cẩn thận quan sát hàng mày, đôi mắt của ta, khóe môi khẽ nhếch lên cười, yết hầu cũng theo đó mà chuyển động nhẹ nhàng.
“Di nương, có lẽ là thành công rồi.”
Hắn nói, đầu ngón tay khẽ lướt qua gò má ta, sau đó nhẹ nhàng nâng cằm ta lên.
Ta đắc ý nhướng mày, ta biết mà, thiên hạ làm gì có con mèo nào mà không ham ăn vụng.
Huống chi.
Vị đại anh hùng trung liệt, lòng mang thiên hạ trong nguyên tác này, trên thực tế cũng chẳng phải bậc chính nhân quân tử lãnh đạm cấm dục gì cho cam.
You cannot copy content of this page
Bình luận