Lời vừa dứt, khóe mắt ta bắt gặp Chu Ninh Thần liếc sang, ánh mắt đầy vẻ ai oán, tựa như muốn nói… cách giải thích của ta cũng chẳng khá hơn là bao.
Hết cách rồi.
Cái đầu của ta không được linh hoạt cho lắm, lại rất ít khi đọc tiểu thuyết cổ đại, đến cả phim truyền hình cũng chỉ xem thể loại thanh xuân đô thị thần tượng.
Lời này đã là cách giải thích hợp lý nhất ta có thể nghĩ ra.
Sau hai giây trầm mặc, Tiêu Chỉ liếc mắt nhìn ta đầy thâm ý, rồi sau đó kéo Chu Ninh Thần rời đi.
Ta muốn ngăn lại, nhưng khi chạm phải ánh mắt hắn, liền lập tức chột dạ.
Chẳng bao lâu sau, Tiêu Chỉ quay trở lại.
Ta đưa mắt nhìn về phía sau hắn, không thấy bóng dáng Chu Ninh Thần đâu.
“Đừng tìm nữa.”
Tiêu Chỉ nhàn nhạt lên tiếng:
“Ta đã đưa hắn về rồi.”
Đưa… về rồi?
Ta hoảng hốt lùi lại một bước.
Tiêu Chỉ vẫn nhìn ta chăm chú, thấy thế liền khẽ nhếch môi, hiếm hoi mở lời giải thích:
“Yên tâm, là đưa về phủ thái phó.”
Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại căng thẳng hơn.
Bởi vì…
Tiêu Chỉ chậm rãi bước vào phòng, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Ánh đêm mờ ảo, ta cùng một vị tướng quân thân hình cao lớn, cường tráng, đơn độc trong một gian phòng, cảnh tượng này… quả thực quá mức xấu hổ.
Thế nhưng, khi ta còn chưa kịp tưởng tượng ra điều gì khiến người ta e thẹn, Tiêu Chỉ đã nhích đến gần, hơi cúi xuống, hai tay chống lên mặt bàn phía sau ta, vừa vặn đem ta giam trọn trong vòng tay hắn.
Tư thế này khiến ta đỏ mặt tía tai.
“Chuyện đó…”
Ta yếu ớt cất lời: “Tiêu Chỉ, ngươi…”
Lời còn chưa dứt, đã bị hắn cắt ngang.
Hắn lại cúi thấp hơn vài phần, ánh mắt nóng rực tựa như thiêu đốt người ta:
“Di nương cô đơn, cớ sao không tìm ta?”
2
Ta suýt nữa bị chính nước bọt của mình làm sặc.
“…Cô đơn…”
Ta yếu ớt thốt ra một chữ, nhưng khi đối diện với đôi mắt kia, lời còn chưa kịp ra khỏi miệng đã lập tức nuốt trở lại.
Ban đầu vốn không có gì, nhưng khi nhìn hắn… dường như lại thật sự có chút cô đơn.
Ánh mắt ta thuận theo vạt áo hắn mà di chuyển lên trên, đường nét nơi yết hầu hiện lên rõ ràng, lại nhìn lên chút nữa, là chiếc cằm góc cạnh sắc nét.
Thật sự là muốn mạng ta mà.
Ta hít sâu một hơi, lấy nguyên tắc “lão sắc phôi không sợ chết” làm kim chỉ nam, ta khẽ hỏi:
“Ngươi là kế tử của ta, ta là thiếp thất của phụ thân ngươi. Cô đơn rồi tìm đến ngươi… thực sự được sao?”
Vừa nói, ta vừa chậm rãi nâng tay lên, trong đầu cân nhắc nên tháo đai lưng trước hay cứ thế mà cởi áo hắn.
Tiêu Chỉ khẽ cười, chân mày hơi nhướng, nhưng trước khi ta kịp động thủ, hắn đã giành trước giữ lấy tay ta.
Người này nhướng mày cười, ánh mắt câu hồn, khiến tim ta như bị cuốn vào không lối thoát.
“Kế mẫu lại tưởng thật sao?”
Ta thoáng sững sờ, rồi trông thấy hắn đột nhiên buông tay ta ra, lui về sau một bước.
Trên gương mặt thanh tú thoát tục kia, vẻ trêu ghẹo ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một thần sắc chính trực.
Hắn hơi nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng áp bức:
“Ta gọi ngươi một tiếng “di nương”, lẽ đương nhiên là không thể.”
“Suy nghĩ khi nãy của di nương, nói khó nghe một chút, chính là loạn luân. Ở thời này, đó là tội phải chịu trừng phạt, bị nhốt vào lồng heo mà dìm sông.”
Nói xong, hắn nhàn nhạt liếc ta một cái, rồi xoay người bước ra khỏi phòng.
Ta sững sờ đến không thể tin nổi.
Chơi ta à?
Nếu đã không thể, vậy vừa rồi còn làm gì mà tới gần ta như thế, còn hỏi ta vì sao cô đơn lại không tìm hắn?
Chỉ là muốn nhìn ta động tâm, sau đó hắt thẳng một chậu nước lạnh lên đầu ta, khiến ta bẽ bàng thảm hại sao?
Đúng là đồ biến thái.
—
Sáng hôm sau.
Ta chống đôi mắt thâm quầng, ngồi trước gương đồng mà xuất thần.
Tên Tiêu Chỉ chết tiệt kia, hại ta cả đêm không ngủ được.
Không thể không thừa nhận, dáng dấp người này quả thực rất đẹp, cố ý trêu ghẹo người khác, lại khiến lòng người ngứa ngáy không yên.
You cannot copy content of this page
Bình luận