Ta Bỏ Cuộc Sau Khi Có Được Nam Chính

Chương 10:

Chương trước

Chương sau

Ánh mắt ta khẽ động, chỉ tay về phía Tru Tiên đài: “Khi đó chúng ta còn chưa gặp Ninh Nhất, ngươi phạm trọng tội, phải nhảy Tru Tiên đài thoát thần lực, hạ phàm lịch kiếp—là ta đã đi theo ngươi. Nếu cả điều ấy cũng không đủ chứng minh tình cảm của ta, thì trong mắt ngươi, yêu rốt cuộc là gì?”

 

Ta khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Ngươi có tư cách gì hỏi ta có yêu ngươi hay không? Ở nhân gian, ngươi vì Ninh Nhất mà đánh ta trọng thương, khiến ta chết ngay trong đêm tân hôn của các ngươi.”

 

“Trong đoạn tình cảm này, kẻ phản bội lớn nhất chính là ngươi.”

 

Lăng Dao ngẩn người đứng tại chỗ, giống như mất đi hồn phách.

 

Ninh Nhất bị thiên binh áp giải thấy vậy liền phá lên cười: “Hàn Vân, ngươi thừa nhận đi! Hắn căn bản không yêu ngươi! Người thắng lớn nhất là ta!”

 

Ninh Nhất càng cười càng điên cuồng, trong mắt lóe lên ánh sáng đầy điên loạn.

 

Ta bước đến trước mặt Ninh Nhất: “Thế thì sao? Ngươi đã có được gì?”

 

Câu trả lời của ta vô cùng khinh thường, tựa như tình yêu của Lăng Dao là một đống phế thải, dính phải liền bất hạnh.

 

Nụ cười của Ninh Nhất lập tức đông cứng, nàng ta âm trầm nhìn ta, nghiêng đầu, lại làm ra vẻ bạch liên thanh khiết.

 

“Ngươi không muốn biết, vì sao ta lại để ngươi làm nữ phụ sao? Lại gần một chút, ta sẽ nói cho ngươi biết.”

 

Ta cúi người xuống, nghe được tiếng nói điên cuồng của Ninh Nhất: “Bởi vì, ta muốn trở thành ngươi.”

 

Sau đó là trời đất quay cuồng, ta cảm thấy có thứ gì đó đâm sâu vào thân thể mình.

 

Ninh Nhất kéo ta nhảy xuống Tru Tiên đài, nàng ta dù có chết cũng phải kéo theo một kẻ đệm lưng.

 

Thứ đâm vào thân thể ta là pháp bảo nàng ta chuẩn bị cho chính mình, dùng để khiến mình thân tử hồn diệt, không còn bị đọa vào súc sinh đạo luân hồi.

 

Thế nhưng vừa rồi nàng ta lại hối hận—nàng ta sống không được thì kẻ khác cũng đừng mong được sống!

 

13

 

【Lăng Dao】

 

Hàn Vân mất rồi, mất theo một cách ta không thể ngờ tới.

 

Khi nàng ấy bị Ninh Nhất kéo xuống Tru Tiên đài, chẳng ai kịp phản ứng, chờ ta đuổi theo nhảy xuống thì Hàn Vân đã bị đâm trọng thương, thân thể gần như trong suốt.

 

Ta trơ mắt nhìn nàng ấy biến mất trước mặt mình.

 

Ta mất rất lâu để chấp nhận hiện thực này.

 

Khoảnh khắc đó, ta sa vào ma đạo, trở thành hình thái mà ta ghét nhất, coi như là để chuộc tội.

 

Ngày đêm ta gặm nhấm nỗi thống khổ vì nhung nhớ, nhưng Hàn Vân dường như chưa bao giờ tha thứ cho ta, chưa từng một lần bước vào giấc mộng của ta.

 

Ta ép bản thân sống như xác không hồn, chỉ có như vậy mới khiến ta chịu đựng nổi nỗi đau mất đi nàng ấy.

 

Nhưng ta không biết bản thân còn có thể sống bao lâu, từng tế bào trong thân thể đều đang gào thét rằng ta yêu Hàn Vân.

 

Mãi đến giờ ta mới hiểu ra, thì ra ta đã sớm xem Hàn Vân là một phần của thân thể ta—lúc bình thường chẳng mảy may để tâm, nhưng đến khi mất đi nàng ấy, đến linh hồn ta cũng không còn nguyên vẹn.

 

Sống trong thế giới không có Hàn Vân, chính là trừng phạt lớn nhất dành cho ta.

 

14

 

Ta tựa hồ đã ngủ rất lâu, nhưng giấc ngủ này lại vô cùng yên bình.

 

Khi một lần nữa tỉnh lại, phát hiện bản thân đang nằm trong một vòng tay rắn rỏi, ấm áp.

 

Do động tác của ta, người ấy cũng tỉnh lại, vòng tay siết lấy eo ta, lười biếng nói: “Ngủ thêm chút đi, lão tử đã tốn trọn mười năm mới gom đủ hồn phách của ngươi đó, mệt muốn chết rồi.”

 

Ma quân? Vì sao ta lại ngủ cùng y? Chẳng phải ta đã thần hồn câu diệt rồi sao?

 

Cứ như vậy, ta hồ đồ mà ở lại Ma giới, Ma quân mỗi ngày đều muốn nhét ta vào túi áo, sợ ta lại bị người khác làm hại.

 

Hết Chương 10:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page