Sư Tôn Là Nghề Nghiệp Rủi Ro

Chương 6

Chương trước

Chương sau

Sau chuyện ngày hôm qua, cả hai vẫn chưa nói với nhau câu nào, hiện tại lại ở trong sảnh nhìn đối phương, bầu không khí thật sự khiến cho người ta cảm giác cực kì lúng túng.

Ta quyết định trở thành người mở miệng trước, phá vỡ sự căng thẳng im lặng đầy bế tắc này: “Hôm qua vi sư ở trước cửa phòng của ngươi…”

Lời còn chưa nói hết, Phong Dịch Tiêu đã lập tức quỳ xuống trước mặt ta, cúi đầu nói với ta: “Sư tôn, con xin lỗi, con sai rồi, người muốn đánh muốn phạt muốn mắng con, con đều chấp nhận. Con chỉ xin sư tôn đừng đuổi con xuống núi, con muốn được ở lại bên cạnh sư tôn.”

“?” Ta ngạc nhiên đến đờ người luôn rồi, không phải chứ đại ca, ngươi đến cả kiếm cớ cũng không thèm à?

Trực tiếp nói một mạch hết tất cả như vậy luôn?

Ta còn chưa nghĩ ra đối sách nữa mà. Tự mình hít một hơi thật sâu, nhịn xuống cái ý định muốn đánh chớt hắn, ta đưa tay nâng mặt hắn lên, ai mà biết được hai hốc mắt hắn lúc này đã đỏ hoe.

Hừ, mơ đi, đừng hòng nghĩ đến ta sẽ lại bị dáng vẻ đáng thương đó của ngươi lừa gạt!

“Ngươi ngồi xuống cho ta, hai chúng ta nói chuyện đàng hoàng”.

“Đệ tử không dám ngồi, đệ tử quỳ như vậy là được rồi ạ.”

Được, tiểu tử nhà ngươi thích quỳ thì cứ quỳ đi.

Ta: “Dịch Tiêu, có phải là do ngươi quá lâu không tiếp xúc với nữ hài khác, hay là bởi trên núi chỉ có hai người ta với ngươi, vậy nên người mới đối với ta… đối với ta nảy sinh ra loại ý nghĩ này? Hơn nữa, sư tôn hiện tại tuổi cũng đã lớn rồi, dung mạo cũng chẳng được xem là đẹp đẽ gì, ngươi tới cùng là làm sao lại có thể có thể đối với ta mà nảy ra… tâm tư như vậy.”

Ta dùng hết tất cả vốn từ ngữ từ bé tới lớn của mình đem ra khuyên bảo hắn, khuyên đến hết lời, đến mức sắp bị những gì mình nói cảm động tới phát khóc rồi.

Phong Dịch Tiêu bình tĩnh nhìn ta, tựa hồ trong mắt có chút kinh ngạc không hiểu tại sao ta lại nói như vậy.

Sự ngạc nhiên trong mắt tan đi, mặt lại bắt đầu đỏ lên.

“?”

Mặc dù ta cảm thấy những lời mình nói có hơi nội tâm nhạy cảm tí, nhưng cũng không đến mức khiến người khác xấu hổ đến mức này đâu ta?

Ngay lúc ta cho rằng mình đã đem vấn đề khiến ta khổ não từ tối qua giải quyết ổn thỏa rồi, Phong Dịch Tiêu bất ngờ mở miệng: “Nhưng sư tôn, người rõ ràng trông rất đẹp mà, đẹp hơn tất cả những người ta từng gặp.”

Ta nghe xong mà kinh hãi.

Đè xuống chiếc nội tâm đầy hoảng hốt, mặt không đổi sắc, hỏi: “Vì sao lại nói như vậy? Ta không phải chỉ là một đại thúc với vẻ ngoài lôi thôi lếch thếch sao?”

“Cái đó là dáng vẻ dịch dung của sư tôn, còn dung nhan thật sự là một người cực kì đẹp, cả tu chân giới này cũng không có người nào có thể so sánh.”

Hắn vừa nói xong những lời này, ta liền cảm thấy mông mình như bị lửa đốt, đứng dậy hét lớn: “Gì cơ! Người làm sao mà có thể nhìn ra được!”

“Sư tôn, người sao vậy?” Phong Dịch Tiêu nhìn thấy phản ứng của ta có chút sợ hãi, nhưng hắn vẫn thành thành thật thật trả lời ta.

“Đệ tử từ nhỏ đã có thể nhìn thấu thuật dịch dung của người tu tiên. Lúc ấy, thấy sư tôn đem dung mạo thật sự của mình che đi, bản thân đệ tử dù tò mò nhưng biết sư tôn làm như vậy khẳng định có đạo lí riêng của mình, vậy nên ta cũng không dám nhiều lời.”

“…” Cho nên đây là cái lỗi gì vậy? Ủa, ai đó giải thích cho ta hiểu đi! Chán thật chứ!

Vậy thì mấy cái biểu hiện “cha hiền con hiếu” trước đây của ta trong mắt hắn lại là tán tỉnh mời gọi sao? Người muốn phòng thì phòng không được, mười năm, ui trời mười năm qua ta đã làm gì vậy trời?

Lẽ nào lại thế, sư tôn trong văn học chỉ có thể cắn răng mà chấp nhận vận mệnh “bị đè” sao? Chuyện này cũng quá đáng sợ rồi! Mẹ ơi, cứu con!

Từ sau hôm nói chuyện với Phong Dịch Tiêu, bọn ta cũng không chuyện trò với nhau gì nữa, chủ yếu là do ta không muốn nói chuyện với hắn.

Mây lần Phong Dịch Tiêu muốn tìm ta nói vài câu nhưng đều bị ta phớt lờ.

Vì để làm rõ có phải sư tôn trong văn tu chân chỉ có thể “bị đè” hay không, ta nhiều lần cố ý đến chỗ mấy sư huynh đệ khác quan sát một hồi, phát hiện hình như cũng không có ai có chiều hướng như vậy.

Nơi nơi đều là cảnh tượng tôn sư trọng đạo, thầy trò vui vẻ hòa thuận!

Cũng không đúng, Phong Dịch Tiêu ở trước mặt ta cũng như thế mà.

Chẳng lẽ khi ở nơi riêng tư, các sư huynh đệ đều bị đồ đệ như này như kia rồi lại như này à?

Ta mang theo tinh thần ý chí tìm hiểu mạnh mẽ chạy tới hỏi vị bằng hữu thân nhất của ta, Tạ Vân Tri.

Sau đó… ta bị y đuổi thẳng ra ngoài, Vân Tri còn mắng ta, mắng rằng không ngờ ta là con người như thế, lại có thể có ham muốn “trâu già gặm cỏ non” với đồ đệ của bản thân mình, cuối cũng còn nói muốn tới chỗ Chưởng môn sư huynh tố cáo ta. Trời đất chứng giám, ta thật sự bị oan mà!

Hết Chương 6.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page