Sư Tôn Là Nghề Nghiệp Rủi Ro

Chương 2

Chương trước

Chương sau

Ta hiện tại đang đưa nhóc tiểu đồ đệ của mình lên ngọn núi của mình.

Nó còn rất nhỏ, chỉ mới cao đến đùi ta, ta đi đường cũng không dám bước quá lớn.

Sau khi chọn nó làm đồ đệ, tông môn xem như đã xác nhận quan hệ sư đồ của bọn ta, lai lịch của nhóc đồ đệ cũng dần lộ ra trước mặt ta.

Tiểu đồ đệ của ta tên Phong Dịch Tiêu, sống ở một thôn trang cách tông phái mấy trăm dặm.

Năm nay vừa tròn bảy tuổi. Trước đó, hắn do bà nội một tay chăm sóc nuôi nấng. Đến năm sáu tuổi, bà nội qua đời, Phong Dịch Tiêu hoàn toàn trở thành một cô nhi cù bất cù bơ không ai nương tựa, ở trong thôn dựa vào ăn cơm trăm họ mà lớn.

Cho đến năm nay, khi đại hội tuyển đệ tử mười năm một lần của Diễn Thương Tông diễn ra, mọi người trong thôn thấy hắn đáng thương nên đưa hắn tới thử vận may xem xem hắn có thể được chọn vào Diễn Thương Tông hay không. Chỉ cần hắn có thể tiến vào, vậy thì ít nhất chỗ ăn chỗ ở cũng không còn là vấn đề.

Ai ngờ Phong Dịch Tiêu lại thực sự vượt qua cuộc tuyển chọn tiến vào Diễn Thương Tông.

Chẳng qua, tư chất của hắn so với các đệ tử nội môn chỉ thậm chí còn ở dưới cả mức trung bình, khó trách cho đến cuối cùng cũng không ai muốn nhận.

Có điều tới chỗ ta cũng không tệ lắm, đối với ta thì đồ đệ chỉ cần có thể vui vẻ lớn lên là được.

Ta đang ngây người thì đột nhiên một giọng nói be bé phát ra từ phía sau.

Phong Dịch Tiêu ngước lên, gương mặt nhỏ chứa đầy sự chân thành: “Sư tôn, người thật tốt, vậy mà thực sự muốn nhận con làm đồ đệ. Ban nãy, con còn tưởng mình sẽ vì không được chọn mà bị đuổi ra ngoài.”

Ta nghe xong liền bật cười.

Kỳ thực, cho dù hắn không được chọn làm nội môn đệ tử, với tư chất ấy, trở thành ngoại môn đệ tử cũng không thành vấn đề.

Ta giải thích một chút về quy tắc tuyển chọn cho hắn, nhưng hình như thằng nhóc củ cải nhỏ vẫn chưa hiểu lắm.

Cuối cùng ta đành tổng kết lại: “Dù sao thì hiện tại ngươi khẳng định sẽ không bị trục xuất ra khỏi môn phái đâu.”

Phong Dịch Tiêu gật gật thật mạnh: “Vâng.”

Ta nghĩ tới nghĩ lui một lúc rồi nói: “Một ngày làm thầy cả đời làm cha. Từ nay về sau, ta và người chính là sư đồ rồi, hy vọng ngươi có thể giữ lấy bản tâm, chăm chỉ tu luyện, học hành thành tài.”

Ta chấp nhận gánh vác hai chữ “làm cha” nặng nề trách nhiệm này, chính là hi vọng rằng hắn và ta có thể “phụ từ tử hiếu”, cha hiền con thảo, ngàn vạn lần đừng làm ra chuyện gì đối với thân dưới của ta.

Phong Dịch Tiêu lập tức đồng ý mà không nghĩ ngợi gì: “Sư tôn, con nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, tuyệt đối không để người mất mặt.”

Thôi vậy, tên tiểu tử này hoàn toàn không nhận ra trọng điểm. Haizz!

Vốn dĩ còn muốn dặn dò thêm vài câu, nhưng nhìn Phong Dịch Tiêu vui vẻ như vậy, thôi kệ, không nói nữa.

Mà với dung mạo bây giờ của ta, tin chắc đồ đệ sẽ không đời nào có thể “nuốt” trôi được.

Nghĩ đến chuyện này ta liền cảm thấy an tâm.

Cứ như thế, ta cuối cùng vẫn là thu nhận đệ tử rồi.

Về đến nơi, ta sắp xếp chỗ ở cho Phong Dịch Tiêu, sau đó trở về phòng cẩn thận xem “Thu đồ bảo điển” mà Chưởng môn sư huynh đưa cho.

Một, những đứa trẻ đang ở tuổi ăn tuổi lớn như Phong Dịch Tiêu sẽ không ăn Tích Cốc Đan, chủ yếu vẫn dựa vào ăn cơm mà sống, đợi sau khi thân thể đã hoàn toàn trưởng thành thì mới có thể dùng tích cốc đan.

Hai, đệ tử vừa mới vào tông môn như Phong Dịch Tiêu trong ba năm đầu tiên bắt buộc phải đến Hạnh Thư Điện học tập tìm hiểu về các quy tắc cũng như thế giới hiện tại, chẳng hạn như: Diễn Thương Tông nằm ở tận cùng phía nam của Thiên Trạch đại lục; mối quan hệ hiện nay giữa các tu sĩ, ma tu,… vân vân và mây mây.

Ba, đệ tử chỉ đến Hạnh Thư Điện vào buổi sáng, còn buổi chiều chủ yếu sẽ cùng sư tôn học kiếm thuật và các loại tâm pháp.

Vấn đề ở đây chính là chỗ ta không có gì để ăn, cũng không có phòng bếp, nghĩa là mỗi sáng ta sẽ phải dậy sớm rồi lết thân tới Thiện Thực Đường, ăn xong thì đưa đồ đệ tới Hạnh Thư Điện học hành, buổi chiều lại phải dạy đồ đệ mấy thứ kiếm pháp, tâm quyết thôi chứ gì?

Đây chẳng phải chỉ là đưa đón trẻ con đi học, sau đó thuận tay kèm nó làm bài tập rồi dạy nó vài thứ là xong rồi à?

Xì, tưởng thế nào, cái tu chân giới này xem ra cũng bình bình đạm đạm giống cuộc sống đời thường thế thôi!

Ta nhìn kỹ thêm lần nữa xem khi nào thì phải đưa Phong Dịch Tiêu đi học, không nhìn thì không biết, nhìn một cái thôi mà ta sốc ngang.

Cái gì? Ngày mai đã phải nhập học rồi, chả trách sư huynh vội vội vàng vàng, trừng mắt hung dữ bắt ta đọc gấp.

Nhìn lại thời gian, giờ Thìn có mặt ở Hạnh Thư Điện! Vậy thì không phải ta giờ Mão đã phải thức dậy rồi à?

Với thói quen một người hiện đại, ban đêm ngủ không được, ban ngày dậy không nổi.

Muốn ta sáu giờ dậy, bảy giờ tới, như này sao mà ta dậy được má?

Đột nhiên ta lại muốn Phong Dịch Tiêu tự mình đi học, đừng phiền ta ngủ nướng. Thật sự là chỉ nghe đến dậy sớm để đi học cũng đủ làm ta phát hoảng rồi, chưa tính đến chuyện còn chăm một thằng nhóc để nó vào nề nếp.

Sau đó lại lắc đầu chối bỏ ý định này, thằng nhóc củ cải đó cái méo gì cũng không biết, vẫn ta tự mình đưa đi mới có thể an tâm chút.

Cuối cùng, ta chỉ có thể thở dài cảm thán: “Haizzzz! Dù là ở đâu thì học hành cũng đều khổ cực như nhau cả.”

Hết Chương 2.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page