Có lẽ vì hiểu hết về họ nên theo năm tháng tôi cũng dần nhìn rõ bộ mặt thật bên trong.
Bình thường chẳng quan tâm đến tôi vì vậy lần này ngoài đến tìm tôi để đòi tiền thì tôi không nghĩ ra được lý do nào khác.
Nhưng vì tiền mà lăn lộn như vậy quả thật họ không làm được.
Hôm nay là một ngày nắng, ánh nắng bên ngoài chói chang như vậy làm sao họ có thể trông tràn đầy năng lượng nếu cứ ở bên ngoài cả ngày chứ?
Rõ ràng tìm quán cà phê hay trà sữa gì đấy ở phía trước để nghỉ chân, lúc thấy sắp tan tầm mới đến dưới lầu ngồi đợi, nhưng họ không ngờ rằng tôi lại đi ra từ gara ngầm.
Nghĩ đến đây trong lòng tôi càng thêm phiền muộn.
Tính kế với cả con trai của mình như vậy, người như họ thật sự không nhiều.
Sau khi vào quán bar, Hạ Minh Duyên vẫy tay gọi menu rượu, kèm thêm rất nhiều thứ linh tinh vụn vặt.
“Sếp Hạ à, thật ra khả năng uống rượu của tôi cũng khá tốt.”
Ông nội tôi vốn là một thợ nấu rượu nổi tiếng trong làng nên từ nhỏ tôi đã đi trộm rượu để uống.
Vì vậy, nếu người này muốn giở những trò như uống rượu rồi quan hệ tình dục thì có lẽ sẽ không có tác dụng với tôi.
“Trong suy nghĩ của em, anh là một người không đáng tin vậy sao?”
Tôi không nói gì mà chỉ im lặng gật đầu.
Rốt cuộc ai lại bày ra trò chơi lớn như vậy ngay từ đầu cuộc phỏng vấn chứ, tôi không muốn để ý cũng khó.
Hạ Minh Duyên khịt mũi không nói gì, rúc vào góc uống rượu một mình, thậm chí còn lộ ra chút bất bình.
Suy nghĩ vừa mới hiện ra đã bị tôi nén xuống.
Đau lòng thay cho tư bản chẳng phải là hành vi tốt đẹp gì.
Ban đầu tôi nghĩ rằng người này sẽ nói chuyện với tôi về kế hoạch tương lai của công ty, hoặc tệ nhất có thể là dùng lời nói để quấy rối tôi.
Không ngờ suốt thời gian người này không nói một lời nào.
Tiếng nhạc metal nặng nề bên ngoài quán bar đập vào màng nhĩ tôi nhưng trong phòng riêng lại im lặng như tờ.
“Sếp Hạ, hay là anh cứ nói chút gì đó đi?”
Không khí trong căn phòng này yên tĩnh đến mức quỷ dị.
“Được rồi, vậy để anh kể cho em về khoảng thời gian trước kia, lúc anh nghe tiết mục radio của em nhé?”
Tuyệt vời, nhiều chủ đề quá, cứ phải nói điều mà tôi không muốn nghe nhất.
“Một thời gian dài trước kia, anh từng bị chứng mất ngủ trầm trọng vào ban đêm. Cứ đến đêm anh thường không ngủ được thì lại dựa vào chương trình của em để ngủ.”
“Nói vậy chương trình của tôi thật sự có tác dụng thôi miên sao?”
Tôi cũng phải thừa nhận rằng đó là một chương trình hỗ trợ giấc ngủ.
Chỉ có một vài nhân viên trong chương trình đó, thậm chí đôi khi ngay cả lúc tôi đang kể chuyện bên trong thì mọi người ở bên ngoài cũng đều ngủ mất tiêu.
“Tại sao em lại muốn làm công việc bán thời gian đó? Ban đêm phải làm việc, buổi sáng còn phải đến lớp.”
“Kiếm tiền chứ gì.”
Lúc đó chỉ cần kiếm được tiền thì mệt hay không đều không nằm trong phạm vi cân nhắc của tôi.
Học phí và chi phí sinh hoạt đè nặng lên đầu tôi buộc tôi phải tiến về phía trước.
Hạ Minh Duyên cười, thả lỏng người và dựa vào ghế sofa, đong đưa ly rượu trong tay.
“Cảm ơn chương trình của em lúc ấy, nếu không anh thật sự chẳng biết làm sao để chịu đựng những đêm dài.”
Trong khi nói chuyện, Hạ Minh Duyên cũng bắt đầu kể về quá khứ của mình.
Bởi vì cha mẹ qua đời lúc anh ta đang còn nhỏ nên công ty luôn nằm trong tay chú bác. Sau khi tốt nghiệp đại học, để có thể lấy lại công ty thì mỗi ngày anh ta đều phải ở trong trạng thái căng thẳng tột độ.
“Lúc đó anh còn thường gọi vào đường dây nóng của chương trình.”
Vị khán giả nhiệt tình đó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi, cùng tôi trải qua qua vô số đêm tối khó khăn.
Đêm đó, chúng tôi trò chuyện rất lâu, tựa như những cuộc điện thoại lúc đêm muộn mà chúng tôi từng trải qua.
Uống đến nỗi tôi bắt đầu cảm thấy cuộc nói chuyện dần trở nên mơ hồ, vì vậy chỉ có thể gọi tài xế đưa chúng tôi trở về.
Hạ Minh Duyên bảo tài xế đưa tôi về trước, tôi cũng không muốn mang cái thân nồng nặc mùi rượu này chen vào tàu điện ngầm, vì vậy gật đầu đồng ý.
“Có phải bây giờ anh nói gì thì em cũng đồng ý không?”
Lúc tôi đang bối rối thì anh ta bất ngờ lao tới.
“Anh muốn ở bên em, em đồng ý chứ?”
“Anh bệnh à?”
Người lái xe phía trước kinh hãi nhìn chúng tôi qua gương chiếu hậu.
Thậm chí tài xế còn muốn nhảy ra khỏi xe và bỏ chạy.
“Tại sao, chỉ vì anh là đàn ông?”
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
You cannot copy content of this page
Cửu Vỹ Hồ
Chào mừng, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé :3
2 tuần