Chương 1: Người kể chuyện
04/05/2025
Chương 2: Diêu Thủ Ninh
04/05/2025
Chương 3: Từ Hổ Lang
04/05/2025
Chương 4: Kể chuyện xưa
04/05/2025
Chương 5: Hỏi Quỷ Thần
04/05/2025
Chương 6: Nói đến tin
04/05/2025
Chương 7: Vào ảo ảnh
04/05/2025
Chương 8: Hỏi thần minh
04/05/2025
Chương 9: Nói chuyện xưa
04/05/2025
Chương 10: Nhân duyên sai
04/05/2025
Chương 11: Nghi ngờ
04/05/2025
Chương 12: Khéo léo hỏi thăm
04/05/2025
Chương 13: Nói đến thần y
04/05/2025
Chương 14: Đặt bẫy
04/05/2025
Chương 15: Khảo công khóa
04/05/2025
Chương 16: Ôn Hiến Dung
04/05/2025
Chương 17: Hết mưa rồi
04/05/2025
Chương 18: Tin đồn xuất hiện
04/05/2025
Chương 19: Tiếng đập cửa
04/05/2025
Chương 20: Giấc mơ kỳ lạ
04/05/2025
Chương 21: Ngày lễ đến
04/05/2025
Chương 22: Tâm trạng bất an
04/05/2025
Chương 23: Phá cửa tiệm
04/05/2025
Chương 24: Nói báo quan
04/05/2025
Chương 25: Có dự cảm
04/05/2025
Chương 26: Con ngựa phát điên
04/05/2025
Chương 27: Gặp quý nhân
04/05/2025
Chương 28: Cứu mạng
04/05/2025
Chương 29: Một luồng khí đen hiện ra
04/05/2025
Chương 30: Người chết
04/05/2025
Chương 31: Kỳ lạ
04/05/2025
Chương 32: Ai nói chuyện
04/05/2025
Chương 33: Nương ở đâu
04/05/2025
Chương 34: Ta hộ tống
04/05/2025
Chương 35: Biết cất nhắc
04/05/2025
Chương 36: Bị đả kích
04/05/2025
Chương 37: Ngài trúng tà
04/05/2025
Chương 38: Hỏi thân phận
04/05/2025
Chương 39: Cầu an ủi
04/05/2025
Chương 40: Đừng lo lắng
04/05/2025
Chương 41: Nốt ruồi giữa mi tâm
04/05/2025
Chương 42: Hoa mắt
04/05/2025
Chương 43: Mơ tiếp
04/05/2025
Chương 44: Bình an trở về
04/05/2025
Chương 45: Không chào đón
04/05/2025
Chương 46: Được nghe lại
04/05/2025
Chương 47: Ban đêm dạy dỗ nữ nhi
04/05/2025
Chương 48: Sau khi sự việc xảy ra
04/05/2025
Chương 49: Có phiền não
04/05/2025
Chương 50: Có ác ý
04/05/2025
Chương 51: Tìm con
04/05/2025
Chương 52: Tặng tranh chữ
04/05/2025
Chương 53: Nhớ lại kiếp trước
04/05/2025
Chương 54: Thần dị xuất hiện
04/05/2025
Chương 55: Trấn Yêu Tà
04/05/2025
Chương 56: Nhiệm vụ mới
04/05/2025
Chương 57: Giỏi ngụy trang
04/05/2025
Chương 58: Rắn náo loạn vào ban đêm
04/05/2025
Chương 59: Tìm con trai
04/05/2025
Chương 60: Sinh ra nghi ngờ
04/05/2025
Chương 61: Lục quản sự
04/05/2025
Chương 62: Người hôn mê
04/05/2025
Chương 63: Cho ngươi mượn
04/05/2025
Chương 64: Nổi tranh chấp
04/05/2025
Chương 65: Để lại lời nguyền
04/05/2025
Chương 66: Thiên Yêu Tộc
04/05/2025
Chương 67: Yêu cổ thuật
04/05/2025
Chương 68: Đại Nho Lực
04/05/2025
Chương 69: Liễu Tịnh Chu
04/05/2025
Chương 70: Đệ tử
04/05/2025
Chương 71: Hiển lộ hần uy
04/05/2025
Chương 72: Dỗ muội muội
04/05/2025
Chương 73: Người thành thật
04/05/2025
Chương 74: Hòa thuận
04/05/2025
Chương 75: Tra án
04/05/2025
Chương 76: Tìm xa phu
04/05/2025
Chương 77: Hắn ta đã chết
04/05/2025
Chương 78: Nàng ta giấu giếm
04/05/2025
Chương 79: Nói dối
04/05/2025
Chương 80: Có ác ý
04/05/2025
Chương 81: Biết trước sự tình
04/05/2025
Chương 82: Cơn ác mộng
04/05/2025
Chương 83: Chuyện kỳ dị
04/05/2025
Chương 84: bị ép buộc
04/05/2025
Chương 85: Rất ngột ngạt
04/05/2025
Chương 86: Ly tâm
04/05/2025
Chương 87: Ảo cảnh hiện ra
04/05/2025
Chương 88: Có lời muốn nói
04/05/2025
Chương 89: Xuất hiện manh mối
04/05/2025
Chương 90: An toàn nhất
04/05/2025
Chương 91: Lựa chọn
04/05/2025
Chương 92: Gió yêu nổi lên
04/05/2025
Chương 93: Bà lão rắn xuất hiện
04/05/2025
Chương 94: Đánh thức hắn
04/05/2025
Chương 95: Hắn điên rồi
04/05/2025
Chương 96: Thu dọn tàn cuộc
04/05/2025
Chương 97: Nhớ nhân tình
04/05/2025
Chương 98: Đại nhi tử trở về
04/05/2025
Chương 99: Nói tình tiết vụ án
04/05/2025
Chương 100: Đồ háo sắc
04/05/2025
Chương 101: Nhớ lại quá khứ
04/05/2025
Chương 102: Có niềm tin
04/05/2025
Chương 103: Ngụy quân tử
04/05/2025
Chương 104: Chuyện phiền toái
04/05/2025
Chương 105: Trưởng thành
04/05/2025
Chương 106: Rửa nhục
04/05/2025
Chương 107: Nhận thưởng
04/05/2025
Chương 108: Được khen thưởng
04/05/2025
Chương 109: Hình Ngục ty
04/05/2025
Chương 110: Thật là can đảm
04/05/2025
Chương 111: Lôi kéo làm quen
04/05/2025
Chương 112: Vào Hình Ngục
04/05/2025
Chương 113: Gặp bất trắc
04/05/2025
Chương 114: Quyết tâm
04/05/2025
Chương 115: Tôn thần y có vấn đề
04/05/2025
Chương 116: Không được nói với mẹ con
04/05/2025
Chương 117: Tiếng nước chảy
04/05/2025
Chương 118: Bạn thân tốt
04/05/2025
Chương 119: Dung mạo vô cùng xuất sắc
04/05/2025
Chương 120: Chỉ là lời đồn mà thôi
04/05/2025
Chương 121: Bệnh tình nặng hơn
04/05/2025
Chương 122: Hỏi thăm
04/05/2025
Chương 123: Lo lắng
04/05/2025
Chương 124: Ngăn cản
04/05/2025
Chương 125: Tìm thuốc dẫn
04/05/2025
Chương 126: Gả cho Hà Thần
04/05/2025
Chương 127: Cảnh tượng vô cùng chẳng lành
04/05/2025
Chương 128: Dỗ con gái
04/05/2025
Chương 129: Nghi hoặc
04/05/2025
Chương 130: Nguy cơ bị bắt
04/05/2025
Chương 131: Phải giữ bí mật
04/05/2025
Chương 132: Giữ bí mật
04/05/2025
Chương 133: Có nốt ruồi nhỏ
04/05/2025
Chương 134: Có chuyện muốn nói
04/05/2025
Chương 135: Cuộc trò chuyện giữa cha và con gái
04/05/2025
Chương 136: Mọi việc có cha đây
04/05/2025
Chương 137: Nói lời thật lòng
04/05/2025
Chương 138: Nhắm vào Diêu gia
04/05/2025
Chương 139: Hộp thuốc
04/05/2025
Chương 140: Da rắn
04/05/2025
Chương 141: Mưa gió nổi lên
04/05/2025
Chương 142: Diêu Hồng bị bắt
04/05/2025
Chương 143: Chuẩn bị
04/05/2025
Chương 144: Xin tranh chữ
04/05/2025
Chương 145: Nói thật
04/05/2025
Chương 146: Ta cũng muốn thử lần
04/05/2025
Chương 147: Thừa cơ xâm nhập
04/05/2025
Chương 148: Tìm ra vài bức tranh chữ
04/05/2025
Chương 149: Biến động
04/05/2025
Chương 150: Hà Thần xuất hiện
04/05/2025
Thiếu nữ ước khoảng mười bảy mười tám tuổi, mặt trái xoan, lông mày hơi nhạt, trong đôi mắt kia tựa như mờ mịt sương mù, làm cho người ta vừa nhìn liền chìm sâu trong đó.
Đáng chú ý nhất chính là nốt ruồi nhỏ màu đỏ ở giữa mi tâm kia, giống như là tô điểm trên khuôn mặt hơi có chút thanh lệ của nàng ta, vừa lộ ra làn da trắng như tuyết tinh tế của nàng ta, giống như nhân vật Bồ Tát trong tranh, lại bởi vì tư thái trong trẻo lạnh lùng của nàng ta, sóng mắt lưu chuyển, lại tăng thêm vài phần diêm dúa lẳng lơ.
Nàng ta vừa lộ diện, liền khiến không ít người ghé mắt.
Gương mặt này dần dần trùng khớp với gương mặt trong giấc mộng của Diêu Thủ Ninh.
“Ah!!!”
Khi Diêu Thủ Ninh nhìn thấy nốt ruồi nhỏ màu đỏ thẫm kia trong nháy mắt, trong lòng vô cùng chấn động, kìm lòng không được phát ra tiếng kinh hô dồn dập.
“Dì…”
Thiếu nữ rưng rưng ngẩng đầu lên, nói:
“Con là, “
“Hồ Diệu Chân! “Diêu Thủ Ninh gắt gao bắt lấy tay Liễu thị, người đều run rẩy: “Đây là gặp quỷ sống thật rồi!”
Cho dù là cái chết của tiểu Liễu thị, hay là sau đó nữ tử đêm qua đi vào giấc mộng, ngay từ đầu nàng cũng không có để ở trong lòng.
Diêu Thủ Ninh dù sao tuổi cũng không lớn, trước đó trong cuộc sống cũng chưa bao giờ gặp qua thăng trầm gì.
Đủ loại mộng cảnh lúc trước, trong mắt nàng chẳng qua là một loại mộng cảnh cực kỳ kỳ quái, có chút không ổn mà thôi.
Nhưng cho dù thế nào nàng cũng thật không ngờ, có một ngày nhân vật trong mộng cảnh, sẽ thật sự xuất hiện ở trước mặt mình.
Liễu thị chỉ cảm thấy nàng đang run rẩy, cũng không có nghe thấy nàng nói thầm, cho rằng nàng chỉ bị tình cảnh trước mặt dọa sợ, lập tức cố nén lo lắng trong lòng xoay người nửa ôm nàng vào lòng, đồng thời lại quay đầu nhìn thiếu nữ đột nhiên xuất hiện kia, mơ hồ cảm thấy có chút quen mặt, dường như đã từng nhìn thấy ở nơi nào đó rồi.
“Mẫu thân con họ Liễu, xuất thân từ Liễu gia Nam Chiêu, ngoại tổ phụ chính là Liễu Tịnh Chu.”
Trong mắt nữ tử mặc đấu bồng trắng thuần kia rưng rưng:
“Gia phụ họ Tô, là sư gia Tô Văn Phòng của huyện tôn Giang Ninh.”
Những lời nàng ta nói, không thể nghi ngờ đã biểu lộ thân phận của nàng ta.
Biểu tình Liễu thị từ lúc bắt đầu hoang mang chuyển thành khiếp sợ, tiếp theo hóa thành không dám tin cùng với nhìn áo choàng màu trắng trên người nàng ta, giống như đã hiểu được cái gì, sau đó lộ ra bi thương.
“Tiểu nữ Diệu Chân, bái kiến dì!”
Nàng ta nói xong lời này, lại nâng cổ tay che môi, khóc ‘thút thít’.
Tuy nói nhìn thấy khuôn mặt của nàng ta, cùng với nốt ruồi đỏ thẫm kia, Diêu Thủ Ninh đã khiếp sợ đến ngay cả nói cũng không nói nên lời, nhưng thời điểm chân chính nghe được Tô Diệu Chân biểu lộ thân phận, nàng vẫn sinh ra một loại cảm giác cực kỳ vớ vẩn.
Thế gian sao lại có chuyện trùng hợp như vậy? Tối hôm qua mơ thấy biểu tỷ gõ cửa, hôm nay biểu tỷ thật sự đến.
Mà người chưa bao giờ gặp mặt, lại có thể xuất hiện trong giấc mộng của nàng.
Diêu Thủ Ninh ôm eo Liễu thị, hai tay đổ mồ hôi, cũng may Liễu thị lúc này cũng bị Tô Diệu Chân đột nhiên đến chấn động, đồng dạng cũng bị vây trong kinh hãi, không phát hiện chỗ khác thường.
“Ngươi…”
Đầu Liễu thị từng đợt choáng váng, vừa mới lên tiếng, trên mặt Tô Diệu Chân liền lộ ra vài phần ảm đạm:
“Trong nhà xảy ra một số biến cố, cha nhờ người thuê một chiếc xe, đưa con cùng đệ đệ vào Thần Đô.”
Lời nói của nàng ta cũng không nói thập phần rõ ràng, nhưng Liễu thị lúc trước đã nhận được thư tay do muội muội gửi tới, hơn nữa hiện giờ nàng ta mặc một thân hiếu phục, có cái gì không rõ?
“Đệ đệ Khánh Xuân của con cũng đang ở trong xe ngựa.”
Hốc mắt Tô Diệu Chân phiếm hồng, thần sắc thấy mà thương xót, trong tiếng nói chuyện bi thương khiếp sợ, cỗ bi thương kia lây nhiễm cho Liễu thị, làm mũi bà cay cay, nước mắt thiếu chút nữa chảy xuống.
Bà theo bản năng buông nữ nhi ra, giống như là muốn đi về phía trước hai bước ——
Mà đúng lúc này, trong lỗ tai Diêu Thủ Ninh truyền đến một tiếng vang quỷ dị:
“Liễu thị, năm nay 39 tuổi, vợ cả của Diêu Hồng, nữ nhi của Liễu Tịnh Chu, làm người bảo thủ, tính cách cường ngạnh mà cổ hủ, hơn nữa cực kỳ khó ở chung…”
“Ai?” Nàng quay đầu, nhìn phía bốn phía:
“Ai đang nói chuyện?”
Đông Quỳ đang trốn sau lưng nàng, mượn chiều cao của Diêu Thủ Ninh, ngăn trở cảnh tượng kinh dị phía trước, nghe thấy giọng nói của nàng, theo bản năng liền trả lời:
“Là biểu tiểu thư …”
Diêu Thủ Ninh nghe được lời Đông Quỳ, quay đầu.
Tô Diệu Chân quả thật đang nói chuyện, nhưng môi nàng ta khép lại, là đang nói chuyện về tỷ đệ của nàng ta, hoàn toàn không có liên quan đến giọng nói lúc trước nàng nghe được.
Ánh mắt của nàng nhìn thấy, có thể nhìn thấy dân chúng ủ rũ nhỏ giọng ghé tai, cũng có người rướn cổ, nghe Tô Diệu Chân nói chuyện.
Vị thiếu niên áo đen cứu Liễu thị kia một tay ấn kiếm, không nói một tiếng, cảm ứng được lực chú ý của nàng, quay đầu lại.
Hai nam tử trẻ tuổi tay cầm ngân kích, mặc thanh sam một trái một phải đứng ở phía sau hắn, bày ra trạng thái bảo vệ, cũng không nói gì.
Giọng nói này nàng nghe rõ ràng, hẳn là lời người cách nàng không xa nói.
Nhưng mấy người phụ cận đều không lên tiếng, Trịnh Sĩ vẻ mặt cảnh giác, đứng bên cạnh nàng và Liễu thị, Tôn thần y mặt như tro tàn, quỳ rạp xuống đất, cũng không mở miệng.
Nếu không có ai nói lời nào, vậy giọng nói lúc trước nàng nghe được, là truyền từ đâu đến?
“Lục Chấp, con trai độc nhất của trưởng công chúa cùng Trấn quốc thần võ đại tướng quân, là người tiếp nhận thiên vận, kiếp trước từng cùng ngươi…”
Trong đầu Diêu Thủ Ninh lộn xộn, giọng nói hiện thực cùng hư ảo đồng loạt vang lên, chen chúc vào trong đầu nàng, làm nàng buông lỏng cánh tay ôm chặt Liễu thị, che kín lỗ tai mình lại.
Lỗ tai che kín, tiếng ồn ào náo nhiệt chung quanh đều nhỏ đi một chút.
Nhưng âm thanh kia lại âm hồn bất tán, vẫn vô cùng rõ ràng chui vào lỗ tai nàng:
“La Tử Văn, đệ nhất văn mưu bên người Lục Chấp, xuất thân nhất phẩm cao thủ Thần Võ môn, làm người trí kế bách biến, đồng dạng thực lực cũng không thể khinh thường.”
“Cố Trường Nhai, đệ nhất võ giáp bên cạnh Lục Chấp, đồng dạng xuất thân từ Thần Võ môn, sức lực lớn vô cùng, thiên về sử dụng trường thương, ngươi phải nhớ kỹ.”
……
“Rốt cuộc là ai? Ai đang nói chuyện vậy?”
Ai là La Tử Văn, ai lại là Cố Trường Nhai?
Diêu Thủ Ninh lắc đầu thật mạnh, muốn ném âm thanh trong đầu ra.
Đông Quỳ nghe nàng lẩm bẩm, cho rằng nàng không nghe được lời mình vừa nói, lại bổ sung một câu:
“Là biểu thư đang nói chuyện.”
Nàng ấy vừa dứt lời, Tô Diệu Chân trên xe ngựa ở xa xa trong nháy mắt đỏ bừng vành mắt:
“Kính xin dì thu lưu.”
Nói xong lời này, phía sau leo ra một thiếu niên gầy yếu.
Dường như nhìn thấy cảnh tượng máu tươi bên ngoài, lại ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc, thiếu niên kia vừa mới lộ diện, liền bị gió tanh xông tới, phát ra một tiếng nôn ọe.
Liễu thị đau lòng vô cùng, nhưng lúc này cũng không phải lúc ôn chuyện với hai người này, chỉ đành nhịn ý niệm trong đầu, một mặt nghiêng đầu phân phó Trịnh Sĩ đuổi theo, bảo hắn đi tìm người tới, chờ một chút chuẩn bị đón người hồi phủ.
Xe ngựa mà tỷ đệ Tô Diệu Chân ngồi liên quan đến vụ kiện mạng người, lúc này làm sao có thể đi.
“Phu nhân…”
Trịnh Sĩ biết Liễu thị đây là đuổi hắn trở về nói cho Diêu Hồng, nhưng lại có chút lo lắng, không muốn để mẹ con Liễu thị ở chỗ này.
Hắn vừa nói chuyện, Liễu thị liền cố nén nội tâm mệt mỏi: “Không cần nhiều lời, chuyện ở đây nhất thời không giải quyết được.”
Bà nhìn thiếu niên dung mạo tuấn mỹ kia một cái, tiếp theo phân phó Trịnh Sĩ:
“Nơi này có nhiều người như vậy, huống chi công đạo tự ở lòng người, đi đi.”
Thiếu niên kia dính vào vụ kiện mạng người, nói vậy cũng không thể dễ dàng thoát thân rời đi.
Nếu Trịnh Sĩ chân nhanh, báo tin trở về, nói không chừng sự tình còn chưa giải quyết được.
Thiếu niên nghe được Liễu thị nói, thần sắc từ chối cho ý kiến, không lên tiếng.
You cannot copy content of this page
Bình luận