Quãng Đời Còn Lại

Chương 12:

Chương trước

Chương sau

“Tôi chờ ngày này đã lâu rồi. Hôm nay, nếu anh ta không ch3t’, thì cô ch3t’.” 

 

Thời Hoài Tự không nghe được cuộc nói chuyện của chúng tôi, chỉ lạnh lùng đáp: 

 

“Để dao cách xa cô ấy ra. tôi mặc.” 

 

“Thời Hoài Tự! Đi đi!”

 

Tôi gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt trào ra:

 

“Xin anh…” 

 

Anh phớt lờ lời tôi, chỉ nhìn chằm chằm vào những giọt máu rỉ ra trên cổ tôi, rồi nhanh chóng mặc chiếc áo da vào. 

 

Tiếng “tít” vang lên. 

 

Đồng hồ đếm ngược bắt đầu. 

 

Tôi tuyệt vọng nhắm chặt mắt. 

 

Tống Diễn bất ngờ đẩy tôi về phía trước:

 

“Tang Ninh, chọn đi.” 

 

Tôi đứng giữa hai người, khóc nấc, bước về phía Thời Hoài Tự, nhưng anh lại lùi nửa bước. 

 

“Ninh Ninh, đừng lại đây.”

 

Anh nghiêm túc dặn dò:

 

“Có bom.” 

 

Tôi đứng chôn chân, không dám bước thêm. 

 

Tôi không sợ ch3t’, nhưng nếu chọn Thời Hoài Tự trước mặt Tống Diễn, chẳng khác gì kích động hắn, thậm chí khiến bom phát nổ sớm hơn. 

 

“Tang Ninh, cô chỉ yêu chính mình thôi. Cô và chú Hai của cô đều ích kỷ, vô tình.” 

 

Tống Diễn cười khẩy, giọng lạnh lùng châm chọc. 

 

Thời Hoài Tự lùi về phía cửa sổ, liếc nhìn tôi, rồi nói: 

 

“Tống Diễn, chuyện của cha cậu, tôi rất tiếc.” 

 

“Anh không xứng nhắc đến cha tôi.” 

 

Tống Diễn đang đứng nhìn lạnh nhạt, bỗng nổi giận, bước lên nửa bước. 

 

“Các người, những kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, thì làm gì có chân tình?” 

 

“Nhưng năm đó, quả thật cha cậu đã vi phạm quy tắc an toàn, không đội mũ bảo hộ. Chúng tôi cũng đã bồi thường thích đáng.” 

 

“Câm miệng!” 

 

Thời Hoài Tự lạnh lùng nhếch mép, ánh mắt chế giễu: 

 

“Cậu cũng chỉ là kẻ bất tài.” 

 

Tôi run lên bần bật. 

 

Thế giới này điên rồi. 

 

Mỗi câu nói của Thời Hoài Tự đều đâm vào nỗi đau sâu kín của Tống Diễn. 

 

Anh ấy không muốn sống nữa sao? 

 

Tống Diễn bất ngờ rút bật lửa từ đâu đó, ném xuống đất. Ngọn lửa bùng cháy dữ dội. 

 

Mùi xăng dầu trong không khí… hóa ra anh ta đã chuẩn bị từ trước. 

 

“Chính các người đã hủy hoại cuộc đời tôi!” 

 

Đôi mắt Tống Diễn đỏ ngầu, bước về phía tôi.

 

Khuôn mặt chưa lành lặn hoàn toàn, bị ngọn lửa soi chiếu, trở nên kinh dị vô cùng. 

 

“Tang Ninh, tại sao cô không chọn tôi? Nếu cô nói sớm rằng cô không thích người có khuôn mặt hủy hoại, tôi đã không tự làm thế với mình…” 

 

Một gáo nước lạnh tạt xuống đầu tôi. 

 

Hóa ra, là anh ta tự hủy hoại bản thân. 

 

“Anh điên rồi…” 

 

“Đúng vậy. Nếu không, làm sao tôi lợi dụng cảm giác tội lỗi của cô để tìm ra tung tích của Thời Hoài Tự?” 

 

Tống Diễn đã ẩn mình nhiều năm, cuối cùng xé bỏ lớp mặt nạ hiền hòa, để lộ con người cố chấp và điên cuồng. 

 

Tiếng cười của anh ta vang lên như âm thanh rít gào từ một chiếc ống bễ hỏng, nghe chói tai và khó chịu: 

 

“Ninh Ninh, nếu cô chọn tôi, kết cục sẽ không phải thế này. Đi đến bước này, chỉ có thể trách chính cô. Cùng tôi xuống địa ngục đi…” 

 

Anh ta rút ra một chiếc điều khiển từ xa. 

 

Tôi không suy nghĩ gì, lao thẳng về phía Thời Hoài Tự, ôm chặt lấy anh. 

 

“Tang Ninh!” 

 

Thời Hoài Tự hét lớn một tiếng. Ngay khoảnh khắc đó…

 

Kính cửa sổ vỡ vụn thành từng mảnh. Mọi âm thanh biến mất. 

 

U…u…u… 

 

Tiếng ù tai nhói buốt như những mũi kim đâm thẳng vào não. 

 

Trước mắt tôi là khuôn mặt trắng bệch của Thời Hoài Tự, anh đang nói gì đó với tôi, nhưng tôi chẳng nghe rõ. 

 

Cảm giác như mình đã bị nổ tung thành từng mảnh. 

 

Cơ thể tôi tê dại, không còn sức lực. 

 

Nhưng ch3t’ cùng anh, tôi không hề sợ hãi… 

 

Thật sự không sợ sao? 

 

Vậy tại sao tôi lại đang khóc? 

 

Chứng điếc chỉ kéo dài trong tích tắc.

 

Ngay sau đó, tiếng la hét ầm ĩ ùa vào tai tôi như một quả bom nguyên tử nổ tung: 

 

“Đối tượng đã bị bắn hạ! Thi thể được tìm thấy ở tầng hai nhà máy bỏ hoang.” 

 

“Đội một báo cáo: Thiết bị kích nổ còn nguyên, con tin đã an toàn.” 

 

“Không phát hiện thêm vật liệu nổ khả nghi tại hiện trường.” 

 

“Lửa cháy dữ dội, yêu cầu các đơn vị đưa con tin rời khỏi hiện trường ngay!” 

 

Khi được người khác dìu đi, tôi ngoái đầu nhìn lại, thấy Tống Diễn nằm quay lưng về phía mình, bất động trên mặt đất. 

 

Anh ta đã ch3t’. 

 

Một bàn tay đưa lên che mắt tôi. 

 

Không khí lạnh thổi qua, xua tan mùi khói bụi trong mũi. 

 

Tiếng còi cảnh sát vang dội khắp nơi. 

 

Ánh đèn đỏ xanh nhấp nháy, phản chiếu lên nền trời hoàng hôn đang dần tắt. 

 

Chân tôi mềm nhũn, khuỵu xuống nền tuyết, người run lẩy bẩy. 

 

Lúc này giọng chửi bới của Du Vãn lại vang lên như tiếng nhạc trời: 

 

“Đúng là thế kỷ 21, xã hội pháp trị, còn quét sạch mại dâm và băng đảng rồi, mà giờ còn chơi trò thuốc nổ!”

 

“Đám tội phạm này, không chung thân thì cũng tử hình, bắn một phát cho tan xác mẹ nó luôn! Này, bắt hết chưa? Không được để lọt đứa nào!” 

 

Một người bên cạnh lên tiếng: 

 

“Thôi đi xem Tang Ninh thế nào, còn lại để chúng tôi xử lý.” 

 

Du Vãn phát hiện tôi đang quỳ dưới tuyết, thì hét lên:

 

“Tang Ninh, đứng lên! Cậu có thai rồi, đừng bò lăn bò càng thế chứ!” 

 

Bên cạnh, Thời Hoài Tự đang phối hợp cùng cảnh sát gỡ bom, bỗng người anh cứng đờ, quay đầu lại nhìn tôi chằm chằm. 

 

Trước khi Du Vãn kịp đến gần, anh đã cởi áo khoác, bước tới ôm lấy tôi mà không nói lời nào, rồi bế thẳng ra xe. 

 

“Ê! Anh làm gì thế? Sao không chào hỏi một câu đã…” 

 

Rầm! 

 

Tiếng đóng cửa xe cắt đứt lời phản đối của Du Vãn. 

 

Anh nhét tôi vào ghế sau, rồi ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt nặng nề nhìn tôi. 

 

Tôi đột nhiên thấy sợ, nép mình vào góc xe:

 

“Anh đừng như vậy… Em… em sợ…” 

 

“Biết sợ mà còn dám lao vào! Em tưởng đang chơi trò nằm rạp tránh đạn chắc?” 

 

Anh im lặng giây lát, rồi đột nhiên trút một tràng mắng mỏ. 

 

Thời Hoài Tự chưa bao giờ dùng giọng điệu nghiêm khắc như vậy với tôi, khiến nước mắt tôi trào ra ngay lập tức. 

 

“Bom gắn trên người anh!”

 

Anh tức đến mức gân xanh trên trán nổi lên:

 

“Nếu Tống Diễn ấn nút, em nghĩ sẽ thế nào?” 

 

Thấy anh còn định nói thêm, tôi liền nhắm mắt, ngả vào lòng anh:

 

“ch3t’ rồi… em bị dọa ngất mất.” 

 

Anh nghẹn lời, hít sâu một hơi, gân xanh trên trán giật giật liên hồi. 

 

Đột nhiên, anh ôm chặt lấy tôi. Lúc này tôi mới nhận ra, tay anh đang run. 

 

“Xin lỗi… vừa rồi anh hơi nặng lời.” 

 

Anh xoa rối tóc tôi, giọng trầm ấm hơn: 

 

“Anh định nhảy qua cửa sổ. Dù tay súng không kịp bắn hạ hắn, nếu có nổ, em cũng sẽ không bị thương.”

 

“Nhưng tại sao em lại lao đến ôm anh? Trước giờ anh chưa từng thấy em có sức mạnh như vậy.” 

 

“Em không nghĩ gì cả. Xem tivi nhiều quá, thấy có bom thì nằm xuống. Chẳng lẽ em lại ôm Tống Diễn à…” 

 

“Em…”

 

Thời Hoài Tự nhất thời á khẩu, không biết nói gì. 

 

May mà cả hai chúng tôi vẫn còn sống. 

 

“Anh băng bó vết thương chưa?”

 

Tôi hỏi. 

 

“Rồi.” 

 

“Em không tin, cho em xem.” 

 

“Ninh Ninh…”

 

Anh bật cười bất đắc dĩ.

 

“Ở đùi anh đấy.” 

 

Tôi cúi đầu, lập tức kéo quần anh xuống:

 

“Chúng ta là vợ chồng rồi, còn ngại gì nữa?” 

 

Giọng của Du Vãn vọng qua lớp kính xe: 

 

“Đúng thế, tôi nghi ngờ bạn tôi bị bạo hành gia đình. Chồng cô ấy vừa bắt cóc cô ấy. Bạn của chị ở Hội Phụ nữ quản việc này đúng không?” 

 

Cô ấy vừa nói vừa mở cửa xe. 

 

Ánh sáng tràn vào. 

 

Tôi đang quỳ giữa hai chân Thời Hoài Tự, tay cầm nửa chiếc thắt lưng đang mở dở. 

 

Du Vãn cầm điện thoại, lặng lẽ nhìn chúng tôi ba giây, rồi đóng cửa lại. 

 

“À, đúng rồi. Nếu là bạo hành động vật thì có ai phụ trách không? Không cần Hội Phụ nữ, chắc phải gọi cho Hội Bảo vệ động vật…” 

 

 

Khi tôi và Thời Hoài Tự tổ chức lễ cưới lại, Du Vãn ngồi ở bàn chính. 

 

Cô ấy hầu như chẳng động đến món nào. 

 

Hết Chương 12:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page