Chương 1
28/10/2024
Chương 2
28/10/2024
Chương 3:
28/10/2024
Chương 4:
28/10/2024
Chương 5:
28/10/2024
Chương 17:
28/10/2024
Chương 16:
28/10/2024
Chương 15:
28/10/2024
Chương 14:
28/10/2024
Chương 13:
28/10/2024
Chương 12:
28/10/2024
Chương 11:
28/10/2024
Chương 10:
28/10/2024
Chương 9:
28/10/2024
Chương 8:
28/10/2024
Chương 7:
28/10/2024
Chương 6:
28/10/2024
Tôi đã ch3t’ vào năm tôi yêu anh nhất.
Khối tài sản hàng tỷ, anh nói bỏ là bỏ rồi anh chôn vùi trong biển lửa cùng với tôi.
Mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại mười năm trước.
Khi chúng tôi vừa mới kết hôn, và cũng là lúc tôi ghét anh nhất.
Tôi chạy đến công ty anh, gặp anh lần đầu tiên, nghẹn ngào nói:
“Thời Hoài Tự, xin lỗi anh.”
Anh thoáng sững sờ, ánh mắt trầm lặng:
“Nói đi, lần này em lại muốn hành hạ anh thế nào?”
1
Khi vụ nổ cuối cùng xảy ra, tôi nhớ rõ, Thời Hoài Tự không ra ngoài.
Con người vốn luôn sạch sẽ, gọn gàng ấy quỳ bên cạnh tôi:
“Tang Ninh, đừng sợ, anh sẽ ở bên em.”
Năm đó, anh 38 tuổi.
Tài sản hàng tỷ, nói bỏ là bỏ.
Cùng tôi chôn vùi trong biển lửa.
…
Chiều muộn giữa mùa hạ, ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ đỏ như máu.
Cơn gió nóng bức thổi vào phòng.
Tôi tỉnh dậy từ trong cơn mơ, ngồi thẫn thờ trên giường.
Chiếc đồng hồ ở góc tường kêu tích tắc, tờ lịch nằm yên trên mặt bàn.
“Phu nhân, Thời tiên sinh vừa gọi, nói tối nay không về.”
Tiếng của Lưu mụ vang lên từ phòng khách, điềm nhiên và bình tĩnh.
Tôi cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn cưới mới tinh trên ngón áp út.
Nhắm mắt lại.
Thật không ngờ tôi đã quay về mười năm trước.
Trước khi ch3t’, biển lửa mênh mông và vòng tay ấm áp vững chắc ấy, sao mà chân thật đến vậy.
Khoảnh khắc cuối cùng, Thời Hoài Tự còn nói với tôi:
“Tang Ninh đừng sợ, kiếp này anh đã đợi em quá lâu, kiếp sau chắc chắn anh sẽ tìm em sớm hơn.”
Đây rốt cuộc là mơ, hay là thực?
Tôi véo mạnh vào đùi, cảm giác đau âm ỉ truyền đến.
Tiếng còi xe ngoài cửa sổ kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn.
Sau cơn kinh ngạc là cảm giác đau đớn âm ỉ, quặn thắt trong lòng.
Một hiểu lầm được người khác dàn dựng đã khiến tôi hận Thời Hoài Tự suốt nhiều năm.
Trong suốt khoảng thời gian ấy, đối thủ của anh đã dùng mọi thủ đoạn để chèn ép, khiến anh không thở nổi.
Ở nhà, tôi lại lạnh nhạt với anh, nên anh cũng ít khi về nhà.
Cha mẹ Thời Hoài Tự mất sớm, anh chẳng có họ hàng thân thích.
Anh cô độc giữ lấy một đế chế kinh doanh, sống nửa đời trong sự cô đơn.
Về sau, hiểu lầm được hóa giải.
Chúng tôi có được nửa năm hạnh phúc, thậm chí còn có một đứa con.
Nhưng tôi chưa kịp nói cho anh biết tin mình mang thai thì đã ch3t’ thảm trong vụ tai nạn.
…
“Phu nhân, hoa đã được gửi đến, ngài đã chuẩn bị đi chưa?”
Lưu mụ vào hỏi tôi.
“Gì cơ?”
Tâm trí tôi vẫn còn lẫn lộn.
“Hoa, không phải ngài nói muốn đi thăm Tống tiến sinh sao?”
Tống Diễn…
Nghe đến cái tên này, tôi ngẩn người.
Một mớ bòng bong bỗng dưng có đầu mối.
Hóa ra là ngày này.
2
Tống Diễn là bạn thanh mai trúc mã của tôi.
Anh ta cũng là một diễn viên tài năng.
Tiếc rằng… trong một “tai nạn”, anh ta bị bỏng nặng toàn thân, phải nằm viện dài hạn.
Kiếp trước vào ngày này, tôi ôm một bó hoa đến bệnh viện.
Cùng Tống Diễn đón sinh nhật, khi ra khỏi bệnh viện, tôi thấy Thời Hoài Tự ngồi trong xe, ngón tay kẹp điếu thuốc đã cháy đến tận cùng, nhưng anh chẳng hề hay biết.
Tôi không muốn giải thích gì, thậm chí chẳng muốn nhìn thấy anh.
“Tang Ninh.”
Thời Hoài Tự phát hiện ra tôi, dụi tắt điếu thuốc, xuống xe, giọng điệu u sầu.
“… Hôm nay là sinh nhật anh.”
Tôi khựng lại, quay đầu lạnh lùng nhìn anh:
“Vậy thì sao?”
Đôi mắt thâm trầm của Thời Hoài Tự nhìn tôi, không nói một lời.
Tôi nói:
“Hôm nay cũng là sinh nhật Tống Diễn. Để cưới được tôi, anh không từ thủ đoạn, phá hủy khuôn mặt của anh ấy, chấm dứt tương lai của anh ấy, giờ anh còn muốn tôi đối xử với anh thế nào nữa?”
Thời Hoài Tự mở miệng, yếu ớt nói:
“Đó chỉ là một tai nạn…”
“Nếu hôm đó anh không mời anh ấy, anh ấy đã không phải nằm viện đến tận bây giờ. Làm sao tôi có thể tin đó là một tai nạn?”
Thời Hoài Tự im lặng, cuối cùng chỉ nói với tôi:
“Xin lỗi.”
Kể từ ngày đó, mối quan hệ giữa tôi và Thời Hoài Tự bắt đầu lao dốc.
Chúng tôi bước vào một cuộc chiến tranh lạnh dài đằng đẵng và đau khổ.
Về sau, tôi mới biết rằng, ngay cả Thời Hoài Tự cũng tưởng tai nạn đó chỉ là vô tình, nhưng thực ra nó là âm mưu của một số người nhằm chia rẽ chúng tôi.
3
“Đồ đạc đã được để vào xe rồi, ngài đi muộn chút nữa là sẽ kẹt xe đấy.”
Lưu mụ quay lại gọi tôi.
Ngoài cửa sổ, ánh chiều tà đã nhạt, bóng tối dần buông xuống.
Tôi bừng tỉnh, vội vã mặc áo khoác, rồi ngồi vào xe.
Vì tôi chợt nhận ra, đây là mười năm trước, mọi thứ vẫn còn kịp thay đổi.
Tài xế lại xe hòa vào dòng xe cộ:
“Con đường đến bệnh viện đang kẹt, hay ngài gọi cho ông Tống, bảo ông ấy đợi…”
“Không đi bệnh viện.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn đỏ xanh thay đổi liên tục, đổi ý:
“Đi đến công ty.”
…
Thực ra tôi chẳng có mấy ấn tượng về công ty của Thời Hoài Tự.
Hồi trẻ tôi ghét anh nên chưa từng đến đó.
Về sau, khi đã yêu anh, lại xảy ra chuyện anh bị kẻ thù nhắm đến, nguy hiểm trùng trùng, và tôi không dám đến tìm anh.
Đến giờ phút này, đứng dưới tòa nhà văn phòng cao tầng, tôi vẫn cảm thấy bối rối.
Rốt cuộc văn phòng anh ở đâu?
Người đi qua đi lại nhìn tôi tò mò: Tay ôm một bó hoa khổng lồ, ăn mặc tinh tế, trang điểm kỹ càng, trông như một cô gái chuẩn bị tỏ tình.
Tôi không thoải mái lấy điện thoại ra, tìm số điện thoại của Thời Hoài Tự.
Tên anh hiện lên đầy đủ ba chữ.
Không phải người liên hệ khẩn cấp.
Tôi nhấn gọi, cứ ngỡ sẽ phải chờ rất lâu.
Nhưng chỉ sau hai hồi chuông ngắn, anh đã bắt máy.
Giọng nói lạnh lùng, xa cách vang lên từ ống nghe:
“Có việc gì?”
Nghe lại giọng anh, mắt tôi đột nhiên nóng lên, giọng cũng nghẹn ngào theo.
“Thời Hoài Tự, văn phòng anh ở đâu vậy? Em tìm không ra…”
Người đi đường nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ hơn nữa.
Một người vợ không tìm thấy văn phòng của chồng, rồi đứng bên lề đường khóc nức nở.
Dường như Thời Hoài Tự đang họp, anh ngừng lại một chút, rồi nói:
“Hôm nay đến đây thôi.”
Sau đó anh nói với tôi:
“Đứng trên vỉa hè chờ anh, anh sẽ xuống.”
Vài phút sau, Thời Hoài Tự bước ra khỏi tòa nhà.
Bóng dáng cao lớn của anh cắt ngang ánh đèn neon, âu phục chỉnh tề, cao quý và lạnh lùng.
Nhìn lại mình trong gương chiếu hậu, đường kẻ mắt đã trôi theo nước mắt, tôi trông như nữ chính trong bộ phim kinh dị “Cô nhi viện”.
ch3t’ tiệt, mọi thứ đều hỏng cả rồi.
“Sao em lại đến đây?”
Giọng anh rất nhạt, gần như lạnh lùng.
Tôi quay đầu lại.
Người đàn ông cao ráo đẹp trai đang lạnh lùng nhìn tôi, trong đôi mắt anh phản chiếu khuôn mặt lộn xộn của tôi, biểu cảm hơi khựng lại.
Dù bất cứ lúc nào, Thời Hoài Tự cũng đều hoàn hảo, giống như một bông hoa nở rộ trên vách đá, tinh khôi không chút vấy bẩn.
“Xin lỗi.”
Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh:
“làm phiền anh rồi…”
“Hôm nay…”
Anh chỉ nói hai từ, rồi dừng lại.
Tôi biết anh muốn nói gì.
Hôm nay đáng lẽ tôi nên ở bên Tống Diễn để chúc mừng sinh nhật anh ta, chứ không phải xuất hiện ở đây.
Điều này khiến tôi chợt nhớ ra.
Tôi nhét bó hoa vào tay anh, lẩm bẩm:
“Chúc mừng sinh nhật.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Tôi liếc trộm anh, phát hiện anh đang nhìn chằm chằm vào bó hoa, không hề có vẻ vui.
Một lúc lâu sau, anh nhếch môi cười chua chát, giễu cợt:
“Tang Ninh, là thứ anh ta không cần nữa, đúng không?”
“Gì cơ?”
Tôi nhận ra anh đang có gì đó không ổn, ánh mắt bất ngờ dừng lại trên bó hoa, lòng tôi chùng xuống.
Hỏng rồi!
Hoa hồng xanh băng.
Ý nghĩa của loài hoa này là: Tặng anh bầu trời và biển cả.
Tống Diễn thích nhất là những thứ liên quan đến sao trời và biển cả.
Lúc vừa tỉnh dậy, ký ức quá hỗn loạn, tôi chỉ chăm chăm muốn tìm Thời Hoài Tự mà bỏ quên những chi tiết này.
“Xin lỗi, tôi…”
“Anh cảm ơn món quà sinh nhật của em.”
Giọng Thời Hoài Tự gượng gạo:
“Muộn rồi, để tài xế đưa em về nhà.”
Anh quay người bước đi.
Tôi nhanh tay nắm lấy vạt áo anh.
“Đợi đã!”
You cannot copy content of this page
Bình luận