“Anh cũng đã mua sẵn một ngôi nhà gần trường cho em. Công ty mới của Tiêu Châu cũng đặt tại đó, em có việc gì, thì cứ tìm cậu ấy giúp đỡ.”
Nhậm Duệ Chi đã sắp xếp mọi thứ chu đáo, đúng như lời anh nói, tôi chẳng cần làm gì cả, chỉ cần đứng sau lưng anh.
“Anh ơi, em không muốn xa anh.”
Tôi nằm rạp trên lưng anh, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
“Anh đã nhờ người trồng đầy hoa trong vườn bên đó rồi, có cả hoa hồng, một gian nhà chòi và một chiếc xích đu.”
“Anh cũng chuẩn bị một phòng tập múa cho em, không lớn bằng ở nhà, nhưng từ đó em có thể nhìn ra toàn bộ khu vườn.”
Nhậm Duệ Chi liên tục nói, nước mắt anh nhỏ xuống tay tôi, bỏng rát như lửa.
Tôi không biết anh đã bắt đầu chuẩn bị từ bao giờ, nhưng chắc chắn là từ trước khi tôi nhắc đến chuyện du học.
“Lê Sênh, em chỉ cần ở bên đó chờ anh. Chờ anh đến bên em.”
Anh quay người ôm chặt lấy tôi, nước mắt rơi trên tóc, trên tay tôi, và cả trên sàn gỗ của phòng hoa.
—
Ngày đi du học càng lúc càng gần, ngoài thời gian thỉnh thoảng đến công ty, Nhậm Duệ Chi luôn ở nhà bên tôi.
Ba mẹ nuôi từ những lời quan tâm gượng ép chuyển thành những câu chế nhạo cay nghiệt, cuối cùng là những cái tát.
“Nhà họ Nhậm nuôi cô, vậy mà cô trả ơn thế này à?”
Dì Trần cố hết sức giữ tay mẹ nuôi nhưng không ngăn được bà ấy đánh tôi.
“Cô không dụ được ai mà lại nhắm vào con trai tôi? Nó là anh cô đấy, cô không thấy xấu hổ à?”
“Nếu cô đã không biết xấu hổ, tôi sẽ giúp cô hủy hoại khuôn mặt này.”
Móng tay sắc nhọn của mẹ nuôi cào rách da mặt tôi, để lại những vết rạch rỉ máu.
Khuôn mặt bà, vốn được chăm sóc kỹ càng, giờ đây trở nên méo mó, dữ tợn.
Tôi hoảng loạn lùi lại, cổ họng nghẹn lại, không thể phát ra tiếng nào.
Tôi ra sức lắc đầu nhưng không thể nói nên lời.
Chính Nhậm Duệ Chi đã đến kịp thời che chắn cho tôi.
Hình ảnh cuối cùng tôi nhớ được là anh ôm tôi vào lòng, rồi tôi ngất lịm đi.
10
Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong bệnh viện, mặt quấn đầy băng, tay đang truyền dịch.
“Xin lỗi, anh đến muộn.”
Nhậm Duệ Chi trông rất tiều tụy, mắt thâm quầng như gấu trúc vì thức đêm.
“Trông anh giống gấu trúc thật đấy.”
Tôi muốn cười nhưng chắc hẳn trông tôi còn tệ hơn cả khóc.
“Ừ, đúng là gấu trúc. Đến đây, cho em chạm thử.”
Anh cầm tay tôi, dụi vào mặt và tóc mình.
“Chạm đi, chạm nữa đi. Xoa đầu gấu, hết lo âu.”
Tôi vò tóc anh rối tung nhưng anh vẫn không giận, chỉ nhìn tôi cười hiền.
“Đợi em xuất viện, chúng ta sẽ ra nước ngoài. Anh sẽ ở đó cùng em một thời gian. Anh đã sắp xếp xong mọi thứ rồi.”
“Em có thể học ngành em thích, làm điều em muốn, trở thành người em mong muốn.”
Mắt anh đỏ hoe, nước mắt lăn dài, rơi xuống tay tôi bỏng rát.
“Đừng khóc. Em nghe lời anh, em sẽ sống tốt ở đó.”
Tôi dịu dàng lau nước mắt cho anh.
—
Những ngày đầu ở nước ngoài trời mưa liên miên, chúng tôi chỉ có thể ở trong nhà.
Căn nhà rất đẹp, tường trắng mái đỏ, từ gác mái có thể ngắm sao.
Khu vườn được trải thảm cỏ và trồng đầy hoa nhiều màu sắc.
Dù ở trong một môi trường xa lạ, có Nhậm Duệ Chi bên cạnh khiến tôi đỡ lạc lõng.
“Lê Sênh, lại đây.”
Anh cầm một tập tài liệu dày cộp bước tới.
“Đây là gì thế?”
Tôi tò mò nhìn xấp giấy, có vẻ là nhiều loại tài liệu khác nhau.
“Anh đầu tư vào công ty của Tiêu Châu, đây là cổ phần.”
Nhậm Duệ Chi ôm tôi, cầm tay tôi ký vào từng trang giấy.
“Anh không định bán em cho Tiêu Châu đấy chứ?”
Tôi nửa đùa nửa thật, nghi ngờ nhìn anh.
“Nói linh tinh! Đây là cổ phần của mấy công ty, em ký vào là của em hết. Từ giờ em sẽ là cô gái giàu có rồi.”
Tôi định rút tay lại nhưng anh giữ chặt, giúp tôi ký nốt phần còn lại.
“Ngôi nhà này, cửa hàng này, cổ phần trong công ty của Tiêu Châu, bây giờ tất cả đều là của em.”
Anh chỉ vào từng tập tài liệu đã sắp xếp gọn gàng.
“Nhậm Duệ Chi, anh định bỏ em thật sao?”
Lần đầu tiên tôi gọi thẳng tên anh, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
“Ngốc ạ, sao anh có thể bỏ em được. Có thể anh cần thêm thời gian để đến bên em, nên anh muốn chắc chắn rằng em có đủ mọi thứ để bảo vệ mình.”
Anh ôm chặt tôi.
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy ghét chính mình, ghét sự yếu đuối và bất lực của bản thân.
11
Tôi thi đỗ vào ngành thiết kế trang sức của Đại học Bác Hán, còn Nhậm Duệ Chi quay về nước.
Cuộc sống một mình ở nước ngoài thật cô đơn.
Các bạn cùng lớp tò mò về tôi nhưng chẳng ai thân thiết.
Tôi cảm thấy mình dễ khóc hơn bao giờ hết – nhớ món ăn không có, nhìn ảnh lại càng muốn khóc.
Tôi cố gắng dồn hết thời gian vào việc học để quên đi nỗi nhớ.
Tiêu Châu là nguồn thông tin duy nhất về tình hình trong nước.
Anh bảo tôi, giờ Nhậm Duệ Chi rất thành công, làm xong vài dự án lớn và được gọi là “Tiểu Nhậm Tổng”.
Anh nói, Nhậm Duệ Chi không còn về nhà nhiều, chủ yếu ở căn hộ gần công ty.
Ba mẹ nuôi đã nhiều lần muốn hòa giải và mời anh về ăn cơm, nhưng anh chỉ viện cớ công việc bận rộn.
Anh kể, nhà họ Nhậm đang phát triển rất tốt, nhiều người muốn giới thiệu con gái cho Nhậm Duệ Chi, nhưng anh từ chối hết, khiến nhiều người đồn đoán về xu hướng tính dục của anh.
Tiêu Châu còn trêu rằng chúng tôi thật phiền phức, một người hỏi thăm người kia, mà lại không tự liên lạc với nhau.
Mỗi lần tôi hỏi về Nhậm Duệ Chi, Tiêu Châu chỉ nói:
“Anh ấy ổn lắm, ổn lắm.”
Còn khi anh hỏi tôi, tôi cũng chỉ đáp lại:
“Cũng ổn, ổn thôi.”
Chỉ qua Tiêu Châu, tôi mới biết được chút tin tức thật sự từ quê nhà.
Tôi mở một cửa hàng bán trang sức từ tiệm mà Nhậm Duệ Chi để lại.
Ngoài các món đồ trang sức nhập từ trong nước, tôi còn bán ký gửi một số tác phẩm của bạn bè.
Năm nay, chúng tôi gặp nhau hai lần.
Lần đầu là vào Trung thu, và lần thứ hai chính là đêm giao thừa hôm nay.
Anh đứng ở cổng trường, mặc áo phao đen, trông như một cây thông giữa mùa đông, nổi bật đến mức ánh mắt tôi không thể nhìn thấy ai khác ngoài anh.
Tôi ôm chặt đống sách, luồn qua đám đông, chạy về phía anh.
Khi tôi lao vào vòng tay anh, anh ngẩn ra vài giây, rồi siết chặt lấy tôi.
Chúng tôi quý trọng từng giây phút được ở bên nhau.
—
Về đến nhà, như thường lệ, anh vẫn là người nấu ăn, còn tôi ngồi đợi ăn như mọi khi.
“Anh ơi, em đói rồi!”
Tôi gục xuống bàn làm bài tập, còn anh bận rộn trong bếp.
Anh bưng ra một mâm đầy đồ ăn: Một đĩa sủi cảo, cá nấu dưa chua, sườn hầm khoai tây và tôm luộc. Đó là bữa cơm tất niên của chúng tôi.
“Wow, giờ anh nấu ăn giỏi thật đấy!”
“Ngạc nhiên chưa? Anh đã khổ luyện suốt đấy!”
Nhậm Duệ Chi hếch mày, đầy tự hào.
“Người xưa nói không sai, ba ngày không gặp là phải nhìn nhau bằng con mắt khác!”
Tôi rót rượu vang vào hai ly bia thủy tinh.
“Lê Sênh, ai lại rót rượu vang vào ly bia chứ?”
Nhậm Duệ Chi nhìn ly rượu đầy tràn, bật cười.
“Nhà mình là thế đấy!”
Tôi cười hồn nhiên, chẳng bận tâm đến cách uống chuẩn mực.
“Được, nhà mình thì uống thế nào cũng được!”
Anh cầm ly rượu, nhấp một ngụm.
12
Ở nước ngoài không đón Tết, không khí bên ngoài rất yên ắng, chẳng thể so với sự náo nhiệt ở quê nhà.
Sau bữa tối, chúng tôi ngồi bên nhau trên chiếc xích đu ngoài sân.
“Anh không về nhà, ba mẹ sẽ thế nào?”
Tôi phá vỡ sự im lặng.
“Không sao đâu. Giờ công ty phát triển tốt, nhiều người tranh nhau mời họ dự tiệc, em không cần lo.”
Anh xoa rối tóc đuôi ngựa của tôi.
“Đi nào!”
Tôi đứng dậy kéo tay anh. Anh vẫn ngồi yên, vắt chân và cười trêu tôi.
“Đi đâu?”
“Anh cứ đi với em, đừng hỏi nhiều!”
Tôi cố hết sức kéo anh dậy.
Cuối cùng anh cũng đứng lên một cách chậm rãi.
“Đi thay đồ đi, Tết phải mặc đồ đỏ mới may mắn!”
Tôi dúi vào tay anh chiếc áo len đỏ mà tôi tự đan.
“Áo này ở đâu ra thế?”
Anh vừa hỏi vừa bị tôi đẩy vào phòng.
“Em tự đan đấy!”
Tôi cũng nhanh chóng thay áo len đỏ, mặc thêm quần jeans và tô son để trông tươi tắn hơn.
“Đi đâu thế?”
Mặc áo len đỏ, khiến anh trông đẹp trai hơn hẳn.
“Đi Chinatown! Hôm nay chắc chắn chỗ đó rất đông vui.”
You cannot copy content of this page
Bình luận