Phần Đời Còn Lại Trao Cho Em

Chương 2

Chương trước

Chương sau

Nhậm Duệ Chi nhấp một ngụm canh sơn tra, rồi nhấc cặp của tôi lên, nắm tay tôi kéo đi về nhà. 

 

Chúng tôi phải về trước 5 giờ 30 vì có giờ giới nghiêm, còn tôi tan học lúc 4 giờ. 

 

Hôm nay Nhậm Duệ Chi không có tiết học chiều nên mới tới đón tôi.

 

Về đến nhà vừa kịp 5 giờ 20, đúng sát giờ. 

 

Ba mẹ nuôi đang ngồi trong phòng khách. 

 

Họ ít nói đến mức khiến người khác cảm thấy như mình đang bị thầy cô giám thị tuần tra, vừa nghiêm khắc vừa khiến người ta sợ hãi.

 

“Sao hôm nay về trễ vậy?” 

 

Mẹ Nhậm không thèm ngẩng đầu lên nhưng câu hỏi của bà khiến tôi cảm nhận rõ ràng bàn tay Nhậm Duệ Chi đang nắm tay tôi bắt đầu siết chặt hơn. 

 

Ngay cả anh ấy cũng sợ, mặc dù bà là mẹ ruột của anh.

 

“Trường có chút việc, lần sau sẽ không thế nữa.” 

 

Nhậm Duệ Chi kéo tôi đứng sau lưng mình.

 

“Lê Sênh, lại đây để mẹ xem con có cao lên không nào.” 

 

Mẹ Nhậm vẫy tay với giọng điệu nhẹ nhàng.

 

Tôi đành ngoan ngoãn bước tới, bởi trong căn nhà này, không ai có thể cãi lời bà.

 

Tôi bước đến, để mặc bà quan sát mình. 

 

Thực ra bà đâu có đang xem tôi cao thêm không, mà là xem khuôn mặt tôi có còn xinh đẹp như trước không. 

 

Nếu không còn đẹp, không khiến người khác ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên, thì tôi cũng chẳng còn giá trị gì. 

 

Nhà họ Nhậm không cần con gái, họ chỉ cần một công cụ để liên hôn mà thôi. 

 

May mắn thay, khuôn mặt này dù trong nguyên tác hay ở hiện tại, đều đủ đẹp để khiến người khác yêu thương, khiến ai gặp cũng muốn bảo vệ. 

 

Đây chính là giá trị giúp tôi có thể ở lại trong căn nhà này.

 

“Giỏi lắm. Cô giáo nói nền tảng múa của con dạo này tiến bộ nhiều, mẹ đã mua cho con mấy bộ đồ mới làm phần thưởng, về xem có thích không nhé.” 

 

Tôi ngoan ngoãn để bà xoa đầu mình, giống như một con mèo nhỏ không có móng vuốt.

 

“Duệ Chi, con ở lại một chút.” 

 

Tôi đón lấy cặp từ tay anh, rồi đi lên lầu.

 

Ở đây đã lâu, tôi cũng hiểu được một số chuyện trong nhà.

 

Thực chất nhà họ Nhậm chỉ là gia đình mới phất lên, nhờ có cô của Nhậm Duệ Chi lấy chồng là doanh nhân giàu có ở nước ngoài, giúp công ty nhỏ của gia đình lớn mạnh trong hai mươi năm qua và trở thành một trong những doanh nghiệp nổi tiếng trong nước.

 

Ba mẹ nuôi của chúng tôi vẫn ít khi về nhà. 

 

Ngược lại, tôi và Nhậm Duệ Chi ngày càng thân thiết hơn. 

 

Kể từ lần mất mặt trước đám đông lần trước, dường như Tiêu Châu ngày càng ghét tôi. 

 

Mỗi lần gặp tôi, gương mặt anh ta đều đen lại. 

 

Nhưng tôi chẳng mấy quan tâm vì đã có Nhậm Duệ Chi bảo vệ mình.

 

Cứ thế, chúng tôi cùng nhau lớn lên, ngày càng giống anh em ruột.

 

Anh sẽ chờ tôi ở phòng tập múa, lén đưa tôi vài gói snack. 

 

Tôi cũng sẽ cùng anh đi ăn những quán ven đường mà anh mới khám phá ra. 

 

Chúng tôi có lúc cãi nhau, có lúc dỗi, nhưng rồi lại làm hòa. 

 

Chúng tôi càng ngày càng giống một gia đình thực sự. 

 

5

 

Hôm nay là ngày tôi thi xong đại học. 

 

Mấy năm trước, Nhậm Duệ Chi đã vào làm trong công ty gia đình, bận rộn vô cùng. 

 

Thế mà hôm nay anh vẫn dành thời gian đến đón tôi sau buổi thi. 

 

Năm nay tôi mười tám tuổi, anh hai mươi lăm.

 

Anh mặc áo khoác vest đen, tóc cắt ngắn gọn gàng, đôi mày kiếm sắc sảo, sống mũi cao thẳng, nhưng ít cười hơn trước. 

 

Quả thật, công việc khiến người ta trở nên căng thẳng, ngay cả với một tổng tài tương lai cũng không ngoại lệ.

 

“Ôi, đại thiếu gia mà cũng đích thân tới đón em sao? Thật ngại quá!” 

 

Tôi khoác tay anh, làm nũng. 

 

Sau bao năm, chỉ có trước mặt anh, tôi mới có thể thoải mái như vậy.

 

“Em còn biết ngại sao? Này, cầm lấy, quán quân của anh.” 

 

Nhậm Duệ Chi kéo tôi ra, nhét vào tay tôi một bó hoa hướng dương.

 

“Em làm gì có đầu óc để đứng nhất!” 

 

Miệng nói vậy, nhưng trong lòng tôi vui không tả nổi.

 

“Đi thôi, về nhà nào. Ba mẹ đang tổ chức tiệc ở nhà đấy.” 

 

Anh kéo tôi lên xe.

 

“Lê Sênh!” 

 

Tiếng gọi vang lên từ lớp trưởng lớp bên cạnh, người tôi từng gặp vài lần qua các hoạt động chung.

 

“Có chuyện gì vậy?” 

 

Tôi hỏi.

 

“Anh… anh thích em.” 

 

Khuôn mặt cậu ta đỏ bừng như một quả cà chua chín.

 

“Tôi…” 

 

Trong đầu tôi thoáng hiện lên 108 cách từ chối sao cho không khiến người ta đau lòng.

 

“Không được… Em không được đồng ý!” 

 

Tôi chưa kịp trả lời, đã bị Nhậm Duệ Chi kéo lên xe. 

 

Nhưng không thể lái xe đi ngay vì đường phố chật kín phụ huynh đón con, chúng tôi kẹt mất nửa tiếng mới ra khỏi được đoạn đường dài năm trăm mét.

 

“Anh ghen à? Thật sự ghen với một cậu nhóc sao? Anh hai mươi mấy tuổi rồi, còn ghen với một đứa nhỏ nữa.”

 

Tôi nhìn khuôn mặt Nhậm Duệ Chi càng lúc càng đen lại, lòng chợt nổi lên ý nghĩ muốn trêu chọc anh ấy một chút.

 

“Lê Sênh, cậu ta không hợp với em đâu, em ngây thơ quá.” 

 

Nhậm Duệ Chi nhăn mặt, rõ ràng tâm trạng không vui.

 

“Anh, đừng nghĩ em đơn giản thế, em đâu phải thỏ con ngoan ngoãn.” 

 

Giả vờ ngoan suốt mấy năm trời, ngay cả tôi cũng suýt tin mình là con thỏ ngây thơ rồi.

 

Nhậm Duệ Chi nhìn tôi với sắc mặt không tốt, liên tục chỉnh lại gọng kính. 

 

Cuối cùng, anh tháo kính ra và ném sang một bên. 

 

Không khí trong xe trở nên im lặng, tôi cũng không lên tiếng. 

 

Xe chạy thẳng về nhà. 

 

Mấy năm qua, nhà họ Nhậm phát triển khá tốt, nhưng vẫn chưa đạt đến đỉnh cao trong nước. 

 

Nhân dịp lễ tốt nghiệp của tôi, họ tổ chức một bữa tiệc lớn, mời rất nhiều khách đến. 

 

6

 

Dì Trần kéo tôi lên lầu thay đồ. 

 

Nhậm Duệ Chi nhìn đám đông ngoài sân, không biết anh đang nghĩ gì. 

 

“Lê Sênh ngoan, đi thay đồ đi. Dì vừa nấu xong sườn, để dì mang lên cho con lót bụng. Tiệc này chắc kéo dài tới tối đấy.” 

 

Dì Trần là một người phụ nữ nhỏ nhắn, tôi rất thích dì. 

 

Dì nấu những món ăn gia đình ngon miệng và chăm sóc hoa rất tốt. 

 

Mặc dù chưa từng học cắm hoa, nhưng mỗi bình hoa dì cắm đều tràn đầy sức sống. 

 

Tuy nhiên, mẹ nuôi không ưa dì Trần. 

 

Vì ngoại hình dì không bắt mắt nên bà chỉ cho dì làm việc trong bếp và phòng hoa. 

 

Dù vậy, bà vẫn thường nhận vơ công lao của dì, bảo với khách rằng những món ăn và bình hoa đều do bà làm. 

 

Bà rất hưởng thụ lời khen ngợi của người khác. 

 

“Vâng ạ.”

 

Hôm nay nhà cửa bừa bộn khiến tôi cảm thấy không yên lòng. 

 

Tôi hiếm khi được tham dự các buổi tiệc. 

 

Mãi đến năm mười sáu tuổi, tôi mới được đi cùng vài lần. 

 

Khi thấy hàng loạt thợ trang điểm và stylist xuất hiện trong phòng hóa trang, tôi càng thêm bất an. 

 

Tôi bị ép mặc chiếc váy dài thêu hoa trắng, tóc được búi cao, kèm theo đôi bông tai ngọc trai. 

 

“Lê Sênh xinh quá! Hôm nay có rất nhiều bạn của ba mẹ, xuống dưới phải ngoan ngoãn nghe lời, biết không?”

 

Mẹ nuôi đặt tay lên vai tôi. 

 

Trong gương, chúng tôi trông giống như hai chị em. 

 

Thời gian dường như không để lại dấu vết nào trên gương mặt bà, bà vẫn đẹp và dịu dàng như ngày nào.

 

“Dạ, mẹ.” 

 

Tôi ngoan ngoãn để thợ làm tóc hoàn tất khâu cuối cùng. 

 

“Đem xuống đi, mặc lễ phục chật, ăn nhiều không đẹp.” 

 

Ở cửa, mẹ nuôi gặp dì Trần mang sườn lên cho tôi. 

 

“Dạ, thưa bà.” 

 

Dì Trần đành đem sườn đi. 

 

Trong nhà này, ngoài ba nuôi, thì tất cả đều phải nghe lời mẹ nuôi. 

 

Tôi đứng trước gương trong nhà vệ sinh, luyện tập nụ cười đã học hàng trăm lần, rồi bước xuống lầu. 

 

“Lê Sênh, lại đây. Đây là Tổng Giám đốc Lưu và công tử của ông ấy.” 

 

Ba nuôi cười vẫy tay với tôi. 

 

Tôi bước tới với đôi giày cao gót. 

 

“Cháu chào bác Lưu ạ.” 

 

Tôi cảm thấy khóe môi mình đã hơi cứng lại. 

 

“Tốt, tốt! Vợ chồng nhà họ Nhậm giỏi giấu thật, có cô con gái xinh đẹp thế này mà chẳng bao giờ đưa ra cho mọi người chiêm ngưỡng.” 

 

Ông Lưu là một doanh nhân nổi tiếng, sở hữu nhiều chi nhánh công ty ở nước ngoài. 

 

“Con bé nhà tôi từ nhỏ sức khỏe không tốt, vợ chồng tôi phải chăm sóc kỹ lưỡng. Gần đây, sức khỏe con bé khá hơn nên mới đưa ra mắt mọi người.” 

 

Mẹ nuôi nắm tay tôi, trong mắt người ngoài, chắc hẳn chúng tôi trông như mẹ con ruột. 

 

“Trùng hợp thật, con trai tôi – Lưu Kỳ – vừa mới về nước. Hôm nay cũng là lần đầu tiên tôi đưa nó ra mắt mọi người.” 

 

Bên cạnh ông Lưu là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, trông lịch sự và nho nhã.

Hết Chương 2.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page