Nhân Ngư Và Succubus

Chương 6:

Chương trước

Chương sau

“Em dám.”

 

Tống Tự Dã xoa nhẹ môi tôi, giọng nói chậm rãi nhưng lại toát ra sự áp bức vô hình.

 

“Những người đó, không ai được phép chạm vào em.”

 

Tôi tỏ vẻ ấm ức: “Nhưng anh không cho tôi ăn, tôi đói.”

 

Bàn tay Tống Tự Dã vuốt ve cổ tôi.

 

“Mở miệng ra, tôi sẽ cho em ăn.”

 

Sau nửa tháng, rốt cuộc được hôn “bạn cùng giường” của mình rồi!

 

Anh ép tôi vào góc tường, hôn đắm đuối không dứt.

 

“Chúng ta… lên phòng đi, tầng trên có sẵn phòng.”

 

“Tôi muốn ăn anh mất thôi.”

 

“Gặp tôi, em không có chuyện gì khác muốn làm à?”

 

Đầu óc tôi xoay nhanh.

 

“Anh, và cả lúc anh là nhân ngư, tôi đều muốn… ưm…”

 

Để tôi im miệng, anh kẹp chặt cằm tôi rồi hôn lên.

 

“Tôi vẫn chưa hỏi em, sao lại đánh ngất tôi rồi chạy đi không nói tiếng nào.”

 

Tôi không thể nói rằng mình muốn chiếm đoạt anh, nhưng lại bị người yêu cũ lần ra vị trí làm hỏng hết kế hoạch chứ?

 

“Em được tôi chăm sóc tử tế, ăn uống no nê rồi bỏ chạy, sao lại vô ơn như thế? Lúc đó tôi nên khóa em ở trên đảo, mỗi ngày dắt ra đi dạo một vòng.”

 

Anh từng bước tiến sát, cúi đầu xuống.

 

Da ở xương quai xanh phập phồng vì giận dữ, mùi hương cơ thể của nhân ngư dường như sóng sánh len lỏi, chạm nhẹ vào đầu mũi.

 

Nhiệt độ trong miệng người đàn ông nóng bỏng, hơi thở phả ra cháy rực.

 

Đôi mắt đen sâu thẳm, mái tóc vuốt nh/ọ/n như sắp đâm vào trán tôi, khoảng cách thật sự quá gần.

 

Nghe anh nói gì, tôi không hiểu, chỉ muốn hôn tiếp.

 

“Tiếp tục hôn đi thì hơn.”

 

Tống Tự Dã không động đậy, ánh nhìn như ngọn lửa thiêu đốt tôi.

 

“Hoặc lên phòng cũng được, tôi thật sự chưa no.”

 

“Tôi đói lắm, thật đấy.”

 

Tôi nhón chân, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh.

 

Cuối cùng, anh đẩy tôi vào tường, lại trao một nụ hôn sâu lắng.

 

Hôn mãi, tôi đưa tay vòng qua vai anh.

 

Nhắm mắt, chìm đắm trong khoảnh khắc.

 

“Tại sao không đeo chuỗi hạt xương cá tôi tặng?”

 

“Ừm… tôi làm bẩn nó rồi…”

 

Tống Tự Dã khẽ cười.

 

Nhưng vừa mở mắt ra, tôi liền chạm ánh mắt Giang Diên Thừa.

 

Hắn đứng ở không xa, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm. 

 

Tôi giật mình, sợ đến run lên.

 

“Sao thế?”

 

“Cíu!”

 

Giang Diên Thừa tức đến bật cười: “Tống Tự Dã, hóa ra là anh, lẽ ra tôi phải đoán ra từ sớm.”

 

“Có lẽ anh đã đoán ra rồi, nhưng lại không dám tin.” Tống Tự Dã ôm eo tôi, cười đầy tự mãn: “Cả hòn đảo đó đều là của tôi. Sơ Sơ ở đó, nếu tôi không ra lệnh, ai dám giữ cô ấy.”

 

“Chỉ có anh bị ngu, mới nghĩ rằng cô ấy bị một vệ sĩ quyến rũ.”

 

  1.  

 

Tôi và Tống Tự Dã không quay lại nữa.

 

Mà đi lên lầu.

 

Tôi ngồi lên người anh: “Đói.”

 

“Chẳng phải vừa hôn xong sao.”

 

“Không đủ.”

 

Tôi chìa ra chiếc răng nanh nhỏ.

 

Cúi xuống, lần theo cổ áo của anh, từng chiếc cúc áo bị cắn bung ra, cuối cùng là khóa kéo.

 

Tống Tự Dã nắm cằm tôi kéo lên.

 

“Đến lúc nghỉ rồi.”

 

“Tống Tự Dã, tôi có thứ muốn nhờ anh kiểm chứng.”

 

“Thứ gì?”

 

 

Cuối cùng chứng minh rằng, bạn thân tôi đã đúng.

 

Nhưng Tống Tự Dã thật sự chỉ kiểm chứng thôi.

 

“Nhân ngư các anh cũng có thời kỳ phát t/ì/nh mà, tại sao anh lại kiềm chế đến thế.”

 

Tôi không hiểu.

 

Anh đã c/ư/ơ/ng đến mức làm tôi đau, nhưng lại không để tôi “ăn”.

 

“Vân Sơ, với em, tôi là gì?”

 

“Trời!”

 

“Tôi không muốn làm ‘trời’ của em.”

 

“Anh định bỏ đói tôi sao?”

 

Tống Tự Dã đẩy tôi vào chăn, đắp chăn lại chỉ để trò chuyện.

 

“Biến đuôi cá ra đi, tôi muốn chạm vào, nóng quá.”

 

Cuối cùng, đuôi của tôi – đuôi của một succubus – đã quấn lấy đuôi cá của anh, và mơ hồ ngủ qua đêm.

 

  1.  

 

Từ đó, thỉnh thoảng tôi lại tìm Tống Tự Dã để hôn.

 

Có lúc xông vào phòng họp, anh phất tay, cổ đông tự động rời đi.

 

Tôi đè anh xuống ghế làm việc và trêu chọc.

 

Thậm chí còn trốn dưới bàn làm việc, véo chân người đàn ông.

 

Anh chớp lấy lúc tôi đang chơi game, kéo lên, ấn vào ghế và cúi đầu xuống.

 

Anh lau vệt nước ở khóe miệng: “Cảm giác bị làm phiền thế nào?”

 

 

Nhưng anh không để tôi “ăn” đến tận cùng.

 

Tôi là succubus, thực sự thèm khát.

 

Nhưng anh nói, chính vì tôi là succubus, nên càng cần phải cẩn trọng.

 

Tôi không hiểu, nên mặc kệ anh vài ngày.

 

Kết quả là tự mình chịu đói đến héo mòn.

 

Cô bạn thân kéo tôi dậy.

 

“Hôm nay ở thành phố A có cuộc đua xe, nhiều trai đẹp lắm, đến lúc đó cậu sẽ no mắt cho mà xem.”

 

Tôi ngồi ở góc, chán nản nghĩ.

 

Chỉ cần có một người đẹp trai hơn Tống Tự Dã, tôi sẽ ăn anh ta ngay.

 

Dù sao đã từng nếm qua cực phẩm rồi, thà chết đói còn hơn ăn kém hơn.

 

“Em đến xem anh à?”

 

Sao Giang Diên Thừa lại ở đây?

 

Chẳng có gì ngạc nhiên cả.

 

Hắn mặc bộ đồ đua màu xanh, vết thương trên cổ đã thành sẹo.

 

“Đừng hạ mình.”

 

Tôi không nhìn gã đàn ông, nhưng lại nhìn thấy Tống Tự Dã.

 

Sao anh cũng ở đây?

 

Trong bộ đồ đua màu đỏ đen, Tống Tự Dã vai rộng eo thon, cánh tay buông thõng.

 

Bộ đồ đua tôn lên dáng người cao lớn, anh vuốt tóc, nghiêng đầu vận động gân cốt, đường viền cằm rõ nét.

 

Ngũ quan trong ánh sáng rực rỡ của pháo hoa càng thêm cứng rắn, điển trai.

 

Đôi tay nổi gân xanh từ tốn đeo găng tay.

 

Như có cảm giác, anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía tôi.

 

Có chút ngạc nhiên, nhướng mày.

 

Lại thấy đói rồi.

 

Áp suất xung quanh từ từ giảm xuống.

 

“Vân Sơ, em và hắn ta sẽ không có kết quả đâu, thân phận của em không thể che giấu, đến ngày bị lộ ra, nhà họ Tống sẽ không bao giờ chấp nhận…”

 

Tôi thờ ơ vẫy tay.

 

Chính gã này còn không phải là người, lại đòi hỏi tôi phải là người?

 

“Cuộc đua sắp bắt đầu rồi đó.”

 

Giang Diên Thừa cắn răng, bỏ đi.

 

Dù là ban đêm, nhưng pháo hoa vẫn rực rỡ.

 

Các tay đua đông, khán giả còn đông hơn.

 

Trong sân vang lên những bản nhạc sôi động.

 

Khi tiếng súng lệnh phát ra, tất cả xe đua đều lao ra khỏi vạch xuất phát.

 

Tống Tự Dã không nghi ngờ gì đã dẫn đầu.

 

“Cô còn chịu được đến giờ sao?”

 

Tiếng giày cao gót vang lên.

 

Hóa ra là Hứa Nghiên.

 

Lâu rồi không gặp, tôi suýt quên mất cô ta.

 

“Sao lại không chứ, thế giới này đâu chỉ có mỗi Giang Diên Thừa là đàn ông. Anh ta nhạt nhẽo đến mức chẳng có vị gì.”

 

Hứa Nghiên trang điểm tinh tế, gương mặt xinh đẹp nhưng lời nói ra thật sự cay độc: “Bọn succubus như cô đúng là thứ hạ đ/ẳ/ng nhất, chỉ biết làm những chuyện ghê tởm.”

 

Tôi b/ó/p c/h/ặt cổ cô ta: “Cô mới là thứ hạ đ/ẳ/ng nhất, chẳng phải ngày trước là cô đã bỏ thuốc k/í/ch d/ụ/c vào không khí sao?”

 

“Phải thì sao, nếu không phải thể chất của cô đặc biệt, làm sao lại bị ảnh hưởng được.”

 

“Ồ?”

 

Tay tôi càng siết chặt, lôi cô ta lên lầu.

 

Hứa Nghiên hoàn toàn không thể thoát khỏi tôi.

 

Tôi cong môi, đôi mắt tràn đầy ý cười: “Cảm thấy ngột ngạt chứ? Điều này phải cảm ơn thể chất đặc biệt của tôi đấy.”

 

“Cô… mau thả tôi ra, cô định làm gì?”

 

Lúc này Hứa Nghiên mới thực sự tỏ ra sợ hãi, khóe mắt ướt đẫm nước mắt.

 

Tôi ghé sát tai cô ta, cười khẽ: “Tôi có thể gi/ế/t người nha~”

 

Cô ta càng sợ hãi hơn.

 

Cả người mềm nhũn ngã xuống sàn.

 

Tôi cho cô ta nuốt một viên thuốc.

 

Là loại thuốc tôi tự pha chế theo dược điển của succubus.

 

Máy móc thông thường sẽ không thể phát hiện ra.

 

“Tôi đã đóng cửa lại rồi, lát nữa khi không chịu nổi, đừng lén chạy ra ngoài nhé, ngoài kia có rất nhiều kẻ xấu đấy.”

 

Tôi đứng dậy.

 

Hứa Nghiên với tay muốn cào cấu da thịt sau lưng tôi.

 

 

Hết Chương 6:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page