6.
Nước biển tràn vào tai.
Trong cơn mê man, tôi cảm nhận như có một chiếc đuôi lớn đỡ lấy mình.
Chiếc đuôi cá đẹp đẽ, mát lạnh, mái tóc dài màu bạc uốn xoăn quấn lấy ngón tay, đôi cánh tay mạnh mẽ ôm chặt lấy cơ thể tôi…
Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trong một căn nhà gỗ nhỏ.
Bên ngoài căn nhà là biển cả cuộn sóng và rừng cây.
Đây là một hòn đảo.
Không lạ gì khi tôi lại mơ thấy cảnh anh hùng nhân ngư cứu mình.
Cánh cửa vang lên một tiếng “két”.
Tôi vô thức quấn chặt chăn lại.
Người bước vào là một người đàn ông.
Rất cao, mái tóc ngắn cắt sát, đường chân mày sâu.
Sống mũi cao và đôi môi mỏng, trên cổ tay đeo một chuỗi xương cá.
Làn da màu nâu sẫm toát lên sức mạnh nguyên thủy mãnh liệt, cánh tay cơ bắp rắn rỏi đầy đặn.
Anh để ngực trần, mặc chiếc tạp dề.
Dây buộc lỏng lẻo ở eo, làm nổi bật bờ vai rộng và vòng eo thon gọn.
Khi quay đầu khóa cửa, hình chữ V của cơ thể được tôn lên, đầy sự gợi cảm.
d/ụ/c v/ọ/ng bị đè nén bởi làn nước biển lại bắt đầu trỗi dậy.
Người đàn ông bước về phía tôi, từng bước chân như dẫm lên trái tim.
Tôi nuốt khan, nhìn chằm chằm vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Liếm nhẹ đầu răng, mở miệng nói: “Đói quá, muốn ăn…”
Người đàn ông nắm lấy cằm tôi, nâng lên.
Lúc này tôi mới thấy, trong tay anh là một chiếc bánh hình nhân ngư nhỏ tinh xảo.
Ánh mắt sắc bén như chim ưng, giọng trầm thấp hỏi: “Muốn ăn gì? Nói rõ ra.”
Tôi nuốt nước bọt, đáp: “Anh.”
Căn nhà nhỏ im phăng phắc, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Hàng mi của người đàn ông khẽ rung.
Anh nhíu mày, ánh mắt lập tức lia qua tôi.
Trông rất dữ dằn.
Tôi im bặt, nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi cơ bắp của người đàn ông.
Càng đói hơn.
Mắt tôi sáng rực lên.
Anh đặt chiếc bánh xuống bàn một cách mạnh mẽ.
“Tự ăn đi.”
Chiếc bánh nhỏ rất đẹp, xung quanh được trang trí bằng vỏ sò và ngọc trai đủ màu sắc.
Nhân ngư tinh xảo ở giữa trông thật tuấn tú, bên hông có hình vẽ một chú cá màu đen đáng yêu, chiếc đuôi cá từ phần eo và bụng được chạm khắc sống động như thật.
“Dễ thương quá.”
“Cái gì?”
“Tôi nói chiếc bánh nhỏ, và cả chàng nhân ngư này, đuôi của anh ấy ngọt nhất.”
Tay người đàn ông khựng lại một chút.
“Do anh làm sao?”
Chỉ tưởng tượng cảnh người đàn ông với làn da màu nâu sẫm, cơ bắp rắn chắc, đôi mắt cụp xuống, nhẫn nại trang trí bánh.
Đã khiến tôi thấy có một sự tương phản đầy mạnh mẽ.
“Không thì còn ai?”
Anh đi ra ngoài nhà.
Qua cửa sổ, tôi thấy anh cởi tạp dề, quấn qua vài vòng tùy ý rồi gấp gọn lại.
Phần cơ bắp vừa bị che khuất bởi lớp vải bây giờ hiện rõ trước mắt.
Tôi ngơ ngác nhìn.
Không ngờ một người đàn ông rắn rỏi như vậy lại có nét đáng yêu với sắc hồng nhạt.
Dễ thương thật.
Dường như anh đã nhận ra ánh mắt nóng rực của tôi.
Ánh mắt quét qua.
Tôi lập tức cúi đầu xuống ăn bánh.
Vì chột dạ, tôi vừa ngậm bánh vừa lẩm bẩm.
“Anh làm nhân ngư trông chân thực quá.”
“Hồi nhỏ hình như tôi đã từng thấy nhân ngư. Chúng có mọc chân không nhỉ?”
“Anh nghĩ chúng sinh sản bằng cách nào, biến thành người hay vẫn là cá?”
“Nhưng đuôi cá thì phải làm sao đây?”
Tôi dùng tay chọc vào phần đuôi, kéo xuống từ vùng bụng.
“Ở đây sao? Biến thành cá trong nước có được không?”
Tôi mặt dày nói những lời bậy bạ như vậy.
Ngẩng đầu lên, thấy mặt đối phương đen kịt.
Nhưng đầu tai lại hơi đỏ.
Giọng anh sắc lạnh: “Cô sờ bậy cái gì thế?”
“Tôi… anh có phải nó đâu, làm gì mà phải căng thẳng. Làm ra chẳng phải để tôi ăn à, cho tôi sờ vài cái thì có sao.”
Tôi chọc mạnh vài lần vào đuôi cá.
Thật là vô lý.
“Anh không phải vẫn là trai tân chứ, tôi chỉ hỏi vài câu về cách sinh sản của nhân ngư mà anh đã tức giận rồi.”
Thực ra, tôi cố ý dẫn dắt câu chuyện theo hướng này.
Nếu thật sự là trai tân.
Vậy thì tôi càng mong chờ cảm giác đưa anh vào miệng.
“Hừ.” Người đàn ông cười nhạt: “Cô muốn biết thật à?”
Nụ cười thoáng qua môi anh, giọng điệu mang một sức hút khó tả.
“Vậy để tôi nói cho cô biết, bọn họ ấy, ham muốn lớn, khi là cá thì càng mãnh liệt, đặc biệt là…”
Anh dừng lại một chút, nhìn tôi.
“Với sinh vật hợp cạ.”
Tôi suy nghĩ một chút.
Tôi là một succubus luôn đói khát, không bao giờ no.
Tôi và nhân ngư quả là một cặp hoàn hảo.
Không đúng, chẳng phải mình định ăn người đàn ông cao to này sao?
Mà người đâu rồi?
7.
Người đàn ông tên là Tống Tự Dã.
Anh là một người dân đảo sống đơn giản, ít nói nhưng mạnh mẽ.
Tôi xin anh một chiếc điện thoại thông minh cũ, nghe nói là từ một con tàu đi qua để lại.
Bí mật liên lạc với cô bạn thân.
“Tớ gặp một anh chàng cực phẩm, chỗ nào cũng to, cậu mau cho máy bay tới đón tớ, tớ muốn mang anh ta đi.”
“??? Được, được! Cuối cùng cậu cũng bỏ thằng cha Giang Diên Thừa đó, đợi nhé!!”
Đăng ký đường bay mất một tháng.
Trong tháng này, tôi nhất định phải chinh phục được người kia.
Làm cho anh cam tâm tình nguyện đi theo mình.
Nếu không chịu, thì đánh ngất rồi mang đi.
Nhưng anh đúng như tên gọi, vi vu trên vùng hoang dã đến nửa đêm mới trở về.
Mặc chiếc áo không tay màu đen, mang theo mùi gió biển mặn mà.
“Sao chưa ngủ?”
“Đợi anh.”
Tôi cuộn mình trên giường của anh.
“Ra ngủ phòng bên.”
Tôi kéo chăn lại: “Tôi không muốn.”
Anh giật lại chăn: “Tôi không có thói quen động tay với con gái.”
Tống Tự Dã cực kỳ không kiên nhẫn, nhưng tôi thật sự lại thích điều đó.
Không biết khi trên giường, anh có “không kiên nhẫn” như vậy không nhỉ?
Có nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một con chó không nhỉ?
Hai chân tôi vắt chéo, nghiêng người nằm trên giường.
Chiếc áo chỉ đủ che đến gốc đùi.
Anh nheo mắt lại, cuối cùng phát hiện ra.
“Sao cô lại mặc áo của tôi?”
Tôi nhảy xuống giường, xoay một vòng.
“Đẹp không?”
Thật ra chỉ là một chiếc áo không tay đơn giản.
Tôi không tìm thấy quần, nên chẳng quan tâm đẹp hay không.
Chiếc áo không tay khá dài, vừa đủ che đến đùi.
Ống tay áo rộng, tôi cảm thấy trống trải.
Anh liếc nhìn tôi một cái, nhanh chóng quay mặt đi.
“Không mặc đồ lót, cố ý sao?”
Người này nói chuyện thật thẳng thắn.
“Giặt rồi. Tôi rơi xuống biển, quần áo bị bẩn, à đúng rồi…”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh.
“Tôi đã tắm, anh không phiền chứ.”
Anh “ừ” một tiếng.
“Tùy ý.”
Rồi đột nhiên phản ứng lại: “Cô tắm thế nào?”
“Trong phòng tắm, cởi hết rồi tắm, ngồi trong bồn của anh.”
Tôi ngẩng đầu, càng tiến lại gần anh hơn.
Tôi cố ý nói như vậy.
Dù việc rơi xuống biển đã tạm thời làm giảm cơn thèm khát, nhưng khi thể lực phục hồi, tôi lại muốn nạp năng lượng.
Cả một ngày, tôi ngâm mình trên giường của Tống Tự Dã.
Đừng nhìn anh là một người thô lỗ, mùi hương của anh thật sự rất hợp khẩu vị của tôi.
Mùi hương hoang dã.
Nếu không phải vì có đạo đức, chắc tôi đã làm bẩn giường của anh rồi.
Tôi muốn quyến rũ người đàn ông này, khiến anh không thể kiềm chế.
Tống Tự Dã vòng tay ôm lấy eo tôi.
Ánh đèn trong phòng lập lòe trên gương mặt tối tăm khó đoán của anh.
“Trò của cô quá vụng về, tôi sợ rằng chỉ cần tôi nhích nhẹ, cô sẽ chết mất.”
Rất dữ dằn.
Nhưng có lẽ vì tôi đã từng trải qua cảnh đói đến cùng cực, nên càng liều lĩnh hơn.
“Không sao mà.” Tôi cười hì hì: “Eo tôi mềm mà.”
“Không phải anh vừa sờ rồi sao?”
You cannot copy content of this page
Bình luận