Danh sách chương

Tâm tình đồng bộ cùng một bản thể khác, sợ hãi, phẫn nộ, ủy khuất cùng lúc bùng nổ, đã quá lâu rồi hắn chưa từng nếm qua cảm xúc mãnh liệt đến thế, hoàn toàn chẳng biết xử lý làm sao, giống như một cỗ máy quá tải, sau cơn chấn động ngắn ngủi, tất nhiên là lại “chết máy” mà ngừng hẳn.

Trong đêm đen, bầy bươm bướm sắc tím u huyền khẽ rung đôi cánh, phát ra thanh âm rất nhỏ.

Bọn Minh điệp kia bị tử khí hấp dẫn, theo khe cửa bò vào, đậu lên làn da trắng bệch của thanh niên, cả trên nhãn cầu u ám vô thần. Bỗng nhiên, hắn khẽ chớp mắt một cái.

Động tác chớp mắt này vốn chẳng thuộc về kẻ đã chết, những con Minh điệp đậu trên nhãn cầu bị kinh động, liền phành phạch cánh bay đi.

Lý Tùng La tỉnh giấc, mắt chưa mở hẳn, tay đã vô thức dò sang bên cạnh. Đêm qua, trong cơn mơ mơ màng màng, nàng mơ hồ cảm thấy Tạ Phù Cừ tựa hồ nằm xuống bên cạnh mình.

Nhưng tay chỉ chạm phải khoảng trống, ổ chăn bên cạnh lạnh lẽo.

Chẳng lẽ ta cảm giác nhầm rồi? 

Lý Tùng La ngồi dậy, liếc nhìn cuối giường, nhưng góc tối nơi tường và giường giao nhau cũng trống trơn, chẳng thấy bóng dáng Tạ Phù Cừ.

Nàng còn đang nghi hoặc, vừa xoay đầu thì bất ngờ đụng ánh mắt với gương mặt sát kề. Lý Tùng La hoảng hốt kêu lớn, cả người lùi lại đến khi lưng dán chặt vào vách tường.

Tạ Phù Cừ chẳng nghe được thanh âm, vẫn dửng dưng ngồi xổm nơi mép giường.

Bốn mắt nhìn nhau, Lý Tùng La trừng to mắt, dần dần bình tĩnh, rồi nhanh chóng phát hiện có chỗ chẳng đúng, trên má xám tro của Tạ Phù Cừ, loang lổ vết tích lam nhạt.

“Đây là cái gì?”

Lý Tùng La ngạc nhiên, bò đến mép giường, dùng ngón tay khẽ lau thử dấu vết trên mặt hắn. Lam sắc kia liền dính lên đầu ngón tay nàng. Nàng đưa lên mũi ngửi, lập tức nhận ra đó là mùi máu.

Lý Tùng La chợt bừng tỉnh: À, là huyết tích.

Suýt nữa thì quên mất, bởi hệ thống mở chế độ đặc thù cho nàng, nên máu hiện ra trong mắt nàng đều biến thành màu lam.

Lý Tùng La nghi hoặc hỏi: “Sao trên mặt ngươi lại dính máu thế? Khoan… còn cái này nữa là sao?”

Nàng nheo mắt, mới phát hiện toàn thân Tạ Phù Cừ lủng lẳng vô số trang sức. Những món trang sức ấy nhìn qua đều quý giá vô cùng, bị hắn tùy tiện treo lên y sam cùng cánh tay, châu ngọc kim ngọc rực rỡ ánh sáng, chói đến mức Lý Tùng La khó lòng nhìn thẳng.

Nàng nghiêng người, từ vạt áo hắn khẽ nhón xuống một chiếc khuyên tai trân châu. Viên ngọc trắng trong lấp lóe, khiến da ngón tay nàng càng thêm sáng mịn.

Lý Tùng La nhìn hắn đầy ngờ vực: “Ngươi… đi cướp bóc ngoài kia rồi về đó à?”

Tạ Phù Cừ không đáp, chỉ đột ngột đứng dậy.

Hắn vừa cử động, đám châu báu lủng lẳng liền va chạm leng keng, thanh thúy rõ rệt, lại có mấy món nhỏ không bám chắc, trực tiếp rơi xuống đất lăn lóc.

Theo thân hình hắn đứng thẳng, Lý Tùng La mới phát hiện mặt đất đã rải đầy bảo châu. Có món ngọc thạch lớn sáng lóa, trên bề mặt còn vương loang lổ máu lam vẩy tung.

Nàng ngây dại nhìn một sàn toàn bảo vật, chợt cảm giác đầu mình nặng xuống.

Thì ra Tạ Phù Cừ vừa cài một cây trâm vàng rực rỡ lên mái tóc nàng. Hắn rõ ràng…

Tuy đôi mắt trống rỗng, chẳng thấy gì, nhưng động tác của hắn lại lưu loát dị thường. Gài xong cây trâm vàng, Tạ Phù Cừ lập tức nhanh tay khoác lên cổ Lý Tùng La một chuỗi anh lạc khảm bảo thạch, tiếp đó lại là dây tràng ngọc trai, rồi đến vương miện nạm hồng bảo.

Hắn còn muốn đeo khuyên tai cho nàng, nhưng đầu ngón tay chạm qua chạm lại nơi vành tai, mãi chẳng tìm được lỗ tai đeo.

Lý Tùng La lúc này mới hoàn hồn, vội vàng đẩy tay hắn ra: “Đừng đeo nữa, đừng đeo nữa! Nặng chết ta mất —— khoan đã, ngươi cướp mấy thứ này ở đâu ra vậy hả?”

Tạ Phù Cừ bị nàng gạt tay, cũng không chống cự, chỉ dùng gương mặt vô cảm, chết lặng kia mà lặng lẽ nhìn nàng.

Lý Tùng La đưa tay xoa trán, bất lực than: “Quên mất, ngươi có nghe thấy đâu.”

Nàng nhảy xuống giường, vừa đi tìm khối than để viết, vừa tháo dần mấy món vàng ngọc châu báu khỏi tóc. 

Mái tóc nàng vốn chẳng buộc lại, nhiều cây trâm căn bản chẳng cài chắc được, chưa đợi nàng giơ tay, chỉ cần đứng lên thôi, từng món trâm thoa liền leng keng rơi lả tả xuống đất.

Trong lúc đi tìm than, Lý Tùng La mấy lần bị các món trang sức hình dạng kỳ quái vướng vào chân, đau đến nhăn mặt. 

Trong đống bảo châu lóa mắt ấy, nàng còn đào ra được mấy bộ xiêm y hoa lệ, chất liệu không rõ, hoa văn tinh xảo, rộng thùng thình như xiêm váy của quý tộc.

Thậm chí còn có cả hoa.

Loài hoa này Lý Tùng La không nhận ra, song nở rộ, kiều diễm, thoạt nhìn cũng thật đẹp mắt.

 

Hết

Chương 29:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page