Mỗi Khi Nhớ Đến Niềm Vui Cả Đời

Chương 3:

Chương trước

Chương sau

Anh có phải là người xấu hay không, hay có đang lừa cô không, nhưng anh không có mùi thuốc lá, ít nhất là cô không ghét anh.

Thẩm Bình Sinh xoa đầu cô, có vẻ như hơi bất đắc dĩ nhưng cũng có chút tự hào, anh gật đầu với các thành viên nhóm của cô, rồi quay người rời đi.

Kỷ Ức trở lại thực tại trong sự nhốn nháo của lớp trưởng, Viễn Viễn và Tiểu Hằng đang tranh cãi muốn giúp cô xin WeChat của Thẩm Bình Sinh, nhưng Kỷ Ức lại tỉnh táo lắc đầu.

Không biết là do cô sợ điều gì sẽ đến hay thực sự muốn thuận theo tự nhiên:

– Cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, nếu có duyên thì sẽ gặp lại.

Sau này, Kỷ Ức rất biết ơn bản thân đã không xin WeChat lúc đó, vì sau khi ở bên nhau, Thẩm Bình Sinh thú nhận rằng lúc đó anh rất khó tin vào tình yêu.

Chính duyên phận giữa anh và Kỷ Ức, cùng với tình yêu kỳ diệu và sự bao dung, thấu hiểu từ tận đáy lòng của cô đã cảm hóa anh, làm anh hiểu rằng, tình yêu đích thực là vừa vặn, duyên phận đã đưa họ gặp nhau.

Bánh mì sẽ có pate, tình yêu cũng sẽ đến.

Bên ngoài, mưa đã tạnh.

Phía tây, bầu trời đang ngập trong sắc đỏ của hoàng hôn, những đám mây như say men, trở nên đỏ rực.

Đó chính là khung cảnh mà Kỷ Ức nhìn thấy.

Mọi người cùng nhau rời khỏi hội trường, hiếm khi Kỷ Ức từ chối những buổi đi ăn cùng bạn bè, một mình lang thang trong khuôn viên trường.

Trời dần tối, hoàng hôn đã buông xuống, cô nhắm mắt lại, và hình ảnh của Thẩm Bình Sinh tự nhiên hiện lên trong đầu cô.

Có lẽ đó là tâm tư của thiếu nữ, dù bề ngoài tỏ ra không quan tâm nhưng khi trái tim rung động, cô vẫn dễ dàng bị đánh gục.

Dù Kỷ Ức rất vô tư nhưng cô vẫn là một cô gái.

Khác với vẻ ngoài sôi nổi, cô khao khát một mối tình yên bình, đẹp đẽ, tự nhiên, cùng chung sở thích và cùng làm những điều mình yêu thích.

Thật khó tin, nhưng cô thực sự tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Dù đã thấy nhiều điều không tốt đẹp, cô vẫn luôn cố gắng tìm kiếm hạnh phúc cho mình.

Đang chìm đắm trong những suy nghĩ về cuộc gặp gỡ bất ngờ, Kỷ Ức bị cắt ngang bởi cuộc gọi từ Lâm Sênh.

– Chị gái à, chị tan họp chưa? Còn muốn lấy bưu kiện nữa không?

– Ồ, đúng rồi, suýt nữa thì quên mất. Chị sẽ lên phòng ngay, chuẩn bị sẵn sàng để chị “ban ơn” đi nhé!

Kỷ Ức cười ngớ ngẩn trả lời.

– Đừng đùa nữa, mau đến đây đi.

Lâm Sênh không thèm để ý đến những lời đùa của Kỷ Ức.

Kỷ Ức tắt điện thoại, mua một phần ăn ở căn-tin rồi từ từ trở về ký túc xá.

Cô nhớ lại lần đầu gặp Lâm Sênh.

Lâm Sênh không phải là bạn cùng phòng của Kỷ Ức.

Vào học kỳ đầu tiên của năm nhất, cuối tuần nào Kỷ Ức cũng muốn đi dạo phố, ăn uống, khám phá các danh lam thắng cảnh ở thành phố A.

Nhưng trong ký túc xá của cô lại toàn những cô gái lười biếng, không có chuyện gì cần thiết thì nhất quyết không rời khỏi phòng.

Kỷ Ức luôn nghi ngờ rằng những cô gái này sống bằng quang hợp, cô luôn âm thầm vận dụng kiến thức sinh học ít ỏi của mình:

– Đúng rồi, chắc chắn họ đều có diệp lục.

Với tâm trạng đó, Kỷ Ức đi siêu thị, rạp chiếu phim, và cả chùa Hoa Nghiêm nổi tiếng cũng chỉ một mình.

Một lần tình cờ, cô gặp Lâm Sênh ở một quán lẩu, lúc đó Lâm Sênh đang đứng trước cửa, không biết phải làm gì vì không có chỗ ngồi.

Kỷ Ức nhiệt tình mời cô ấy ngồi chung bàn, và từ đó hai người trở nên thân thiết.

– Thật khác so với anh ấy.

Kỷ Ức lẩm bẩm.

Trước cửa phòng của Lâm Sênh, Kỷ Ức gõ cửa rồi đẩy cửa bước vào.

Quả nhiên, cô ấy lại đang bận rộn trong thế giới ảo, một cô gái mê game và anime, điều mà Kỷ Ức không thể hiểu nổi.

– Kia, bưu kiện của cậu trên bàn đấy. Còn có trà sữa và bánh ngọt mà học trưởng lần trước nhờ mình đưa cho cậu.

– Cậu giữ lại mà ăn đi, mình đang giảm cân, không ăn được. Mình vừa mua cơm rồi.

Vừa nói, cô vừa giơ phần bánh bạch tuộc trong tay lên.

– Đúng rồi, hôm nay mình gặp một anh chàng đẹp trai.

Vừa dứt lời, Lâm Sênh bật dậy khỏi giường, chỉ có trai đẹp mới có thể làm lung lay quyết tâm thống trị thế giới ảo của cô ấy.

– Gì cơ?! Đẹp trai! Tên là gì? Học khoa nào?

Lâm Sênh liên tục đặt câu hỏi cho Kỷ Ức.

– Mình không biết, hình như là học khoa Anh ngữ, anh ấy nói vậy.

Kỷ Ức nghiêm túc nhớ lại và trả lời một cách chính xác.

– WeChat đâu? Có ảnh không? Tối nay hẹn anh ấy ra ngoài đi, chị em ơi, cậu sẽ thoát kiếp FA thôi.

Lâm Sênh hào hứng vỗ tay lên giường.

– Mình không dám xin, thật sự mình không dám, anh ấy…

Kỷ Ức miêu tả lại khoảnh khắc đầy lãng mạn của mình cho Lâm Sênh.

– Cặn bã! Đúng là đồ cặn bã! Mới lần đầu gặp đã tán tỉnh! Nhìn là biết dân chơi tình trường rồi!

Lâm Sênh rất tức giận, mỗi khi phân tích chuyện tình cảm, cô ấy đều như muốn nổ tung. Kỷ Ức đã quen với điều này.

– Mình thấy cũng được mà, anh ấy không hút thuốc. Hơn nữa, cuộc thi của chúng ta cũng nghiêm túc, chắc anh ấy không xấu.

Kỷ Ức ngẩng lên nhìn Lâm Sênh, ánh mắt lấp lánh đầy hy vọng mong chờ câu trả lời khẳng định.

– Lại nữa, lại nữa. Cậu lại thế rồi. Cưng ơi, cậu không thể ngây thơ như vậy được, sẽ bị lừa cho đến mức không còn cả cái nịt đâu.

Lâm Sênh đưa tay chọc vào trán cô, như muốn cô tỉnh ngộ, cuối cùng lại thêm một câu an ủi.

– Nghe lời mình, cho dù cậu có thích, cũng phải đề phòng một chút. Bây giờ nhiều cô gái bị lừa tình lắm, mình luôn lo cậu sẽ gặp chuyện, cẩn thận một chút cũng không thừa.

– Mình biết mà, mình tất nhiên biết.

Kỷ Ức cúi đầu.

Hết Chương 3:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page