Mỗi Khi Nhớ Đến Niềm Vui Cả Đời

Chương 15:

Chương trước

Chương sau

Kỷ Ức nhìn đĩa bánh nếp, không dám ăn.

[Sao Thẩm Bình Sinh không gắp cho mình.]

Kỷ Ức tự dằn vặt, mắt không rời khỏi món tráng miệng.

Thẩm Bình Sinh thật sự khâm phục cô bé này, nếu mắt cô biết ăn chắc cô ấy đã ăn sạch món tráng miệng rồi, chẳng lẽ mình còn không bằng đồ ngọt, bao giờ cô ấy mới nhìn mình bằng ánh mắt đó nhỉ, nhưng chắc mình cũng không chịu nổi đâu, tưởng tượng dáng vẻ cô ấy nhìn mình hấp dẫn như vậy, thật sự là một sự tra tấn.

Kỷ Ức phát hiện Thẩm Bình Sinh đang nhìn mình:

– Hihi.

Cô cười, thu hồi ánh mắt, gãi đầu, ngượng ngùng nhìn Thẩm Bình Sinh:

– Em no rồi.

Cuối cùng cô miễn cưỡng thốt ra vài chữ, mắt vẫn liếc về phía món tráng miệng, dáng vẻ lưu luyến.

Thẩm Bình Sinh không đành lòng trêu cô nữa, anh đưa tay đẩy đĩa tráng miệng đến trước mặt cô.

Kỷ Ức suy nghĩ, nuốt nước miếng.

Không được, quá xấu hổ, Kỷ Ức không biết giữ thể diện sao?

Kiềm chế, kiềm chế!! Không được ăn.

Cô lắc đầu:

– Thôi, em không ăn đâu.

Kiên quyết giữ lại chút tự tôn cuối cùng.

Thẩm Bình Sinh không nói thêm gì nữa.

Màn đêm buông xuống, sao trời mọc đầy.

Thẩm Bình Sinh:

– Chúng ta về thôi, không còn sớm nữa.

Thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về trường.

Ở quầy lễ tân, Kỷ Ức vốn định tranh trả tiền để lấy lại thể diện.

Thẩm Bình Sinh ra hiệu cho lễ tân, cậu lễ tân hiểu ý:

– Thưa chị, anh Thẩm đã thanh toán rồi.

Kỷ Ức ngơ ngác nhìn Thẩm Bình Sinh, anh thanh toán khi nào, không rời khỏi tầm mắt cô mà, mơ hồ bị kéo ra ngoài.

– Ủa? Không đúng, sao cậu ấy biết anh họ Thẩm.

Kỷ Ức nhận ra điều bất thường rồi chất vấn Thẩm Bình Sinh.

– Đã nói rồi mà, em chỉ cần đi theo anh và ăn thôi.

Anh đưa túi đồ ăn ra trước mặt cô, bên trong có món tráng miệng cô vừa thích, còn có một số món ăn vặt khác.

– Anh lấy khi nào vậy? Em không nhận ra! Nhưng sao nhiều thế.

Cô vui vẻ nhận lấy túi đồ, ngay lập tức quên mất nghi ngờ vừa rồi.

– Thấy em thích nên anh mua thêm, còn có món khác, để được một hai ngày, em về chia cho mọi người ăn nhé.

Kỷ Ức chọn một miếng thử, ngọt ngào vào tận sâu trong lòng.

Phải nói rằng, Thẩm Bình Sinh rất hợp với khẩu vị của cô, Kỷ Ức thích Thẩm Bình Sinh hơn, ánh mắt nhìn anh cũng nhiều thêm vài phần tình cảm.

Kỷ Ức muốn đi dạo sau bữa ăn, ý nghĩ này lại hợp với Thẩm Bình Sinh:

– Ăn xong đi bộ trăm bước, sống thọ chín mươi chín tuổi.

– Ồ! Đây không phải là tiểu Kỷ Ức sao?

Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau, vừa quen vừa lạ, giống như người mới quen.

Chưa kịp để Kỷ Ức quay đầu lại, Thẩm Bình Sinh đã lên tiếng:

– Cố Tri Xử, cậu dám gọi thế nữa thử xem.

Kỷ Ức thở dài, lại là kẻ phá đám này.

– Kỷ Ức.

Giọng nói yếu ớt của Lâm Sênh vang lên, Kỷ Ức giật mình quay đầu lại.

Cố Tri Xử đeo kính râm, còn đẩy một chiếc xe lăn, trên xe lăn là Lâm Sênh, đội mũ, đeo kính râm và khẩu trang, đúng là một bộ trang bị kỳ quái của hai người này.

– Cố Tri Xử! Anh đã làm gì Lâm Sênh vậy?

Kỷ Ức trừng mắt nhìn Cố Tri Xử, Thẩm Bình Sinh cũng cau mày nhìn anh ta.

– À, chị dâu, đừng giận, tôi có làm gì đâu. Là Lâm Sênh bảo tại tôi làm cô ấy không ra ngoài đi chơi được, tôi đang giúp cô ấy mà.

– Tôi đã phải thuyết phục dì quản lý ký túc xá rất lâu mới có thể đưa cô Lâm Sênh nhỏ bé của cậu ra ngoài dưới sự giám sát của dì ấy đấy, đây là công cụ di chuyển!

Vừa nói, Cố Tri Xử vừa tự hào vỗ vào chiếc xe lăn:

– Suýt nữa tôi phải bán nhan sắc rồi, cậu còn trách tôi, nhìn ánh mắt của bạn Thẩm này, nếu tôi chọc giận cậu, thì cậu ta có thể ăn thịt tôi đấy. Ồ đúng rồi.

Cố Tri Xử tháo kính râm, chỉ vào mắt mình, bên mắt phải có một vết bầm tím:

– Đây là món quà nhỏ của cô Lâm Sênh yêu quý của cậu tặng.

Giọng điệu của anh ta khiến Kỷ Ức nghe cũng thấy bực mình, thầm nghĩ đáng đời.

– Anh đừng gọi lung tung, Cố Tri Xử!

Kỷ Ức chỉnh lại, lén nhìn biểu cảm của Thẩm Bình Sinh, không thấy thay đổi gì, Kỷ Ức lại cảm thấy hơi thất vọng.

Cô không biết rằng Thẩm Bình Sinh cũng cảm thấy buồn, dù biết Kỷ Ức sẽ phủ nhận, nhưng nghe cô nói thẳng vẫn khiến anh không thoải mái.

Anh phải nhanh chóng chiếm được lòng cô bé này, làm sao để cô ấy cũng tự hào nói yêu anh, nghĩ vậy thôi cũng hạnh phúc.

Kỷ Ức cẩn thận ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi:

– Lâm Sênh, cậu sao rồi?

Lâm Sênh hít một hơi sâu, nhìn xung quanh không có ai nhận ra mình, kéo kính râm Chanel xuống một chút, để lộ một khe hở, nhìn Kỷ Ức:

– Tớ còn sống, tớ tạm thời sẽ không đánh Cố Tri Xử nữa. Tớ nghi ngờ anh ta đang trả thù tớ, đợi tớ lành lại rồi sẽ là ngày tận số của anh ta.

Nói xong Lâm Sênh nhanh chóng kéo kính râm lên, tựa lưng vào xe lăn, trông như một chính khách đi ra ngoài, bình tĩnh và uy nghiêm.

Chỉ có Kỷ Ức biết rằng ngày tháng của Cố Tri Xử sẽ không dễ dàng.

Cô lắc đầu, trong lòng thầm cảm thông cho anh ta.

Cố Tri Xử vẫn đang khoác vai Thẩm Bình Sinh, hỏi han gì đó, không hề biết cơn bão sắp đến.

Tiếp đó Kỷ Ức bắt đầu kể lại sinh động bữa ăn tối nay ngon thế nào, còn lắc lắc túi bánh ngọt trong tay, bảo sẽ mang về chia cho Lâm Sênh.

Dưới lớp khẩu trang và kính râm, Lâm Sênh thỉnh thoảng đáp lại, trong lòng không khỏi khâm phục Thẩm Bình Sinh vì phương pháp dụ dỗ đặc biệt này.

May mà vào buổi tối không ai chú ý đến họ, nếu không thì hai người này, một thì nhảy nhót tung tăng, một thì ngồi xe lăn, chắc hẳn sẽ làm mọi người sợ hãi.

Hết Chương 15:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page