Chương 2:
29/06/2024
Chương 3:
29/06/2024
Chương 4:
29/06/2024
Chương 5:
29/06/2024
Chương 1:
29/06/2024
Chương 6:
30/06/2024
Chương 7:
30/06/2024
Chương 8:
30/06/2024
Chương 9:
30/06/2024
Chương 10:
30/06/2024
Chương 20:
01/07/2024
Chương 19:
01/07/2024
Chương 18:
01/07/2024
Chương 17:
01/07/2024
Chương 16:
01/07/2024
Chương 15:
01/07/2024
Chương 14:
01/07/2024
Chương 13:
01/07/2024
Chương 12:
01/07/2024
Chương 11:
01/07/2024
Kỷ Ức lắc đầu, muốn xua tan những suy nghĩ này ra khỏi đầu, cầm lấy ly nước mận đá trên ghế uống một ngụm lớn, cũng coi như tỉnh táo hơn một chút.
Thôi thì cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, “mỗi ức bình sinh hoan*”, cô vẫn tin rằng đây là một mối duyên kỳ diệu, có lẽ tình cảm của cô dành cho anh chỉ là tâm lý dựa dẫm vào anh trai.
*Câu này ghép từ tên “Kỷ Ức” và “Bình Sinh” của hai người nên mới gọi là duyên phận.
Hoặc có lẽ họ là anh em ruột bị lạc nhau hai bờ eo biển? Nghĩ đến đây, Kỷ Ức cũng tự cười, quay lưng lại cười trộm.
Gần đến giờ ký túc xá giới nghiêm, lớp trưởng và Tiểu Hằng đưa Kỷ Ức và Viễn Viễn về ký túc xá nữ.
Kỷ Ức dìu Viễn Viễn vào phòng, giao cho bạn cùng phòng của Viễn Viễn:
– Ôi trời, tôi còn uống được, tiểu Ức, đến đây chơi tiếp nào.
Viễn Viễn la hét, chưa muốn dừng lại.
Kỷ Ức lè lưỡi, cầm ly nước nho trên bàn đưa cho cô ta:
– Thôi được rồi, cậu vui vẻ đi, mình về ngủ đây.
Viễn Viễn uống một hơi:
– Đúng rồi, vui vẻ nhỉ, ê, đừng đi, đến đây nào.
Kỷ Ức chạy ra cửa, sau lưng là tiếng hét của Viễn Viễn, không khỏi thương cảm cho bạn cùng phòng của cô ta.
– Chị em của Viễn Viễn thật là khổ, may mà Lâm Sênh ngàn ly không say, nếu không chắc lúc đi chơi mình bùng nổ mất.
Cô lấy điện thoại ra, vừa về phòng vừa nhắn tin cho Lâm Sênh:
– Về chưa, Thẩm Bình Sinh với bạn anh ấy có làm gì cậu không?
Chờ một lát không thấy Lâm Sênh trả lời, cô mới tẩy trang và rửa mặt.
“Rì rì rì ì ì ì…”
Điện thoại rung, Kỷ Ức tò mò mở hộp thoại lên,
Là Thẩm Bình Sinh:
– Về chưa?
– Ừ, tối đi ăn mừng.
– Anh biết, anh thấy rồi.
– Hử? Sao không chào hỏi gì?
– Thấy bọn họ đưa em về rồi, anh yên tâm.
Trong lòng cô cảm thấy ấm áp, được người khác âm thầm quan tâm thực sự là một điều hạnh phúc.
Kỷ Ức đã thay đồ ngủ, nằm trên giường,
– Về rồi.
Tin nhắn của Lâm Sênh bật lên
– Cố Tri Xử đưa mình về, đừng lo, mình có chừng mực, từ hôm nay Cố Tri Xử sẽ chịu trách nhiệm đưa đón mình, đó là cái giá anh ta phải trả vì làm mình ngã!
Kỷ Ức cảm thấy mình có thể cảm nhận được sự tức giận của Lâm Sênh qua màn hình, cô vội kéo chủ đề sang hướng nhẹ nhàng hơn:
– Haha, anh ấy khá đẹp trai mà, không lỗ đâu, tuy hơi gian xảo, nhưng cũng hợp với yêu cầu của cậu.
– Haiz, đừng nói mình nữa, cậu với Thẩm Bình Sinh là sao?
– Cũng không có gì đặc biệt, mình cảm thấy mình có chút cảm giác đặc biệt với anh ấy, còn anh ấy đối với mình thế nào, mình không rõ lắm.
– Tất nhiên là anh ấy có ý với cậu rồi, rõ ràng như vậy mà, Cố Tri Xử nói Thẩm Bình Sinh nổi tiếng là lạnh lùng, chưa bao giờ đối xử với con gái như vậy, mình thấy có triển vọng đấy.
– Haiz, mình cũng không biết nữa.
Đang nhắn tin, Kỷ Ức dần dần rơi vào trạng thái mơ màng, điện thoại cũng trượt sang một bên.
Màn hình vẫn sáng, đặc biệt lóa mắt trong đêm tối.
Trong mơ, Kỷ Ức thấy một chàng trai, lờ mờ nhận ra là trong khuôn viên trường, anh ta đi về phía cô, cô cố gắng nhìn rõ khuôn mặt của người đến, nhưng chỉ có thể thấy đôi mắt sáng rực và trong suốt.
Khi nhìn thấy cô, ánh mắt lóe lên ánh sáng kỳ diệu, như chứa đựng hàng triệu ngôi sao, ánh mắt chớp động, một cái nhìn ngàn năm.
Sáng hôm sau, Kỷ Ức ngồi dậy trên giường, nhớ lại giấc mơ hôm qua, tuy không biết chàng trai trong mơ là ai nhưng khá đẹp trai, đôi mắt có vẻ quen thuộc, cô cười thầm.
– Không tệ, không tệ, là một giấc mơ đẹp.
Trông cô có vẻ rất hài lòng với vận may trong giấc mơ của mình.
Cầm điện thoại lên, mở khóa, đã mười giờ rưỡi rồi.
Nhìn vào hộp thoại với Thẩm Bình Sinh, cô mới nhận ra tối qua mình quên trả lời tin nhắn của Thẩm Bình Sinh.
Cô gõ đầu mình một cái, thật là phục mình, cái gì cũng quên được, nếu gặp phải người đang trò chuyện mà tự nhiên biến mất giữa chừng, chắc chắn sẽ rất khó hiểu.
– Ah ah ah, xin lỗi, tôi ngủ mất.
– Không sao, anh biết, em mệt mà.
Bên kia, Thẩm Bình Sinh trả lời ngay lập tức, Kỷ Ức còn nghi ngờ có phải anh luôn cầm điện thoại mà vẽ vòng tròn nguyền rủa cô ở khung chat của hai người không.
– Hì hì, anh biết là tốt rồi, hôm nay tôi cũng dậy sớm, sắp thi cuối kỳ rồi, mấy ngày trước không có thời gian xem sách, dạo này phải cày cuốc lại, tôi không muốn bị rớt môn.
– Được, có vấn đề gì về tâm trạng cứ tìm anh.
Kỷ Ức gật đầu, rồi nhận ra anh không thấy được,
Cô gửi một biểu cảm mèo mèo gật đầu, hài lòng chuẩn bị ăn sáng – trưa rồi đi ôn tập.
Hôm nay đi trên đường cô luôn cảm thấy bị mọi người nhìn, chẳng lẽ mình là gấu trúc sao, sao ai cũng nhìn, mặc dù thắc mắc, nhưng ăn quan trọng hơn, Kỷ Ức cũng lười hỏi.
Một giờ chiều.
Cuối cùng Kỷ Ức cũng xuất hiện trong phòng tự học, chưa đầy nửa tiếng đã đọc sách xong, hết lắc chân lại lắc đầu, còn bấm ngón tay.
Cô nghiêm túc nghi ngờ có phải hôm thi đấu mình thức khuya nhiều quá nên giờ không tập trung được hay không.
Cô quyết định thu dọn đồ đi dạo trong khuôn viên trường, muốn đầu óc tỉnh táo hơn, mở điện thoại, chán nản mở hộp thoại, chọn một người may mắn để trút bầu tâm sự.
– Ôi, sắp thi rồi, tôi không vào đầu được chữ nào, tôi không muốn rớt môn, huhuhu…
– Cứu tôi với, cứu tôi với, kỳ thi đến nơi rồi, tôi không thể tập trung ôn thi, như một con cá khô vô dụng.
…..
You cannot copy content of this page
Bình luận