MÀU TÌNH YÊU

Chương 1: Bức Tranh Đầu Tiên

Chương trước

Chương sau

Lê Hoàng Dũng chưa bao giờ coi mình là một người hiểu biết nghệ thuật.

Đối với anh, những bức tranh treo trên tường của các triển lãm nghệ thuật thường chỉ là một mớ màu sắc và hình dáng mơ hồ.

Nhưng có điều gì đó về triển lãm của Minh Nguyệt khiến anh không thể bỏ qua.

Có lẽ là cách mà ánh sáng chiếu qua cửa sổ tôn lên vẻ đẹp của các bức tranh, hoặc có thể, chỉ đơn giản là một bức tranh cụ thể đã chạm vào trái tim anh.

Bức tranh đó, với màu xanh dương sâu thẳm và vàng rực rỡ, tưởng chừng như nói lên một câu chuyện không lời.

Lê Hoàng Dũng đứng đó, mắt không rời khỏi tác phẩm, cảm nhận từng đường nét, mỗi mảng màu như đang thì thầm với mình.

“Anh thích bức này à?”

Một giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đầy tự tin vang lên từ phía sau, khiến Lê Hoàng Dũng giật mình.

Anh quay lại và nhìn thấy một phụ nữ trẻ, với mái tóc nâu óng ả và đôi mắt sáng.

Cô ấy mặc một chiếc váy đơn giản nhưng tinh tế, phong cách phản ánh rõ ràng sự am hiểu về nghệ thuật.

“Ồ, vâng, tôi… tôi không biết nhiều về nghệ thuật, nhưng có điều gì đó về bức này khiến tôi không thể không chú ý.”

Lê Hoàng Dũng thừa nhận.

Minh Nguyệt mỉm cười.

“Đó là điều tuyệt vời của nghệ thuật. Nó không đòi hỏi bạn phải hiểu biết. Nó chỉ cần bạn cảm nhận.”

Khi họ tiếp tục trò chuyện, Minh Nguyệt bắt đầu tiết lộ thêm về sự hiểu biết và niềm đam mê sâu sắc của mình đối với hội hoạ.

Cô giới thiệu Lê Hoàng Dũng về các kỹ thuật vẽ, lịch sử nghệ thuật, và câu chuyện đằng sau mỗi bức tranh mà cô yêu thích.

Mặc dù ban đầu Lê Hoàng Dũng chỉ là một người ngắm nghệ thuật một cách nông cạn, mà giờ lại bắt đầu thấy mình bị cuốn hút sâu sắc vào thế giới phong phú và đa dạng của nghệ thuật.

“Anh biết không, tuần sau có một triển lãm của Picasso tại bảo tàng nghệ thuật hiện đại. Anh có muốn đi cùng tôi không?”

Minh Nguyệt hỏi, ánh mắt lấp lánh hứng khởi.

“Picasso? Tôi đã nghe về ông ấy, nhưng thực sự chưa bao giờ có cơ hội chiêm ngưỡng tác phẩm thực sự.”

Lê Hoàng Dũng trả lời, cảm thấy một chút hồi hộp nhưng cũng rất hào hứng.

“Tôi rất muốn đi.”

Ngày hẹn cuối cùng đến, Minh Nguyệt và Lê Hoàng Dũng cùng nhau bước vào bảo tàng.

Nơi hàng trăm bức tranh của Picasso được trưng bày, từ những tác phẩm sơ kỳ đến những kiệt tác thời kỳ xanh và hồng, và cả những tác phẩm độc đáo của thời kỳ Cubism.

Họ dành cả buổi chiều để lang thang qua các phòng trưng bày, mỗi lần dừng lại trước một bức tranh, Minh Nguyệt lại chia sẻ với Lê Hoàng Dũng những kiến thức và cảm nhận của mình về tác phẩm đó.

Ánh mắt Lê Hoàng Dũng ngưỡng mộ, không chỉ dành cho các bức tranh mà còn cho Minh Nguyệt, anh cảm thấy mình đang được mở ra một thế giới mới.

Trong khi đó, Minh Nguyệt thấy mình bị cuốn hút bởi sự chân thành và ham muốn học hỏi từ Lê Hoàng Dũng.

Cô nhận ra rằng, mặc dù cô có thể đã biết nhiều về nghệ thuật, nhưng việc chia sẻ niềm đam mê này với ai đó mới bắt đầu khám phá nó mang lại một cảm giác mới mẻ và thú vị.

Hết Chương 1: Bức Tranh Đầu Tiên.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page