Cố Cảnh Sách nhướng mày, cười đáp: “Ngọt chứ, sao lại không ngọt. Là đào do Lý Khanh Khanh vừa hái đấy.”
Triệu Hành không nói thêm gì nữa, chỉ cúi mắt, nở một nụ cười nhạt, nhưng trong nụ cười ấy lại càng thêm giá lạnh.
Lúc này, Triệu Anh ngoan ngoãn đưa hết những món ăn vặt trong tay cho ta và dặn dò:
“Khanh tỷ tỷ, tỷ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Khi nào hoàng huynh rảnh, ta sẽ lại đến tìm tỷ.”
Ta xoa đầu nó, còn nó vừa bước về phía Triệu Hành vừa ngoái đầu nhìn ta không ngừng. Triệu Hành vẫn đứng yên, ánh mắt vẫn dõi theo ta.
Cố Cảnh Sách cũng đứng dậy, nhặt thêm mấy quả đào, ôm vào ngực. Khi đi ngang qua ta, hắn khẽ thở dài:
“Phủ Thái tử này thật chật hẹp, bầu trời cũng chỉ vuông vức bốn góc thôi, Lý Khanh Khanh.”
Nhìn theo bóng họ bước ra ngoài, ta quay lại, ngẩng đầu nhìn cây đào trước mắt.
Ngày trước, khi ta và Triệu Hành cùng trồng, nó chỉ là một mầm cây thấp bé. Giờ đây, tán lá đã xanh tươi rợp bóng, và dù ít được chăm sóc, cây vẫn trĩu quả.
Ta nghĩ, có lẽ nên dùng những quả này để ủ rượu.
5
Ở lại phủ Thái tử chưa được bao lâu, ta đã nghe tin tân đế sẽ thả đèn trời từ trên lầu thành Thừa Thiên.
Thả đèn trời vốn là tục lệ của Đại Tuyên, tượng trưng cho lời cầu chúc mưa thuận gió hòa, thể hiện lòng nhân từ của hoàng đế.
Dân chúng Thượng Kinh đều sẽ đến chiêm ngưỡng. Nếu ta vẫn còn là thê thiếp của Triệu Hành, đương nhiên sẽ được cùng hắn ta đứng trên lầu Thừa Thiên.
Nhưng giờ đây, ta chỉ là một phi tần bị phế truất, lặng lẽ ở lại trong Đông Cung hoang vắng này cũng đủ rồi.
Thế nhưng, lại có người không muốn ta được yên thân.
Ứng Như Thị đã cố ý dặn dò thị vệ trong Đông Cung rằng nhất định phải đưa ta đến dự lễ, để ta cùng hàng vạn dân chúng Thượng Kinh được ngước nhìn dung nhan của tân đế từ lầu Thừa Thiên.
Ban đầu, ta không hiểu dụng ý của nàng ta. Nhưng khi ta đứng lẫn trong đám đông, cùng mọi người quỳ xuống tung hô “vạn tuế,” ta ngẩng đầu nhìn lên lầu Thừa Thiên và thấy Ứng Như Thị cùng Triệu Hành xuất hiện cạnh nhau, tươi cười giữa nghi lễ uy nghi vô tận. Đến lúc đó, ta mới hiểu ra.
Nàng ta muốn ta nhìn rõ, muốn ta biết rằng không có chỗ cho người thứ ba chen vào giữa nàng ta và Triệu Hành.
Người được cùng hắn ta đón nhận sự thần phục của muôn dân, mãi mãi chỉ có nàng ta.
Nhưng đáng tiếc, ta đã không còn cảm xúc gì nữa.
Thị lực của ta rất tôt. Thuở bé, phụ thân từng mời một danh sư bắn cung về dạy ta. Bài học đầu tiên của ta chính là nhìn rõ chuyển động của lá liễu cách xa cả trăm bước.
Khi dân chúng đồng loạt đứng dậy, ta cũng ngẩng đầu lên, nhìn Triệu Hành trên lầu thành cao vút kia.
Chuỗi ngọc trắng dài mười hai hạt lấp lánh trên mão, Triệu Hành toát lên vẻ uy nghiêm của một bậc đế vương đích thực. Ta cảm thấy may mắn vì hắn ta đã trở thành người mà ta từng ngưỡng mộ thuở ấu thơ.
Thật ra, ta cũng đã nghĩ thông suốt. Những lời Ứng Như Thị từng nói không hẳn là vô lý. Bao năm qua, Triệu Hành chỉ xem ta như một người em gái mà thôi.
Ta khẽ thở dài, đưa tay che mắt. Cũng may là ta chỉ mất hai năm để nhận ra sai lầm của mình. Giờ đây, ta mới mười chín tuổi, vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu.
Những lời lễ nghi, tán tụng từ xung quanh ta chỉ nghe được loáng thoáng. Bỗng, một thái giám dâng lên cho Triệu Hành một chiếc đèn trời màu vàng sáng.
Ta hơi ngây người. Có lẽ người khác sẽ không nhận ra, nhưng ta lại thấy rõ. Ngoài những câu tán tụng, cầu chúc mưa thuận gió hòa, ta nhìn thấy một mặt khác của chiếc đèn trời được vẽ thêm một hình ảnh.
Ta định nhìn kỹ hơn, nhưng chiếc đèn đã được xoay lại, úp vào lòng bàn tay Triệu Hành.
Ta yên lặng suy nghĩ: Có lẽ đã đến lúc ta trở về và uống gói thuốc giả chết mà phụ thân đã đưa.
Đào ta đã ăn, và dáng vẻ của Triệu Hành khi làm hoàng đế ta cũng đã thấy. Không còn hận thù nào trong lòng mình nữa. Có lẽ đây chính là thời khắc mà ông trời đã sắp đặt.
Chiếc đèn trời được thả bay lên, dần dần bồng bềnh giữa không trung. Nhưng chưa bay được bao xa thì bỗng nhiên nó bốc cháy.
Khi chiếc đèn lao xuống, một tiếng ồn lớn đột ngột vang lên. Bốn phía náo loạn. Không biết có bao nhiêu kẻ mặc áo đen bất ngờ xông ra.
Dân chúng hoảng hốt chạy tán loạn, và một nhóm lớn những kẻ áo đen đã lao thẳng lên lầu thành Thừa Thiên.
Ta theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Hành. Giữa lúc các đại thần và thái giám đồng loạt hô lớn “Hộ giá,” hắn ta vẫn bình tĩnh, ung dung phân phó.
Nhưng không biết Ứng Như Thị đã thì thầm điều gì bên tai hắn ta, khiến hắn ta đột nhiên sững lại, rồi bất chợt lao đến thành lầu, cúi người xuống nhìn xuống dưới.
Dù cách xa trong màn đêm, ta vẫn có thể thấy rõ vẻ kinh hoàng trong ánh mắt hắn ta.
Ta nghĩ mình đã nghe nhầm. Trong khung cảnh hỗn loạn như thế này, làm sao ta có thể nghe thấy tiếng gọi khản đặc của hắn ta:
“Khanh Khanh…”
Nhưng ta không còn tâm trí nào để bận lòng về hắn ta nữa. Thị vệ hộ tống ta không biết đã bị đẩy đi đâu. Cũng may ta là con gái nhà tướng, nếu không thì e rằng khó lòng sống sót giữa lũ loạn tặc thấy người là chém này.
Ta đưa tay định rút con dao giấu trong ủng, nhưng lại chạm vào khoảng trống.
Ta mới sực nhớ, Triệu Hành từ lâu đã không cho phép ta mang vũ khí bên mình, nói rằng điều đó không phù hợp với thân phận của ta.
Ta hít một hơi, vừa chạy vừa cúi xuống nhặt một thanh trường kiếm rơi trên đất.
Trước mắt, một lưỡi kiếm lóe sáng lạnh lẽo, trên thân còn dính máu của ai đó. Ta đưa kiếm lên chắn, nhưng đây không phải là thanh đao quen thuộc của ta, và tay phải lại càng không phải tay thuận.
Trong lúc luống cuống, ta không thể đỡ nổi cú đánh, chỉ có thể bất lực nhìn mũi kiếm đang lao thẳng vào ngực mình.
Nếu kết cục của ta là chết thế này, e rằng phụ thân ta nơi đất Thục sẽ tức đến ngất mất.
Đúng lúc ấy, một ám khí bay tới, đánh lệch lưỡi kiếm. Tiếp đó, một thiếu niên buộc tóc cao xuất hiện trước mặt ta.
Thanh kiếm trong tay hắn xuyên qua ngực kẻ áo đen, rồi được rút ra trong một đường kiếm đẹp như múa.
Cố Cảnh Sách nghiêng đầu nhìn ta, gương mặt tuấn tú dưới ánh trăng căng cứng vì lo lắng.
Thấy ta vẫn còn nguyên vẹn không hề hấn gì, hắn mới khẽ giãn mày, nhưng ngay sau đó, hắn liền kéo ta vào lòng, ôm chặt đến nghẹt thở.
Hắn thở hắt ra một hơi dài, rồi tựa đầu lên vai ta, thả lỏng đôi chút mới cất lời:
“Cuối cùng cũng đến kịp. Dưới lầu Thừa Thiên, có quá nhiều người. Trên đường đến đây, ta đã thấy không ít kẻ ngã xuống, trong lòng chỉ lo không tìm thấy nàng. Ta thực sự…”
Hắn đột nhiên dừng lại, hơi nghiêng mặt đi, thân người khẽ run lên. Giọng nói của hắn nhẹ bẫng:
“Ta thực sự rất sợ.”
Vị Nam An Vương, từng bị vây hãm trong núi sâu đầy sương độc suốt ba mươi ngày, từng đối mặt với tử thần trong những lần bao vây của man tộc, vậy mà giờ đây, hắn lại thốt ra hai chữ “sợ hãi” bằng giọng nói khẽ như gió thoảng.
Xung quanh vô cùng hỗn loạn, nhưng ta lại nghe rõ nhịp tim nóng rực của hắn, làm trái tim ta cũng không tự chủ mà đập nhanh hơn.
Hắn một tay cầm kiếm, một tay đưa về phía ta: “Nơi này không thể ở lâu, ta sẽ đưa nàng ra ngoài trước.”
Ta đặt tay mình vào tay hắn, ngón tay chúng ta đan vào nhau, lòng bàn tay hắn chai sạn vì luyện võ, nhưng vẫn nóng rẫy.
Hắn dẫn ta băng qua dòng người đang hoảng loạn bỏ chạy. Gặp bất kỳ kẻ áo đen nào, hắn đều ra tay tàn nhẫn, không chút do dự, giữa đôi mày hiện rõ sự quyết đoán sắc lạnh.
Có lẽ hắn cảm thấy như vậy không tiện, nên dứt khoát vòng tay qua eo ta, lòng bàn tay áp lên bên hông, hơi nóng truyền qua lớp áo mỏng.
Ta bị kéo mạnh vào lòng hắn, ngẩng đầu lên thì thấy đôi tai hắn ửng đỏ, dù cố giữ vẻ bình tĩnh. Trên người hắn có mùi hương thoang thoảng, khác hẳn những loại hương liệu thường gặp ở Thượng Kinh.
Tiếng đao kiếm chạm nhau vang lên, xen lẫn âm thanh của vũ khí rút ra khỏi thân thể đẫm máu. Đám dân chúng tán loạn khắp nơi.
Ta không kìm được mà nắm chặt vạt áo Cố Cảnh Sách, lòng thầm cảm tạ hắn. Nếu không có hắn, e rằng nơi đây sẽ lại có thêm một xác vô danh, và đó có thể là ta.
Không biết đã bao lâu trôi qua, tiếng động xung quanh dần lắng xuống. Hắn dẫn ta đến một căn gác nhỏ.
Cố Cảnh Sách mang đến một chậu nước để ta rửa mặt. Khi nhìn thấy vài vệt máu vương trên mặt hắn, ta bất giác nhận ra, vẻ phong lưu của hắn dưới ánh máu lại càng thêm yêu dị.
Ta chỉ cho hắn xem, hắn cúi xuống soi mặt mình trong nước. Nhưng không may, đầu ta và hắn lại va vào nhau. Cố Cảnh Sách đưa tay xoa trán, khẽ nhăn mặt:
“Khanh Khanh Lý gia, mặt nàng sinh ra đẹp như vậy, không ngờ đầu lại cứng như thế, vẫn giống hệt hồi nhỏ.”
Ta đỏ mặt, ai có thể ngờ hắn vẫn nhớ lần hai đứa đánh nhau thuở bé. Ta khi đó yếu thế, đành cứng đầu dùng chính cái trán mình mà đâm vào hắn.
Triệu Hành lúc ấy đã phải đến kéo ta ra, gần như bất lực xoa đầu ta và hỏi: “Có đau không?”
Ta kiêu hãnh đáp: “Không đau, đầu ta cứng lắm.”
Nhưng sau cùng, ta vẫn khiến trán mình rách toạc, đầu đầy máu khi đâm vào “bức tường” Triệu Hành.
Cố Cảnh Sách lúc này quỳ nửa gối trước mặt ta, dịu dàng rửa tay cho ta trong chậu nước.
Hàng mi dài rủ xuống, đuôi tóc buộc cao cũng buông lơi vài sợi. Người phóng túng như hắn lại có những lúc tĩnh lặng và dịu dàng đến thế.
Bàn tay hắn chạm vào nước nhưng vẫn giữ hơi ấm. Khi ngón tay hắn chạm đến cổ tay trái của ta, hắn ấn nhẹ vào một huyệt đạo. Nhưng dù hắn cố gắng thế nào, ta đã chẳng còn cảm giác gì.
You cannot copy content of this page
Bình luận