Lý Khanh Khanh

Chương 2:

Chương trước

Chương sau

  1.  

 

Triệu Hành đã đăng cơ, từ Thái tử trở thành Hoàng đế. Từ nhỏ, hắn ta đã được kỳ vọng sẽ là bậc minh quân hiếm có. 

 

Nhưng một minh quân như hắn ta lại quên mất cả đại lễ sắc phong Hoàng hậu.

 

Cả triều đình, không một văn võ bá quan nào nhắc đến việc ấy, chỉ có một phiên vương trẻ tuổi vừa trở về từ Lĩnh Nam dám cả gan đề cập đến lễ sắc phong trong triều. 

 

Hoàng đế trẻ thản nhiên đáp: “Tiên hoàng vừa băng hà, không nên tổ chức lễ nghi phô trương.” 

 

Mọi người đều cười nhạo, đầu óc vị phiên vương trẻ này chắc hẳn đã bị khí độc vùng Lĩnh Nam làm cho mê muội, đến mức không hiểu rõ ý của tân đế.

 

 

Cuối cùng, thứ rơi vào tay ta chỉ là một đạo thánh chỉ mỏng manh. 

 

Vì các phi tần của tiên đế còn chưa được an bài, nên ta và Ứng Như Thị vẫn ở trong phủ Thái tử. 

 

Người tuyên chỉ là một người quen cũ – Nam An vương Cố Cảnh Sách, kẻ mà thiên hạ chê cười rằng đầu óc đã bị khí độc Lĩnh Nam làm cho hỏng mất. 

 

Hắn đọc thánh chỉ với giọng điệu hờ hững, không chút trang trọng. Đọc xong, còn chưa đợi ta nhận, hắn đã tiện tay ném luôn thánh chỉ vào lòng ta. 

 

Ta trải thánh chỉ ra, từ trái đọc sang phải, nhưng những lời văn hoa lộng ngôn trên đó thật khó hiểu.

 

Dù vậy, chỉ cần nhìn nét chữ ta đã biết ngay đây không phải là bút tích của Triệu Hành. Hắn ta thậm chí còn chẳng thèm viết tay, đủ thấy không chút tình nguyện. 

 

Ta phủi bụi trên đầu gối, đứng dậy nhìn Cố Cảnh Sách. 

 

Hắn giờ đã khác xưa rất nhiều. Thuở nhỏ, hắn còn thấp hơn ta, vậy mà giờ đây, ta chỉ đứng tới vai hắn. 

 

Hắn quả thực rất tuấn tú. Nếu Triệu Hành là tuyết phủ đỉnh núi, thì Cố Cảnh Sách chính là ngôi sao rực sáng trong đêm tối, tựa đám mây phiêu bạt trên trời cao.

 

Duy chỉ có đôi mắt sáng ngời của hắn vẫn y như thuở bé, khiến ta nhận ra đây chính là đứa trẻ bướng bỉnh mà mình từng thấy đáng ghét. 

 

Hắn hơi cúi đầu, gọi ta: “Này, Khanh Khanh Lý gia, có phải nàng đã chịu quá nhiều uất ức rồi không?” 

 

Lâu lắm rồi ta mới nghe có người gọi mình như vậy. Ngoại trừ đôi khi Triệu Hành gọi ta là Khanh Khanh, thì ai cũng gọi ta là trắc phi.

 

Cố Cảnh Sách từ nhỏ đã khác người, hắn luôn gọi ta là Khanh Khanh Lý gia, chưa từng thay đổi. Từ năm mười ba tuổi, hắn bị đày đến Lĩnh Nam, từ đó không còn ai gọi ta như vậy nữa. 

 

Cũng chẳng còn ai nói rằng ta đáng phải chịu uất ức.

 

Từ trong phủ Thái tử ra đến ngoài kia, ai nấy đều thương xót cho Thái tử phi Ứng Như Thị và chê bai ta đoạt lấy vị trí của nàng ta.

 

Không ngờ vẫn có người nhớ rằng ta cũng từng chịu tổn thương. 

 

Ánh mặt trời lọt qua tán cây chiếu lên mặt hắn. Ta bình thản nói: “Ta không cảm thấy uất ức gì cả.” 

 

Hắn hơi khựng lại, rồi từ ống tay áo đen lấy tay ra, nhanh nhẹn nhưng nhẹ nhàng nắm lấy tay trái ta qua lớp áo.

 

Ánh mắt hắn sâu thẳm, trầm tĩnh: “Tay của nàng đã bị thương.” 

 

Không phải câu hỏi, mà là khẳng định. 

 

Ta hơi ngẩn ra. Từ trước đến nay, ta vốn luôn tự hào và kiêu ngạo.

 

Ngoài thị nữ thân cận, chưa từng ai biết rằng trắc phi của Thái tử không thể dùng được tay trái. 

 

Ai ai cũng ngưỡng mộ đôi tay mềm mại như mây khẽ vén trăng của Thái tử phi Ứng Như Thị, mỗi lần nàng ta gảy đàn đều đẹp đến động lòng người.

 

Nhưng ít ai biết rằng, ta cũng từng có đôi tay như thế. Khi ta cầm đao buộc lụa đỏ, cũng đẹp không kém gì nàng ta. 

 

Hắn buông tay ta, nhàn nhạt nói: “Trước đây, nàng luôn dùng tay trái, nhưng từ lúc nhận thánh chỉ đến giờ, nàng lại chỉ dùng tay phải.” 

 

Bàn tay không còn đủ sức để cầm đao từ lâu đã trở thành nỗi đau trong lòng. Ta quay mặt đi, khẽ cười lạnh: 

 

“Liên quan gì đến huynh? Huynh đến đây là để cười nhạo ta sao?” 

 

Cố Cảnh Sách khép mắt lại, rồi từ từ quay đi.

 

Ta nhìn thấy hàm dưới của hắn siết chặt, từng đường nét trên gương mặt càng thêm rõ ràng vì cố nén cảm xúc.

 

Khi hắn quay lại nhìn ta, đã lấy lại sự bình tĩnh. 

 

Hắn nói: “Triệu Hành mấy năm qua rốt cuộc đối xử với nàng ra sao? Một cô nương tốt đẹp như nàng được trao cho hắn, kết cục lại vừa là trắc phi, vừa hủy hoại cả đôi tay.” 

 

Hắn đứng đó, từ trên cao nhìn xuống ta, vài lọn tóc bị gió thổi tung khỏi búi tóc chỉnh tề.

 

Đôi mắt hẹp dài dưới hàng lông mày rậm nhìn xuống, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ: “Lý Khanh Khanh, nghe cho kỹ.” 

 

“Ta không đến để cười nhạo nàng. Ta đến đây là để cứu nàng.” 

 

Ta hơi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, bắt gặp trong đó một vẻ nghiêm túc hiếm hoi. 

 

Ta khẽ nói: 

“Cố Cảnh Sách, có phải huynh nghĩ ta rất ngu muội không? Chính tay ta đã tự nhảy vào hố lửa mang tên phủ Thái tử, giờ lại sắp phải bước vào hoàng cung.

 

Thực ra, ngay từ khi tiên hoàng hạ chỉ chỉ định ta làm trắc phi của Triệu Hành, mọi chuyện đã sai rồi. Hoặc có lẽ, sai lầm đã bắt đầu từ sớm hơn. Đáng lẽ ta không nên yêu Triệu Hành. Không nên yêu hắn nhiều năm đến thế.” 

 

Từ khoảnh khắc đầu tiên khi mở mắt, người ta thấy là Thái tử Triệu Hành.

 

Từ lần đầu chơi trò gia đình, ta đã nhất quyết rằng mình phải trở thành thê tử của hắn ta.

 

Từ những ngày ta không ngừng chạy từ Lý gia ở thành Tây đến phủ Thái tử ở thành Đông.

 

Và từ lúc tâm hồn thiếu nữ của ta lần đầu rung động, khi thấy Triệu Hành trong bộ bạch y ngồi dưới khóm hoa tử la lan, hắn ta khẽ ngẩng đầu lên, nở một nụ cười dịu dàng với ta. 

 

Mọi sai lầm đã bắt đầu từ đó. 

 

Ta đã phạm một sai lầm – là yêu một người, yêu trong rất nhiều năm. 

 

Cố Cảnh Sách khẽ cười, đôi mắt ánh lên chút kiêu ngạo của thời thiếu niên, hắn hơi ngẩng đầu nói: 

 

“Biết sai mà sửa, chẳng phải vẫn là điều tốt sao? Đừng nói là hố lửa, dù đó có là biển lửa hay vực sâu vạn trượng, chỉ cần có ta ở đây, nhất định sẽ kéo nàng lên.” 

 

Thật ra, quan hệ giữa ta và Cố Cảnh Sách trước đây không hề tốt, thậm chí chẳng khác gì oan gia.

 

Hắn là con trai duy nhất của vương gia mang họ khác với hoàng tộc, năm bảy tám tuổi từng bị thất lạc, mãi mới được tìm về.

 

Khi đó hắn chẳng khác gì con chó hoang, gặp ai cũng cắn. Những công tử, tiểu thư thế gia khinh ghét hắn nhưng lại chẳng dám đối đầu, chỉ có thể tìm cách tránh xa. 

 

Chỉ có ta, nữ nhi của tướng môn, trời không sợ, đất chẳng ngán, lần đầu gặp mặt đã đánh nhau với hắn.

 

Hắn túm tóc ta, ta cắn vào cằm hắn. Cuối cùng vẫn là Triệu Hành phải chạy tới kéo hai đứa ra. 

 

Sau này, hắn dần trở nên ôn hòa hơn, càng lớn lại càng giống một công tử ăn chơi, cưỡi ngựa bạch mã, bạc tình đa lụy. Nhưng hắn vẫn thích chọc ghẹo ta, và không ít lần Triệu Hành đã ra mặt bênh vực ta. 

 

Từ khi Cố Cảnh Sách bị đày đến Lĩnh Nam năm mười ba tuổi, ta và hắn ít khi gặp lại. 

 

Ta vốn nghĩ những lời hắn nói chỉ là tùy tiện buột miệng, nhưng trong ánh mắt và giọng điệu nghiêm túc ấy, ta lại cảm thấy xao động. 

 

Ta không tin vào những lời hứa, nhưng cuối cùng lòng ta lại được an ủi đôi chút. 

 

Sau khi Cố Cảnh Sách rời đi, ta còn chưa kịp cất thánh chỉ cho gọn gàng thì đã có tin từ chỗ Thái tử phi – Ứng Như Thị đã mang thai. 

 

Trước đó, vì lo lắng chuyện sắc phong Hoàng hậu mà nàng ta mắc bệnh, làm rối loạn kinh mạch, nay bệnh tình đã thuyên giảm, các ngự y bắt mạch và phát hiện nàng ta có thai. 

 

Khi tỳ nữa của ta, Tiểu Đào, báo tin ấy, ta đang tưới nước cho một đóa mẫu đơn trước cửa sổ. Do tay run, ta lỡ rót quá nhiều nước, khiến những cánh hoa đổ rạp xuống. 

 

Tiểu Đào lo lắng nhìn ta, sợ rằng ta sẽ buồn. 

 

Ta hỏi: “Triệu Hành đang ở đâu?” 

 

Nàng ta đáp một cách dè dặt: “Bệ hạ đã từ triều về, hiện đang ở bên cạnh Thái tử phi.” 

 

Vì lễ sắc phong Hoàng hậu vẫn chưa được định đoạt, nên trong phủ vẫn tôn xưng Ứng Như Thị là Thái tử phi. 

 

Ta vô thức đưa tay đặt lên ngực, nhưng kỳ lạ thay, lòng ta lại không cảm thấy đau đớn. 

 

Ta nhìn chăm chăm vào đóa mẫu đơn đã tàn úa trước mặt, khiến Tiểu Đào không nhịn được mà nói: “Tiểu thư, người đừng buồn, dù sao Hoàng hậu vẫn sẽ là người.” 

 

Ta lắc đầu, nhẹ nhàng nói: “Ứng Như Thị có đôi mắt rất đẹp. Nếu đường nét của hài tử mang thêm vài phần giống Triệu Hành, đó nhất định sẽ là một đứa trẻ đáng yêu và xinh xắn.” 

 

Một người vợ hiền, một đứa con ngoan – những thứ mà bao người khát khao nhưng không thể có. Hắn ta, Triệu Hành, cuối cùng đã có được tất cả. 

 

 

Mẫu hậu của Triệu Hành, người từng là Hoàng hậu và nay là Thái hậu, triệu ta và Ứng Như Thị vào cung. 

 

Từ trước đến nay, Thái hậu không ưa gì ta, vì ta không phải là một tiểu thư khuê các biết giữ khuôn phép.

 

Ta không học nhiều sách vở, nhưng đối với Triệu Hành, lòng ta lại chân thật. Vì lẽ đó, Thái hậu miễn cưỡng chịu đựng ta. 

 

Giờ đã có Ứng Như Thị – không chỉ Triệu Hành yêu thích, mà ngay cả Thái hậu cũng vô cùng vừa ý. 

 

Thái hậu nắm tay Ứng Như Thị, thân thiết gọi tên nàng ta không ngớt. Mãi đến cuối, Thái hậu mới nhớ ra còn có ta, liền quay đầu nói:

 

“Trắc phi, về sau cũng phải cẩn trọng một chút. Nếu vì ngươi mà hài tử của Như Thị xảy ra chuyện gì, không chỉ ai gia mà ngay cả Hành nhi cũng sẽ không tha cho ngươi.” 

 

Ta khẽ mỉm cười, cúi đầu đáp: “Vâng.” 

 

Ta cùng Ứng Như Thị rời khỏi cung, nhưng vì bước chân nhanh, chẳng mấy chốc ta đã bỏ nàng ta lại phía sau. 

 

Nàng ta gọi ta một tiếng: “Khanh Khanh.” 

 

Ta theo bản năng quay đầu lại. Vì mới khỏi bệnh, sắc mặt nàng ta vẫn còn tái nhợt. 

 

Ứng Như Thị không phải là một tuyệt sắc giai nhân khuynh quốc khuynh thành, nhưng mỗi cử động của nàng ta đều mang theo nét duyên dáng, phong tình riêng.

 

Khi nàng ta bước qua cây cầu nước, trong khoảnh khắc ấy, ta bỗng hiểu vì sao Triệu Hành lại động lòng ngay từ lần đầu gặp mặt. 

 

Trên trán Ứng Như Thị điểm một bông hoa điền nhẹ nhàng, càng làm tôn thêm vẻ thanh khiết.

 

Tay nàng ta khẽ đặt lên bụng, cử chỉ ấy quá đỗi rõ ràng, khiến ánh mắt ta không khỏi dừng lại ở đó. Gió từ mặt nước thổi qua đôi bờ cầu, càng làm nàng thêm phần thoát tục. 

 

Hết Chương 2:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page