Lục Chiêu Ý - Tạ Trọng Lâu

Chương 9:

Chương trước

Chương sau

Sau tiết Lập Xuân, ta bắt đầu đến thăm phủ tướng quân mỗi ngày.

 

Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu đương nhiên vui mừng vô cùng, nhưng mỗi khi Tạ Trọng Lâu thấy ta, hắn liền sa sầm mặt, buông vài lời mỉa mai:

 

“Mặt dày vô sỉ.”

 

Ta mỉm cười điềm tĩnh đáp:

 

“Đương nhiên không thể so với sự thẳng thắn rộng lượng của Thẩm tiểu thư.”

 

Hắn khẽ cười nhạt:

 

“Gia giáo của nhà họ Lục là dạy kiểu lời lẽ mỉa mai châm biếm vậy sao?”

 

“Lúc trước ngươi đọc sách, chẳng phải cũng là học ở học đường nhà họ Lục sao?”

 

Ta hỏi ngược lại:

 

“Gia giáo của nhà họ Lục cũng dạy ra ngươi đấy thôi? Tạ Trọng Lâu, bây giờ ngươi nói như vậy, chẳng lẽ đang phủ nhận chính mình sao?”

 

Khi nói chuyện, ta hơi ngẩng đầu, kéo khoảng cách giữa ta và Tạ Trọng Lâu gần hơn một chút.

 

Nghe ta nói vậy, trong ánh mắt lạnh lùng khinh miệt của hắn bỗng thoáng qua một tia cười.

 

Dù chỉ là trong giây lát, sự quen thuộc ẩn chứa trong đó vẫn khiến tim ta đập rộn lên.

 

Hôm sau, khi ta đến phủ tướng quân lần nữa, Tạ Trọng Lâu lại không có ở nhà.

 

Ta vừa đến, Tạ bá mẫu đã nói Tạ Trọng Lâu đang ở thao trường ngoại thành.

 

Khi ta tới nơi, quả nhiên, Thẩm Tụ cũng đang ở đó.

 

Có lẽ nàng ta vừa luyện kiếm xong nên đứng sát bên cạnh Tạ Trọng Lâu, dùng ống tay áo của hắn lau mồ hôi trên trán, vừa mỉm cười trò chuyện.

 

Ta tiến đến, hơi rũ mắt xuống:

 

“Tạ Trọng Lâu.”

 

Hai người họ đột ngột sững lại, Tạ Trọng Lâu vừa thấy ta, liền nhíu mày:

 

“Ai cho phép ngươi vào đây? Quan phó tướng!”

 

Quan phó tướng vội chạy đến, cẩn trọng nói:

 

“Tướng quân, là ngài từng nói rằng nếu Lục tiểu thư đến tìm thì không cần báo, cứ để nàng vào.”

 

“Đó là chuyện trước đây.”

 

Hắn lạnh lùng đáp:

 

“Từ nay về sau, không ai được phép cho nàng vào nữa.”

 

Quan phó tướng thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng, như muốn hỏi “Ngài có sao không”, nhưng vẫn cung kính đáp lời, tiến đến lịch sự yêu cầu ta rời đi.

 

Ta rút thanh kiếm bên hông hắn, vung một đường kiếm đẹp mắt, mũi kiếm chỉ thẳng về phía trước:

 

“Tạ Trọng Lâu, đấu với ta một trận đi.”

 

Hắn ngây người, sau đó bật cười không tin nổi:

 

“Lục đại tiểu thư, ngươi thấy A Tụ có thể ra trận gi3’t địch nên nghĩ rằng ngươi cũng làm được sao?”

 

“Được hay không, cứ thử là biết.”

 

Ta gật đầu với hắn, rồi cầm kiếm bước lên đài đấu.

 

Tạ Trọng Lâu đứng đối diện ta, từ tốn rút trường kiếm ra, lạnh nhạt nói:

 

“Đao kiếm không có mắt, Lục đại tiểu thư, đây là thao trường, không phải nơi êm ấm như phủ nhà ngươi. Nếu có chuyện nguy hiểm đến tính mạng thì đừng trách ta.”

 

Hắn sử dụng bộ kiếm pháp mà Tạ Trọng Lâu từng luyện hàng nghìn lần, nhưng động tác cứng nhắc, thô kệch, hoàn toàn khác với dáng vẻ nhẹ nhàng, trôi chảy mà Tạ Trọng Lâu đã từng thể hiện trước mặt ta.

 

Còn bộ kiếm pháp này, từng chiêu từng thức, chính Tạ Trọng Lâu là người đã cẩn thận dạy ta.

 

Trong cơn gió xuân lạnh buốt, ta vung kiếm, kiếm lướt qua gió ẩm, nhắm thẳng vào Tạ Trọng Lâu đối diện.

 

Trong khoảnh khắc khi kiếm chạm kiếm, tâm trí ta không thể ngăn được những ký ức tràn về.

 

Tạ Trọng Lâu đã từng nắm lấy cổ tay ta, gần như bao bọc cả người ta trong lòng chàng, dạy ta từng chút một, hơi ấm từ cơ thể chàng truyền qua lớp áo mỏng.

 

Lòng ta rối bời, không nhịn được mà phân tâm vì bàn tay chàng nắm lấy cổ tay ta.

 

Chàng mỉm cười, khóe môi cong lên, giọng nói khẽ khàng, đầy ý cười:

 

“A Chiêu, nàng đang nghĩ gì thế?”

 

“… Không có gì.”

 

Ta cố giữ bình tĩnh, nhưng chàng lại cúi người xuống, đôi môi gần như áp sát bên tai ta:

 

“Chuyên tâm luyện kiếm, những chuyện còn lại, để sau khi chúng ta thành thân rồi nghĩ.”

 

(Nghĩ về Tạ Trọng Lâu thật thì xưng hô “chàng” còn Tạ Trọng Lâu giả thì từ giờ sẽ gọi là “hắn”.)

 

Lấy lại tinh thần, ta tấn công không ngừng, từng chiêu sắc bén khiến Tạ Trọng Lâu phải lùi lại, trong ánh mắt đầy kinh ngạc và tức giận của hắn dần xuất hiện một tia hung ác.

 

Trong một lần lướt qua, hắn giơ tay ra tấn công, nhưng lại bị ta nắm lấy cổ tay, dồn hết sức ấn hắn xuống đất.

 

Ta rút con dao găm mà Tạ Trọng Lâu từng tặng từ bên hông ra, đâm mạnh về phía mắt hắn.

 

“Lục đại tiểu thư!”

 

Hắn kinh hãi kêu lên, giọng lộ rõ vẻ sợ hãi, thậm chí mang theo sự run rẩy, khàn đặc như xé rách.

 

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt hắn sáng lên, thoáng ẩn thoáng hiện, rồi đột ngột hiện ra ánh nhìn mà ta đã quen thuộc, ánh nhìn rạng rỡ đã bao lần xuất hiện trong giấc mơ của ta.

 

Mũi dao dừng lại, cách đôi mắt đó chỉ vài tấc, tay ta run rẩy, rồi cảm thấy cổ tay mình bị một bàn tay nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ nắm lấy.

 

Cuối cùng, giọng nói khiến ta mong nhớ khắc khoải lại vang lên:

 

“A Chiêu.”

 

Dù cùng là một người, cùng một giọng nói, nhưng kỳ lạ thay, ta vẫn có thể phân biệt sự khác biệt trong đó.

 

Ta mở miệng, muốn gọi tên Tạ Trọng Lâu, nhưng cổ họng như nghẹn lại, không thể thốt ra một chữ nào.

 

Nước mắt mờ đi tầm nhìn, ta đột nhiên cảm thấy cả người như mất hết sức lực.

 

Dưới ánh nắng sáng rực, ta cắn chặt môi, cảm nhận được bàn tay chàng nhẹ nhàng di chuyển lên phía trên, chạm vào chiếc trâm hoa hải đường trên tóc ta.

 

“Cô nương tốt (hảo cô nương).”

 

Chàng khẽ nói:

 

“Mùa xuân đã đến rồi, hoa hải đường năm nay cũng sắp nở rồi.”

 

14

 

Nói xong câu đó, chàng khẽ nhắm mắt lại, ngất đi.

 

Ta từ từ lấy lại tinh thần, chống thanh kiếm đứng dậy, đưa mắt nhìn xuống dưới đài.

 

Quan phó tướng vội vã gọi người tới đưa Tạ Trọng Lâu vào xe ngựa của Tạ phủ bên ngoài thao trường.

 

Ta định thần, chuẩn bị bước tới, thì đột nhiên một người chắn ngay trước mặt.

 

Là Thẩm Tụ.

 

Ánh mắt nàng ta nhìn ta không còn vẻ cao ngạo và thương hại như trước, mà thay vào đó là sự tức giận và căm ghét:

 

“Ngươi đã làm gì chàng ấy?”

 

“Làm gì cơ?”

 

“Hứa… Tạ Trọng Lâu!”

 

Nàng ta nhìn chằm chằm vào ta, giọng gằn lên:

 

“Rốt cuộc ngươi đã giở thủ đoạn gì, đã làm gì với hắn?”

 

Ta khẽ nhếch môi:

 

“Thẩm tiểu thư, câu hỏi này đáng ra ta phải hỏi ngươi mới đúng.”

 

Nghe ta nói vậy, nàng ta ngẩn người ra:

 

“Không… không thể nào, làm sao ngươi biết được? Ngươi chẳng qua chỉ là… “

 

Chẳng qua chỉ là cái gì?

 

Nàng ta không nói hết câu, ta âm thầm nhíu mày, tiếp tục:

 

“Ta và Tạ Trọng Lâu là thanh mai trúc mã đã lớn lên bên nhau suốt mười sáu năm, lòng này hòa hợp, làm sao ta không nhận ra sự thay đổi của chàng ấy được?”

 

“… Thanh mai trúc mã.”

 

Nàng ta nghiến răng, nhả ra từng chữ, ánh mắt nhìn ta ngập tràn hận ý.

 

“Lục Chiêu Ý, người như ngươi, gia thế tốt, cha mẹ yêu thương, lại có một thanh mai trúc mã hết lòng hết dạ yêu ngươi, nhưng dựa vào cái gì?”

 

“Dựa vào cái gì mà ngươi không cần làm gì cũng có thể đường hoàng có được mọi thứ?”

 

“Ngươi biết ta đã sống những ngày tháng như thế nào không? Là đích nữ, nhưng dưới sự chèn ép của kế mẫu, đến cả nha hoàn có chút địa vị bên cạnh bà ta ta cũng không bằng.”

 

“Giây phút Tạ tiểu tướng quân tặng ám khí cho ta, hắn chính là tia sáng duy nhất trong cuộc đời ta. Ngươi đã có mọi thứ, sao còn muốn giành lấy hắn?”

 

Trong mắt nàng ta ánh lên vẻ cuồng si kỳ quái, ta biết ám khí đó vốn không phải do Tạ Trọng Lâu thật lòng muốn tặng nàng ta, nhưng cũng không định giải thích, chỉ xoay người rời khỏi thao trường, thúc ngựa trở lại phủ tướng quân.

 

Tạ Trọng Lâu hôn mê suốt hai ngày.

 

Ngoài ta ra, Thẩm Tụ cũng ở lại phủ tướng quân, có lẽ nàng ta đang chờ một kết quả.

 

Hết Chương 9:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page