Chương 2:
31/10/2024
Chương 3:
31/10/2024
Chương 4:
31/10/2024
Chương 5:
31/10/2024
Chương 6:
31/10/2024
Chương 7:
31/10/2024
Chương 8:
31/10/2024
Chương 9:
31/10/2024
Chương 10:
31/10/2024
Chương 1:
31/10/2024
Chương 12:
01/11/2024
Chương 14:
01/11/2024
Chương 13:
01/11/2024
Chương 11:
01/11/2024
Chương 15:
01/11/2024
Chương 16:
01/11/2024
Chương 17:
01/11/2024
Chương 18:
01/11/2024
Chương 19:
01/11/2024
Chương 20:
01/11/2024
Chương 21:
01/11/2024
Chương 22:
01/11/2024
Chương 23:
01/11/2024
Ký ức kiếp trước về cái ch3’t đột ngột của Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu một lần nữa trỗi dậy.
Tạ bá phụ tập võ nhiều năm, Tạ bá mẫu cũng luôn khỏe mạnh, cớ sao cả hai lại đột ngột bệnh nặng mà qua đời?
“Chuyện xảy ra ở cổng thành vài ngày trước, là do ta nhất thời kích động, đã vô lễ với Lục tiểu thư.”
Tạ Trọng Lâu cúi mình hành lễ với ta, nhưng khi đứng thẳng lên, khóe môi hắn hiện lên một nét cười chế nhạo thoáng qua:
“Chỉ là hôn sự của chúng ta đã giải trừ, nay ta cũng đã có người trong lòng, về sau không cần phải có bất kỳ liên hệ gì nữa.”
Ta cúi mắt, bình tĩnh đáp:
“Ta chưa từng có ý định gả cho ngươi.”
“Ồ? Vậy thì càng tốt…”
Ta không đợi hắn nói hết, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào hắn, từng chữ từng câu rõ ràng:
“Người ta muốn gả là Tạ Trọng Lâu.”
Là thiếu niên từng đứng trong tuyết hứa hẹn với ta, là Tạ tiểu tướng quân lén dạy ta kiếm pháp, là người đã tự tay khắc chiếc trâm cài tặng ta, hôn ta dưới tán cây lê ấy – chính là Tạ Trọng Lâu, không phải người trước mắt này.
Hắn nhìn ta chằm chằm, trong mắt hiện lên bao cảm xúc phức tạp, đôi mày thoáng qua một tia sắc lạnh, cuối cùng tất cả đều hóa thành vẻ chế giễu băng lãnh.
Hắn nói: “Nhưng ta chính là Tạ Trọng Lâu.”
Sau khi người của phủ tướng quân rời đi, mẫu thân nhìn ta, có vẻ muốn nói gì đó.
Ta bình tĩnh nói:
“Con muốn đến chùa Kim Lăng một lần nữa.”
“Chiêu Chiêu, con hãy nghĩ thoáng một chút…”
Giọng bà nhẹ nhàng, cẩn thận, như sợ ta sẽ đau lòng đến tuyệt vọng.
“Hôn sự này không thành, phụ thân con và ta sẽ lại tìm cho con một mối khác.”
Kiếp trước bà cũng đã khuyên ta như vậy.
Nhưng lòng ta đã đặt trọn vẹn nơi Tạ Trọng Lâu từ khi mười hai tuổi, tất nhiên không chịu khuất phục, vì vậy ta đã tiến cung, cầu xin Thái hậu ban cho ta một đạo chỉ hôn, cưỡng ép mình vào cửa Tạ gia.
Dẫu vậy, mẫu thân vẫn chưa bao giờ trách ta.
Bà vẫn thường xuyên đến, nhẹ nhàng khẩn cầu Tạ Trọng Lâu đối xử tốt với ta hơn.
Và Tạ Trọng Lâu chỉ hờ hững đáp:
“Nàng đã gả vào đây, đương nhiên là người của Tạ gia ta. Nếu Lục phu nhân không hài lòng, ta có thể viết hưu thư, bà đưa nàng về nhà là được.”
Sau này, khi nhà họ Lục sa sút, mẫu thân lại càng ít đến Tạ phủ.
Những đắng cay của kiếp trước là lựa chọn của ta, và ta tự mình gánh chịu, không thể trách ai khác.
Nhưng nay được sống lại một lần nữa, từng chứng kiến tình cảm sâu đậm mà Tạ Trọng Lâu dành cho ta, ký ức bị chôn vùi cũng dần dần thức tỉnh, như một sợi dây mỏng kết nối mọi chuyện, khi nhìn lại kiếp trước, ta mới bàng hoàng nhận ra.
Thực sự có quá nhiều điểm không hợp lý.
Ta quyết tâm đi đến chùa Kim Lăng, gặp Huyền Trần đại sư thêm một lần.
Thế nhưng tuyết ở kinh thành đã rơi liên tục suốt mấy ngày, đến khi ta khởi hành đi chùa Kim Lăng, đường đã bị tuyết phủ kín, mọi xe ngựa đều bị chặn lại dưới chân núi.
Có một tiểu hòa thượng đứng dưới chân núi, chắp tay cúi chào chúng ta:
“Tuyết quá lớn, chi bằng chư vị thí chủ chờ đến khi tuyết tan rồi hãy lên.”
Tiểu Chức khuyên ta:
“Tiểu thư, hay là quay về phủ trước, chờ ngày khác.”
“Đã tới đây rồi, ta không muốn tay không trở về.”
“Nhưng tuyết phủ khắp núi, xe ngựa không thể lên được!”
Ta lắc đầu, siết chặt áo choàng, vịn vào xe ngựa bước xuống:
“Ngươi ở lại đây trông chừng, ta sẽ tự mình lên núi.”
Nhược Hoa Sơn phủ trong lớp tuyết dày, yên tĩnh đến mức không nghe thấy một tiếng động nào, lớp tuyết dày đến đầu gối, thấm qua mép giày lông thỏ, vừa ẩm ướt lại vừa lạnh buốt.
Cắn chặt răng, ta bước từng bước đi lên, cơn đau lạnh lẽo xâm chiếm, nhưng sự cố chấp trong lòng lại thúc giục ta nhất định phải lên núi, phải tìm cho ra đáp án.
Nếu người kia thật sự là Tạ Trọng Lâu, thì từ đây ta sẽ không còn cố chấp nữa.
Nhưng nếu người ấy không phải…
Dù sống hay ch3’t, ta cũng sẽ tìm mọi cách để tìm ra Tạ Trọng Lâu thực sự.
Khi ta lội qua lớp tuyết dày và đến được chính điện phía sau của chùa Kim Lăng, trời đã gần về chiều.
Không đợi ta gõ cửa, cánh cửa điện từ từ mở ra.
Bên trong bài trí vô cùng giản dị, trên bàn đặt một ngọn đèn dầu nhỏ, Huyền Trần đại sư ngồi nhắm mắt trước bàn, dường như đang thiền định.
Ta định thần, bước đến cúi chào:
“Mạo muội làm phiền đại sư.”
“Trong lòng thí chủ có điều vướng bận, giải đáp nghi hoặc cho người, sao có thể gọi là phiền nhiễu.”
Huyền Trần đại sư khẽ ra hiệu cho ta ngồi xuống, trong làn hương trầm bay lượn, lòng ta dần trở nên tĩnh lặng.
“Con đến tìm đại sư là để hỏi, trên đời này có cách nào khiến một người, ngoài hình dáng ra, thì mọi thứ đều biến thành người khác không?”
“Thí chủ muốn hỏi về Tạ thí chủ?”
Một tia sáng bừng lên trong lòng, ta không kìm được nghiêng người về phía trước, chăm chú nhìn ông:
“Đúng vậy! Đại sư có biết người ấy hiện đang ở đâu không?”
Sau một khoảng lặng, Huyền Trần từ từ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm, đầy vẻ bi ai, tựa như chứa đựng muôn loài trong chốn hồng trần, nhưng cũng như không hề có gì.
“Lấy thân làm ngục, mắt có thể thấy, tai có thể nghe, chỉ là… miệng không thể nói.”
Không biết từ khi nào, cánh cửa điện lại mở ra, gió lạnh mang theo những hạt tuyết luồn qua khe cửa, như đập thẳng vào trái tim ta.
Dù đang khoác chiếc áo choàng dày cộp, ta vẫn cảm giác như rơi vào hầm băng, toàn thân run rẩy.
Tạ Trọng Lâu…
Nếu như vậy, nếu người trong kiếp trước cũng không phải là chàng, thì những gì đã xảy ra kiếp trước, có phải chàng cũng nhìn thấy, nghe thấy, nhưng không thể nói một lời nào?
… Ta không thể nghĩ tiếp.
Ta cắn môi, cố giữ bình tĩnh:
“Đại sư có biết cách nào để ít nhất có thể gặp chàng một lần không?”
Huyền Trần đại sư im lặng rất lâu, rồi nhẹ nhàng đáp:
“Với Tạ thí chủ, có lẽ chấp niệm có thể phá giải mọi chướng ngại.”
13
Có lẽ do đi lại trong tuyết quá nhiều, sau khi trở về, ta lại bệnh thêm mấy ngày.
Gần đến cuối năm, ca ca trở về kinh thành, nghe về những chuyện xảy ra trong thời gian qua, huynh ấy tức giận đòi đến phủ tướng quân tìm Tạ Trọng Lâu đòi lại công bằng, nhưng bị ta ngăn lại.
“Hắn không phải là Tạ Trọng Lâu.”
Ta tựa vào đầu giường, môi nhợt nhạt, nhưng giọng nói lại đầy quyết liệt và nghiêm trang.
Ca ca chỉ nghĩ rằng ta đang biện hộ cho chàng, cũng không nỡ trách móc nặng lời, chỉ tức giận đi lại trong phòng:
“Đường đường một đại tiểu thư của nhà họ Lục sao có thể chịu uất ức như vậy?”
“Chiêu Chiêu, chúng ta không cần gả cho hắn, ca ca sẽ tìm cho muội một người tốt hơn, khiến Tạ Trọng Lâu tức ch3’t.”
Ta bật cười trước lời nói đùa của ca ca, cười được vài tiếng liền ho khan:
“Ca ca không cần lo, trong lòng muội tự có cân nhắc.”
Đêm giao thừa, trong cung có yến tiệc, ta chỉnh trang kỹ lưỡng, theo mẫu thân vào cung.
Thực ra chỉ mới ba tháng trôi qua, người từng ôm ta giữa chính điện dưới ánh nhìn của bao người – Tạ Trọng Lâu – nay lại chẳng thèm nhìn ta một lần, chỉ tập trung trò chuyện với Thẩm Tụ, dáng vẻ thân mật vô cùng.
Khi Thẩm Tụ ngẩng đầu, thấy ta ngồi đối diện, nàng ta nhếch môi với một nụ cười đầy khiêu khích.
Ta giơ ly rượu lên từ xa đáp lại nàng ta.
Thắng bại còn chưa phân, hà cớ gì phải quá tự đắc.
You cannot copy content of this page
Bình luận