Lục Chiêu Ý - Tạ Trọng Lâu

Chương 7:

Chương trước

Chương sau

Ngay khoảnh khắc ấy, ta nhìn thấy trong đoàn quân đi đầu, một con ngựa ô bốn vó đạp tuyết đang phi thẳng tới, trên lưng ngựa là hai người.

 

Mỗi bước ngựa đạp xuống tuyết, tung lên từng đợt bông trắng li ti.

 

Ta như rơi vào hầm băng lạnh lẽo.

 

Ngồi phía trước, trong chiếc váy xanh, thắt lưng đeo trường kiếm, là Thẩm Tụ tràn đầy khí thế.

 

Sau lưng nàng ta, một thiếu niên dùng áo choàng ôm chặt lấy nàng ta trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo, thờ ơ quét qua phía ta – chính là Tạ Trọng Lâu.

 

11

 

Ngựa đột ngột dừng lại trước mặt ta, hai vó trước tung lên cao.

 

Ta không né tránh, chỉ bình tĩnh nhìn thẳng vào Tạ Trọng Lâu.

 

Không thấy nét lo lắng hay buồn bã trên gương mặt ta, Tạ Trọng Lâu dường như có chút bất ngờ, nhướn mày hỏi:

 

“Lục đại tiểu thư, ngươi đang đợi ai?”

 

“Đương nhiên là đợi ngươi.”

 

Chưa đợi Tạ Trọng Lâu đáp lời, Thẩm Tụ đứng trước mặt hắn đã cười khẽ, còn ngả người ra sau với dáng vẻ thân mật.

 

“Lục tiểu thư đã giải trừ hôn ước với Tạ tướng quân, giữa hai người từ nay không còn liên hệ gì nữa.”

 

Ánh mắt Thẩm Tụ hiện rõ sự tự mãn mà nàng ta không thể che giấu.

 

Ta chỉnh lại áo choàng, bình thản nói:

 

“Đây là chuyện giữa ta và Tạ Trọng Lâu, liên quan gì đến ngươi?”

 

“Tất nhiên là liên quan rồi, ta đã cứu mạng Tạ tướng quân trên chiến trường Tây Nam, Tạ tướng quân định lấy thân báo đáp để trả món ân tình này.”

 

Theo ký ức của kiếp trước, chuyện này vốn phải xảy ra một năm sau, vậy mà giờ đây lại đến sớm như thế.

 

Trong đầu ta có điều gì lóe lên, nhưng nhanh đến mức không thể nắm bắt.

 

“Ngươi cũng nghĩ vậy sao, Tạ Trọng Lâu?”

 

Ta không nhìn Thẩm Tụ nữa, chỉ đưa ánh mắt đặt lên người Tạ Trọng Lâu.

 

Hắn nghiêng đầu nhìn Thẩm Tụ, ánh mắt ngập tràn tình cảm:

 

“Ý của A Tụ tất nhiên cũng là ý của ta.”

 

“Huống hồ… Lục đại tiểu thư, rõ ràng là ngươi đã chủ động nhắc đến việc từ hôn, giờ đây đã thỏa nguyện, cớ sao lại không vui?”

 

“Chẳng lẽ ngươi tự cho mình là tiên nữ, ai cũng phải đợi ngươi hay sao?”

 

Lời nói đầy mỉa mai, giống hệt Tạ Trọng Lâu của kiếp trước.

 

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhỉ? Rõ ràng trước khi đến Tây Nam bình loạn, mọi thứ vẫn còn tốt đẹp.

 

Ta vô thức đưa tay chỉnh lại cây trâm hải đường xuân cài trên tóc, ngước mắt nhìn hắn:

 

“Chính ngươi đã nói, ngươi sẽ đi chiến trường Tây Nam để giành tước hiệu cáo mệnh cho ta, và khi trở về sẽ nhờ Thái hậu ban hôn lại cho chúng ta.”

 

“Cũng chính ngươi đã nói, tình cảm của ngươi sẽ không bao giờ thay đổi, chỉ cần ta không buông tay, ngươi cũng sẽ không từ bỏ ta.”

 

Trong mắt Tạ Trọng Lâu thoáng hiện vẻ giận dữ:

 

“Giờ ta hối hận rồi, không thích ngươi nữa, không được sao?”

 

“Lục Chiêu Ý.”

 

Thẩm Tụ lại lên tiếng, nàng ta nhìn ta bằng ánh mắt vừa khinh thường vừa thương hại, lạnh nhạt nói:

 

“Dù sao cũng là một tiểu thư khuê các, ngươi nên giữ chút thể diện cho bản thân. Cớ gì phải bám riết lấy một người không còn tình ý với mình?”

 

Bám riết?

 

Ta khẽ nhếch môi cười:

 

“Gia giáo của phủ Tuyên Bình Hầu quả nhiên nghiêm cẩn, nhưng Thẩm tiểu thư hình như đã quên, ngươi cũng là một nữ tử khuê phòng, lại dám trước mặt mọi người cưỡi chung ngựa với Tạ tướng quân, e rằng không thích hợp chút nào.”

 

“Muốn dạy dỗ ta, chi bằng tự mình làm gương trước đi.”

 

Sắc mặt Thẩm Tụ thoáng cứng lại, vô thức liếc về phía sau, và lúc đó, giọng Tạ Trọng Lâu trầm xuống, lạnh lùng trách mắng ta:

“Ngươi tưởng rằng A Tụ cũng giống những tiểu thư khuê các yếu đuối như ngươi sao?”

 

“Lục đại tiểu thư, ta còn phải vào cung phục mệnh, ngươi và ta đã hết duyên, đừng đến dây dưa nữa.”

 

Nói xong, hắn không nhìn ta thêm, mà cùng Thẩm Tụ thúc ngựa rời đi.

 

Tiểu Chức chạy đến, nắm lấy tay ta, giọng nghẹn ngào:

 

“Tiểu thư!”

 

Ta cúi đầu, mới nhận ra móng tay đã cắm sâu vào lòng bàn tay, máu thấm đỏ cả bàn tay, cả chiếc trâm ngọc trắng trong tay ta cũng đã nhuốm một màu đỏ tươi.

 

“Tiểu thư mau lên xe, hãy trở về phủ Thái phó…”

 

Môi Tiểu Chức run rẩy khuyên nhủ ta:

 

“Thân thể tiể thư vừa hồi phục, không thể để nhiễm lạnh nữa.”

 

Trước mắt là một mảng trắng xóa, không biết có phải vì nhìn tuyết quá lâu không, ta đành theo lời nàng lên xe ngựa.

 

Trong xe lò than đỏ rực, hơi ấm dần dần thấm vào, cơ thể cũng từ từ có cảm giác trở lại.

 

Bất giác, ta lên tiếng:

 

“Đó không phải là Tạ Trọng Lâu.”

 

Tiểu Chức như dỗ dành trẻ nhỏ, nhẹ giọng trấn an ta:

 

“Tiểu thư nói không phải thì nhất định không phải… Tạ tướng quân đối xử lạnh nhạt như thế, phủ tướng quân nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích.”

 

Ta biết nàng ta thực sự chẳng hiểu ý của ta.

 

Nhưng không phải ta tự dối lòng, ta không tin đó là Tạ Trọng Lâu.

 

Ngày ấy ở chùa Kim Lăng, hắn đã hôn ta, nói rằng hắn không tin vào số mệnh, không tin vào duyên phận.

 

Vậy mà vừa rồi, người đó, ngồi trên ngựa, lại đích thân nói với ta:

 

“Ngươi và ta đã hết duyên.”

 

Hắn không phải là Tạ Trọng Lâu, không thể là Tạ Trọng Lâu.

 

Kiếp trước, ta chưa từng nghĩ theo hướng này, nhưng giờ đây khi sống lại, ta không thể bỏ qua một ý niệm mơ hồ, điên rồ nhưng kiên định đó.

 

Dựa vào suy nghĩ kỳ lạ ấy, ta gắng gượng chống đỡ bản thân, trở về phủ Thái phó, lao thẳng vào tàng thư các ngập tràn sách vở.

 

Tin tức từ bên ngoài thi thoảng cũng truyền đến phủ.

 

Nghe nói khi Tạ Trọng Lâu vào cung tạ ơn, đã dẫn theo Thẩm Tụ, còn mong Hoàng thượng ban hôn cho hai người.

 

Nhưng khi soạn thảo chỉ ban hôn, Thái hậu đã ngăn lại, chỉ nói rằng dù sao Tạ Trọng Lâu cũng mới từ hôn với ta không lâu, việc này nên hoãn lại cho thỏa đáng.

 

Ngay sau đó, phủ Tuyên Bình Hầu phái người đến đón Thẩm Tụ về phủ.

 

“Nghe nói Thẩm tiểu thư là con của chủ mẫu đã khuất của Tuyên Bình hầu, tuy là đích nữ, nhưng từ khi Tuyên Bình tái hôn, cuộc sống của nàng ta cũng chẳng dễ dàng…”

 

Tiểu Chức kể lể bên tai một hồi, rồi nhìn chồng sách dày đặt bên cạnh ta:

 

“Rốt cuộc tiểu thư đang tìm gì vậy?”

 

Ta ép chặt trang sách trong tay, ngẩng lên, thoáng ngẩn người mới khẽ đáp:

 

“Phương pháp phá giải.”

 

Có không ít ghi chép về những chuyện kỳ quái trong dã sử, nhưng chẳng có điều gì giống với tình cảnh của Tạ Trọng Lâu lúc này.

 

Trong đầu ta tựa như bị vây quanh bởi một màn sương dày đặc, khiến ta xoay xở thế nào cũng không thấy lối ra.

 

Đang lúc bế tắc, ta chợt nghĩ đến một người.

 

Huyền Trần đại sư.

 

12

 

Chỉ là chưa đợi ta kịp đi tìm đến chùa Kim Lăng, Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu đã dẫn Tạ Trọng Lâu đến phủ.

 

Tạ bá mẫu vốn có giao tình sâu sắc với mẫu thân, nhắc đến chuyện từ hôn, bà không trách ta, chỉ nói đây là lỗi của Tạ Trọng Lâu:

 

“Suốt đời này ta chỉ công nhận Chiêu Chiêu là tức phụ nhi (con dâu), kẻ nào tâm tư bất chính thì đừng mong bước vào đây.”

 

Sắc mặt Tạ Trọng Lâu trầm xuống:

 

“Mẫu thân, hôn sự giữa con và Lục Chiêu Ý đã giải trừ rồi.”

 

“Thì sao chứ?”

 

Ánh mắt Tạ bá mẫu sắc lạnh:

 

“Dù con không cưới được Chiêu Chiêu, cũng đừng hòng đưa Thẩm Tụ của phủ Tuyên Bình Hầu vào cửa!”

 

Tạ bá phụ cũng nghiêm giọng:

 

“Qua đây, chuyện con làm trước cổng thành hôm trước, phải xin lỗi Chiêu Chiêu.”

 

Bị ép buộc, Tạ Trọng Lâu đành bước tới, hành lễ xin lỗi ta, nhưng vẻ mặt lại đầy vẻ không cam lòng, như thể bị sỉ nhục.

 

Hắn quay đầu, ánh mắt lướt qua Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu, trong mắt thoáng hiện lên một tia hung ác.

 

Tay cầm chén trà của ta bỗng dưng khựng lại, lòng dậy sóng.

 

Hết Chương 7:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page