Lục Chiêu Ý - Tạ Trọng Lâu

Chương 6:

Chương trước

Chương sau

“Nàng đã thích như vậy, thì giờ ta cài lên cho nàng.”

 

Ngón tay ấm áp của hắn lướt qua bên tóc mai, nhẹ nhàng chạm vào tai ta.

 

Cảm giác ấy như chiếc lông vũ chạm vào lòng, một cơn tê ngứa thoáng qua khiến ta bất giác đỏ mặt.

 

Trong lúc trò chuyện, chúng ta đã cùng sánh bước qua rừng lê giữa sân chùa Kim Lăng, đi đến chính điện phía sau.

 

Ánh sáng trước mắt bỗng trở nên dịu dàng, mùi đàn hương thoang thoảng xung quanh khiến lòng ta vốn đang bồn chồn cũng chợt lắng lại.

 

Ta cung kính hành lễ với Huyền Trần đại sư ngồi đối diện, thì nghe thấy giọng nói của ông:

 

“Trong lòng thí chủ có điều vướng bận, lại không biết cách giải, vì vậy cả ngày lo lắng không yên.”

 

Ông chắp tay, nhẹ nhàng cúi đầu chào ta:

 

“Chốn hồng trần nhiễu loạn, song lòng người thật đáng quý.”

 

“Thí chủ cứ yên theo lòng mình, rồi cục diện tự khắc sẽ được phá.”

 

“Nhưng khi trước ta đã làm theo lòng mình, cuối cùng lại đưa chính mình vào ngõ cụt, dồn đến bước đường cùng.”

 

“Vậy thí chủ có biết, nếu đã đến bước đường cùng, cớ sao giờ lại đến được đây?”

 

Huyền Trần đại sư từ từ mở mắt, ánh mắt từ bi mà điềm tĩnh.

 

“Lòng người dễ đổi, nhưng cũng là thứ khó đổi nhất. Cục diện này khác xưa, chỉ có thể đặt mình vào chỗ ch*ết rồi mới được tái sinh, rồi sẽ thấy mây tan trăng sáng.”

 

Ta cảm tạ Huyền Trần đại sư rồi rời khỏi, thấy Tạ Trọng Lâu đang chờ bên ngoài.

 

“Lão hòa thượng ấy nói gì với nàng vậy?”

 

Hắn hỏi.

 

“Ông ấy bảo ta hãy làm theo bản tâm.”

 

Tạ Trọng Lâu nheo mắt, vẻ bất phục:

 

“Ông ấy lại bảo ta chớ nên quá cố chấp, có những chuyện có duyên nhưng không phận.”

 

“… Sau đó thì sao?”

 

“Rồi ta mắng ông ấy một trận, nói rằng những chuyện này là do ta quyết, chẳng phải do duyên phận, càng không phải do số mệnh.”

 

Quả nhiên chỉ có Tạ Trọng Lâu mới làm ra những chuyện như vậy.

 

Hắn vốn chẳng bao giờ tin vào thần phật.

 

Ta khẽ thở dài:

 

“Có lẽ ông ấy nói đúng, ngươi quá cố chấp, lùi một bước cũng không phải điều xấu… ư!”

 

Một tiếng kêu ngạc nhiên thoát ra khi Tạ Trọng Lâu nắm chặt cổ tay ta, áp ta vào trụ đá lạnh lẽo của đình, ánh mắt hắn ánh lên một tia dị sắc:

 

“Lùi một bước sao? Lục Chiêu Ý, từ khi ta mười hai tuổi, ngày ngày đều mong mỏi được cưới nàng về phủ, giờ nàng lại bảo ta lùi bước, bảo ta bỏ cuộc một cách vô lý thế này sao?”

 

“Ta đã nói, đó chỉ là giấc mộng của nàng! Ta chưa từng làm gì cả, vậy mà chỉ vì một giấc mơ, nàng đã kết án tử cho ta, nàng nghĩ xem điều đó có công bằng với ta không?”

 

Đến cuối câu, đuôi mắt hắn hơi ửng đỏ, giọng nói cũng khẽrun rẩy.

 

Nỗi đau không dứt từ tim ta lại trào dâng, ta há miệng định nói, nhưng phát hiện mình gần như không thể thốt nên lời.

 

Ta nào không biết, sự lạnh lùng này đối với Tạ Trọng Lâu – người chẳng hay biết gì – quả thật không công bằng.

 

Nhưng đó không phải là mộng, đó là năm năm ta đã trải qua.

 

Hơn một nghìn đêm ngày, như lưỡi dao cùn từng chút từng chút cắt đứt mười sáu năm tha thiết trong lòng ta.

 

Nỗi đau nhức nhối ấy, đến tận bây giờ nhớ lại, vẫn khiến ta kinh hãi.

 

Ta hít sâu một hơi, ngẩng lên nhìn Tạ Trọng Lâu, chậm rãi nói:

 

“Nếu… đó không phải là mộng thì sao?”

 

10

 

Sắc mặt hắn đột nhiên trở nên nghiêm nghị.

 

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ta cảm thấy mọi sức lực như tan biến, chỉ đành bất đắc dĩ xoa xoa trán:

 

“Thôi, ngươi cứ coi như ta đang nói linh tinh đi.”

 

Không khí lặng yên một lúc, chỉ còn tiếng gió lướt qua tai chúng ta.

 

“Trong giấc mơ của nàng, ngoài ta, nàng và Thẩm Tụ, còn có ai nữa không?”

 

Tạ Trọng Lâu đột ngột hỏi.

 

“Nếu thực sự muốn từ hôn với nàng, phụ mẫu ta là những người đầu tiên không đồng ý.”

 

Phụ mẫu của hắn…

 

Trong kiếp trước, chỉ chưa đầy một năm sau khi ta gả vào phủ, hai vị lão nhân đều qua đời vì bệnh.

 

Trước lúc ra đi, mẫu thân hắn còn nắm lấy tay ta, khẽ nói:

 

“Chiêu Chiêu, con đừng quá buồn. Không hiểu sao, từ cái ngày nhắc đến chuyện từ hôn ấy, ta đã cảm thấy Trọng Lâu không còn là nhi tử của ta nữa.”

 

“Bây giờ ta phải đi rồi, con cứ coi như hắn đã đi cùng với ta.”

 

Ta kể lại những điều này cho Tạ Trọng Lâu nghe, hắn lặng lẽ suy ngẫm một lát, rồi kiên định nói với ta:

 

“Mẫu thân nói đúng.”

 

“Chiêu Chiêu, cho dù có phải tổn thương chính mình, ta cũng không nỡ làm nàng đau dù chỉ một chút, càng không bao giờ làm chuyện như trong giấc mộng của nàng.”

 

“Trừ phi, người trong mộng ấy vốn không phải là Tạ Trọng Lâu.”

 

Nói xong, hắn cúi đầu nhìn sâu vào mắt ta, rồi nâng cằm ta lên, nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn.

 

Nụ hôn này dịu dàng mà nồng nhiệt, thứ mà dù đã thành thân năm năm ở kiếp trước, ta cũng chưa từng nhận được từ Tạ Trọng Lâu.

 

Ta nắm chặt lấy vạt áo hắn, giọng nói run rẩy:

 

“… Tạ Trọng Lâu, đây là chốn thanh tịnh của Phật môn.”

 

“Ta không tin thần Phật, cũng không tin vào số mệnh.”

 

Hắn khẽ lùi lại một chút, vẫn gần sát ta, ánh mắt chăm chú:

 

“Nhưng ta tin rằng lòng người sẽ không đổi thay, tin rằng con người có thể thắng cả trời, và tin rằng chỉ cần nàng không buông tay ta, giấc mộng đó, ta sẽ không bao giờ để nó trở thành sự thật.”

 

Sau đó, những hạt mưa nhẹ lất phất rơi giữa núi rừng.

 

Hắn đưa ta trở về phòng khách nơi mẫu thân đang chờ, rồi từ chối lời mời của bà, không che dù mà bước xuống núi.

 

Tạ Trọng Lâu đi được vài bước, bỗng dừng lại, quay đầu nhìn ta:

 

“Biên ải Tây Nam xảy ra biến loạn, Thánh thượng đã ban chỉ lệnh cho ta dẫn binh đi bình định.”

 

“Chiêu Chiêu, ta sẽ đi kiếm một tước vị cho nàng. Đợi ta trở về, ta sẽ xin chỉ tái hôn. Được không?”

 

Giọng nói ấy, kỳ lạ thay, lại trùng khớp với lời hứa khi thiếu niên quỳ trong tuyết năm nào.

 

Ta không thể kiềm chế được niềm rung động trong lòng, dựa vào hành lang gật đầu mạnh mẽ, cũng nghiêm túc đáp:

 

“Được!”

 

Nhưng qua màn mưa, hình ảnh hắn mờ ảo, ta mãi vẫn không thể nhìn rõ đôi mắt của Tạ Trọng Lâu.

 

Sau khi hắn đi chưa đầy nửa tháng, tin thắng trận từ Tây Nam liên tục truyền về.

 

Mỗi lần phụ thân từ triều về đều mang theo vài tin tức.

 

Chẳng hạn như hắn từng gặp mai phục, lúc ngàn cân treo sợi tóc thì được một binh sĩ nhỏ cứu, hắn đã đề bạt người ấy lên làm phó tướng.

 

Chỉ vài lời ngắn gọn, đã đủ để ta hình dung sự hiểm nguy ghê gớm.

 

Ta cầm con dao khắc, chậm rãi khắc lên chiếc trâm dài trong tay, định chờ ngày Tạ Trọng Lâu khải hoàn sẽ tặng cho hắn.

 

Ngày tháng trôi qua như nước chảy, ta nghĩ có lẽ tất cả những gì của kiếp trước chỉ là một giấc mộng dài.

 

Và hôn sự của ta với Tạ Trọng Lâu sẽ diễn ra thuận lợi, như những gì ta từng bao lần tưởng tượng.

 

Nhưng rồi phụ thân báo cho ta biết rằng hắn sắp hồi kinh.

 

Ngày hôm đó là đầu đông, trong kinh thành, những bông tuyết nhỏ nhẹ rơi.

 

Ta khoác lên mình chiếc áo choàng đỏ viền lông trắng, cài chiếc trâm hoa hải đường mà Tạ Trọng Lâu tặng, đứng chờ bên ngoài cổng thành.

 

Tiểu Chức khuyên ta ngồi trong xe ngựa chờ, ta lắc đầu:

 

“Cũng không lạnh lắm, cứ chờ ngoài này đi.”

 

Gần đến giờ Ngọ, từ đằng xa, đoàn quân càng lúc càng đến gần.

 

Không biết vì sao, bất chợt ta nhớ đến…

 

Kiếp trước, dường như cũng chính là ngày này, Tạ Trọng Lâu đến phủ Thái phó để xin từ hôn.

 

Hết Chương 6:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page