Lục Chiêu Ý - Tạ Trọng Lâu

Chương 5:

Chương trước

Chương sau

Đương nhiên ta biết hắn tốt trăm bề, ngàn bề.

 

Nhưng Lục Chiêu Ý ta cũng đâu kém gì ai.

 

Từ nhỏ, ta học chữ đọc sách, luôn nhanh hơn cả hai ca ca của mình, mới bảy tuổi đã đọc hết kinh sử, thậm chí còn biết viết vài bài văn giản đơn.

 

Sau này lớn thêm một chút, mỗi khi Tạ Trọng Lâu luyện kiếm đều gọi ta tới, còn lén dạy ta vài chiêu.

 

“Ta biết, các tiểu thư khuê các ở kinh thành không học mấy thứ này.”

 

Lúc đó, hắn lau mồ hôi trên trán, nhướn mày mỉm cười với ta:

 

“Nhưng nàng là Lục Chiêu Ý, nàng luôn luôn khác với bọn họ.”

 

Lưỡi kiếm xé gió vang lên tiếng xào xạc, ta tập trung nhìn một lúc, chợt nhận ra, bộ kiếm pháp mà hắn đang luyện chính là bộ chiêu thức mà năm mười hai tuổi vì chưa thành thục mà hắn đã lỡ tay làm ta bị thương, rồi sau đó lén dắt ta ra ngoài, tự mình chỉ dạy lại.

 

Chỉ là lúc này, từng động tác của hắn đã trở nên thuần thục và sắc bén hơn nhiều, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo sát khí không chút che giấu.

 

Kết thúc, hắn thu kiếm lại, từng bước tiến đến gần ta.

 

Khi hắn sắp tới bên cạnh, ta khẽ mở miệng, định nói gì đó, thì bên cạnh bất chợt lại vang lên một giọng nói quen thuộc:

 

“Tạ tiểu tướng quân!”

 

Là Thẩm Tụ.

 

Hôm nay nàng ta mặc một bộ y phục đỏ rực, tay cầm trường kiếm, trang phục này trông lại vô cùng xứng đôi với Tạ Trọng Lâu.

 

Nhưng ngay khi Tạ Trọng Lâu thấy nàng ta, sắc mặt hắn lập tức trở nên lạnh lùng:

 

“Sao ngươi lại có thể vào sân luyện võ của ta? Phó Quan, dẫn nàng ta ra ngoài!”

 

“Tạ tiểu tướng quân có điều chưa biết, ta đến đây là theo ý chỉ của Hoàng thượng.”

 

“Ồ.”

 

Mặt Tạ Trọng Lâu không biểu cảm nói:

 

“Nếu vậy thì ngoài kinh thành có nhiều sân luyện võ lắm, ngươi cứ tùy ý chọn một nơi. Còn chỗ của ta, không hoan nghênh ngươi.”

 

Hắn từ chối thẳng thừng không chút nể nang, sắc mặt Thẩm Tụ cứng đờ, nụ cười trên môi gần như tắt ngấm:

 

“Tạ tiểu tướng quân chẳng lẽ vì ta là nữ nhi mà thấy ta không xứng đáng ở trong sân luyện của ngài sao? Ngay cả Hoàng thượng cũng…”

 

Tạ Trọng Lâu chẳng buồn nghe, hắn bỏ qua nàng ta, đi thẳng đến bên ta:

 

“Ngươi muốn nói gì cứ nói, nhưng sân luyện võ của ta không chấp nhận nữ nhân. Ngươi không phục thì cứ việc đi tố cáo ta với Hoàng thượng!”

 

Thẩm Tụ liếc ta một cái, rồi đột nhiên nói:

 

“Tạ tiểu tướng quân, ngài nói sân luyện của ngài không chấp nhận nữ nhân, tại sao Lục tiểu thư lại được vào? Đây chẳng phải tiêu chuẩn kép sao?”

 

Sắc mặt Tạ Trọng Lâu tối lại:

 

“Bớt nói nhảm. Nếu ngươi muốn vào đây đến vậy, thì đừng mong vài chiêu hoa mỹ đủ làm ta động lòng.”

 

“Được thôi, nếu ngươi chịu nổi mười chiêu dưới tay ta mà không bại, ta sẽ đồng ý.”

 

Dù ta chưa từng học võ thuật nhiều, nhưng cũng nhận ra Thẩm Tụ hoàn toàn không có nội lực, chiêu thức hời hợt, màn kiếm múa trong cung yến chẳng qua là mấy chiêu trưng bày.

 

Kiếp trước cũng như vậy, nhưng khi đó, Tạ Trọng Lâu lại coi nàng ta như trân bảo, thậm chí còn dùng võ nghệ của nàng ta để mỉa mai ta.

 

“Lục đại tiểu thư, một con chim hoàng yến được nuôi trong khuê phòng, làm sao hiểu được vẻ dũng mãnh và quyến rũ của nữ tử anh hùng?”

 

Dường như hắn đã hoàn toàn quên rằng, kiếm pháp và kỹ năng cưỡi ngựa của ta, chính là do chàng dạy từ trước.

 

Lúc này, dưới những chiêu thức không chút nể nang của Tạ Trọng Lâu, Thẩm Tụ hoàn toàn không có khả năng phản kháng, chỉ sau hai chiêu đã bị hắn khóa chặt tay ra sau, ép mạnh xuống đất.

 

Thẩm Tụ xấu hổ và tức giận, quay đầu nói:

 

“Tạ tiểu tướng quân, ngài ức hiếp một nữ nhi yếu ớt như ta, chẳng lẽ không có chút lòng thương hương tiếc ngọc hay sao?”

 

Tạ Trọng Lâu cười khẩy:

 

“Chẳng phải ngươi tự nói trước mặt Hoàng thượng rằng mình không như những tiểu thư khuê các yếu mềm sao? Chẳng lẽ ngươi quên những gì mình đã nói rồi à?”

 

“Ngươi muốn ra chiến trường, chẳng lẽ hy vọng người Bắc Khương cũng sẽ thương hoa tiếc ngọc với ngươi sao?”

 

Thẩm Tụ mím môi, ngước đôi mắt đượm vẻ đáng thương lên, nói gì đó rất khẽ.

 

Trong khoảnh khắc ấy, trong lòng ta bất chợt dâng lên một nỗi bất an khó tả, ta bước thêm vài bước lại gần theo bản năng.

 

Rồi nghe thấy giọng Tạ Trọng Lâu vang lên đầy kiêu ngạo, không hề che giấu:

 

“Tạ Trọng Lâu ta theo đuổi người trong lòng mình, luôn chính trực, công khai, nào cần đến sự kích thích mà ngươi nói?”

 

“Ngươi tự xem trọng mình quá rồi, Thẩm tiểu thư.”

 

9

 

Rời khỏi thao trường, Tạ Trọng Lâu đưa ta về.

 

Trước khi đi, ta vén màn xe nhìn lại, thấy Thẩm Tụ đang đứng ở cổng, tay cầm trường kiếm, ánh mắt lạ lùng nhìn về phía ta.

 

Ta không thể diễn tả ánh mắt nàng ta, chỉ cảm thấy có chút gì đó khinh miệt, xen lẫn một thứ thương hại cao cao tại thượng.

 

Khi lòng ta chợt dâng lên nỗi bất an, Tạ Trọng Lâu đưa tay ra nắm lấy tay ta, khẽ nhướng mày:

 

“Chiêu Chiêu, đừng bận tâm đến những kẻ không đáng.”

 

Không rõ vì sao mà kiếp này dường như hắn hoàn toàn không hề để mắt đến Thẩm Tụ, hoàn toàn trái ngược với kiếp trước, khi trước mặt ta, hắn bảo vệ nàng ta bằng mọi giá.

 

Có lẽ, năm năm dày vò của kiếp trước quá đỗi khắc cốt, khiến ta dù biết hiện tại không phải như vậy, dù hắn nói đó chỉ là giấc mộng, nhưng ta vẫn thấy bất an.

 

Ta không biết phải đối diện với Tạ Trọng Lâu ra sao, đành lặng lẽ tránh khỏi hắn.

 

Ánh mắt hắn tối lại, giọng mang theo chút cay đắng:

 

“Lục Chiêu Ý, nàng thật sự muốn vì một giấc mộng hư ảo mà hoàn toàn lạnh nhạt với ta sao?”

 

Sau khi trở về phủ, mẫu thân thấy tâm trạng ta không tốt, liền đề nghị ba ngày sau đi dâng hương cầu phúc tại chùa Kim Lăng trên núi Nhược Hoa ở ngoại thành.

 

Không ngờ ai đó đã tiết lộ tin tức, đến hôm ấy, ta lại gặp Tạ Trọng Lâu ngay trước cổng chùa Kim Lăng.

 

Ta quay đầu nhìn, mẫu thân đang nhìn ta chằm chằm, vẻ mặt đầy ẩn ý.

 

“Chiêu Chiêu, ta sẽ cùng Thái sư phu nhân vào phòng khách dùng chút chay tịnh trước, các con nói chuyện xong thì cứ đến tìm ta.”

 

Không khí giữa ta và Tạ Trọng Lâu vốn có chút kỳ lạ giữa, chắc là mẫu thân đã nhận ra nên mới nghĩ ra cách này.

 

Tạ Trọng Lâu tiến đến, cung kính hành lễ:

 

“Xin bá mẫu yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc chu đáo cho Chiêu Chiêu.”

 

Đợi mẫu thân rời đi, hắn lấy ra một chiếc trâm ngọc phỉ thúy màu tím khói từ trong lòng, đặt vào tay ta:

 

“Mùa thu sâu đã đến, khó tìm được hoa hải đường, nên ta đã khắc một nhành tặng nàng.”

 

Ta cúi đầu nhìn:

 

“Đây là do ngươi tự tay khắc sao?”

 

“Đúng vậy.”

 

Tạ Trọng Lâu nói, rồi ho khẽ một tiếng:

 

“Ta biết nàng cũng học qua đôi chút về thuật điêu khắc kim ngọc, cứ thẳng thắn đánh giá là được.”

 

Vì hắn nói vậy, ta cũng đành tỉ mỉ quan sát một hồi, rồi thành thật đáp:

 

“Điêu khắc còn sơ sài, đường nét có phần nặng tay, phỉ thúy quý giá như vậy lại bị…”

 

“Đủ rồi, Lục Chiêu Ý!”

 

Chưa nói hết câu, Tạ Trọng Lâu đã bực dọc nhìn ta, nhấn mạnh:

 

“Ta phải lặn lội khắp kinh thành mới tìm được phỉ thúy này, lại mất cả đêm mới khắc xong.”

 

“… Nhưng tấm lòng thật khó có được, nhìn kỹ lại thấy hoa hải đường sống động như thật, quả thực là vật phẩm hiếm có thế gian.”

 

Ta đành xoay chuyển lời nói.

 

Rõ ràng Tạ Trọng Lâu rất hài lòng, hắn đưa tay cầm chiếc trâm rồi cài lên tóc ta:

 

Hết Chương 5:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page