Lục Chiêu Ý - Tạ Trọng Lâu

Chương 4:

Chương trước

Chương sau

Ta ngẩng lên nhìn Tạ Trọng Lâu, cắn chặt môi, cố gắng nói ra một câu:

 

“Vì sao?”

 

“Hả?… Vì sao gì?”

 

“Tấm lòng của con người, vì sao có thể thay đổi đến mức tuyệt tình như thế?”

 

Không biết vì sao, màn sương mờ ảo chồng chất khiến ta gần như không thể nhìn rõ mặt Tạ Trọng Lâu, liền vô thức tiến lại gần hơn.

 

Bỗng chốc, thân thể ta nhẹ bẫng.

 

Mùi hương thanh trúc lạnh lẽo quen thuộc phảng phất đến, ta đột nhiên tỉnh táo.

 

Hắn đã ôm ta vào lòng.

 

“Tạ Trọng Lâu…”

 

Giọng ta run rẩy:

 

“Ngươi như vậy thật không hợp lễ…”

 

“Ôm chặt vào, đừng nói thêm gì nữa.”

 

Giọng nói hắn mang theo chút ngang tàng không thuần phục:

 

“Nếu không, ta còn có thể làm điều thất lễ hơn nữa, Lục Chiêu Ý, nàng có thể thử xem.”

 

Cuối cùng, ta im lặng.

 

Khi thái y đến bắt mạch, Tạ Trọng Lâu đứng ngay bên cạnh, ánh mắt tập trung mà nhìn ta.

 

“Có lẽ là do Lục tiểu thư lo lắng quá độ dẫn đến phát sốt. Ta sẽ viết đơn thuốc, sắc vài thang uống mấy ngày rồi ta sẽ quay lại bắt mạch.”

 

Tô thái y đưa tiểu dược đồng đi bốc thuốc, màn sương mờ trước mắt dần tan, cuối cùng ta lại có thể thấy rõ mặt Tạ Trọng Lâu một lần nữa.

 

Trên trán hắn vẫn còn đọng lại lớp mồ hôi mỏng, đôi mắt sáng như sao, nhìn về phía ta mà lông mày khẽ nhíu lại.

 

“Lo lắng quá độ…”

 

Tạ Trọng Lâu chống tay lên mép giường, từng chút một cúi xuống gần ta:

 

“Lục Chiêu Ý, rốt cuộc nàng lo lắng điều gì?”

 

Một thân hồng y phản chiếu trong mắt ta, tựa như ngọn lửa rực rỡ.

 

Ta lo lắng điều gì đây?

 

Nỗi lo của ta toàn bộ đều liên quan đến hắn, liên quan đến kiếp trước kiếp này mơ hồ rối loạn, làm sao ta có thể nói cho hắn biết được.

 

Thấy ta không đáp, hắn càng tiến gần hơn, trong mắt hiện lên sự nghiêm túc, dò xét:

 

“Hoặc là… rốt cuộc lý do mà nàng kiên quyết muốn từ hôn với ta là gì?”

 

7

 

Im lặng thật lâu, cuối cùng ta cất giọng nghẹn ngào:

 

“Vài ngày trước, ta có một giấc mộng.”

 

Tạ Trọng Lâu chống tay ngồi xuống mép giường, không rời mắt khỏi ta:

 

“Ừm, là mộng gì?”

 

“Ta mơ thấy… ngươi động lòng với Thẩm Tụ, đích thân đến Lục phủ để từ hôn. Ta nhất mực muốn gả, cuối cùng Thái hậu vẫn đích thân ban hôn.”

 

Ta không nói thêm được nữa.

 

Những cảnh tượng đó, dẫu chỉ là ký ức từ kiếp trước, nhưng khi xuyên qua thời gian mà hiện về, vẫn gợi lên một nỗi đau mơ hồ, đâm thẳng vào tim ta.

 

Lông mi ta khẽ run rẩy, không thể ngăn nổi ký ức về những đêm dài bị giày vò.

 

Khi ta lạc lối trong nỗi đau đớn khôn cùng, tiếng nói của Tạ Trọng Lâu từng lần, từng lần vang bên tai, ngữ điệu đầy chế nhạo:

 

“Chẳng phải nhất quyết muốn gả vào đây sao? Thiếu nam nhân đến vậy, đây chẳng phải điều ngươi muốn ư?”

 

“Lục Chiêu Ý, ngươi đáng phải chịu như vậy.”

 

Bỗng nhiên, có một lực mạnh mẽ ôm chặt lấy ta, kéo ta về thực tại.

 

Ta giật mình, nhận ra Tạ Trọng Lâu đang vươn tay giữ lấy ta, ngón tay hắn nhẹ nhàng gỡ rời hàm răng đang cắn chặt môi của ta, trong mắt hắn thoáng hiện lên chút thương xót khó che giấu.

 

Hắn nghiêm trang nói:

 

“Ta sẽ không bao giờ đối xử với nàng như thế.”

 

“Chiêu Chiêu, đó chỉ là một giấc mộng, đừng tin là thật.”

 

Hơi thở của hắn, lực nhẹ đặt trên đỉnh đầu ta, nơi da thịt tiếp xúc với ta, từng chút từng chút đều mang đến cảm giác quen thuộc.

 

Hắn không phải là Tạ Trọng Lâu của kiếp trước – kẻ quyền thần đầy giễu cợt đã hủy hoại ta.

 

Hắn là Tạ tiểu tướng quân đã cùng ta đồng hành suốt mười sáu năm.

 

Có lẽ… năm năm dài đằng đẵng ở kiếp trước đã làm cả thân lẫn tâm ta mệt mỏi, thật sự chỉ là một cơn mộng dài thôi sao?

 

Ta mệt nhoài, tựa vào lòng Tạ Trọng Lâu, bất giác thiếp đi.

 

Những ngày sau, có lẽ nhờ thuốc của Tô thái y, cơ thể ta dần hồi phục.

 

Cũng trong lúc ấy, Xuân Yên bất ngờ đến phủ Thái phó, xin được gặp, nói rằng Tạ Trọng Lâu mời ta cùng đến thao trường ngoại thành.

 

“Ngươi quay lại bảo hắn là ta không đi.”

 

Xuân Yên mặt mày khổ sở đứng đó, chắp tay cầu xin:

 

“Lục tiểu thư, xin cô nương mở lòng, đi xem một lần thôi. Tiểu tướng quân nói nếu không mời được cô nương, ngài ấy sẽ trừ nửa năm bổng lộc của nô tài.”

 

Hắn theo Tạ Trọng Lâu mười năm, miệng lưỡi khéo léo, đương nhiên biết cách làm ta mềm lòng.

 

Cuối cùng, ta đành đặt bút xuống, khẽ thở dài:

 

“Thôi được, đi thôi.”

 

Xe ngựa đến bên ngoài thao trường, chưa kịp đứng dậy, ta đã thấy một bàn tay thon dài, xương khớp rõ ràng vén màn xe lên, theo sau là gương mặt rạng rỡ của Tạ Trọng Lâu:

 

“Chiêu Chiêu, ta biết ngay là nàng muốn đến xem ta luyện kiếm mà.”

 

Vừa định bước xuống xe, nghe thấy câu ấy, ta liền khựng lại:

 

“Rõ ràng là ngươi sai Xuân Yên gọi ta đến.”

 

“Ừ, làm tốt lắm.”

 

Tạ Trọng Lâu hài lòng gật đầu với Xuân Yên:

 

“Thưởng thêm cho ngươi ba tháng bổng lộc.”

 

Xuân Yên lập tức vui mừng cúi đầu:

 

“Đa tạ tiểu tướng quân ban thưởng! Đa tạ Lục tiểu thư đã nể mặt!”

 

Ta vén váy đứng trên mép xe ngựa, định nhảy xuống, thì Tạ Trọng Lâu bất ngờ kéo lấy eo ta, ôm thẳng vào lòng hắn.

 

“Á!…”

 

Một tiếng kêu kinh ngạc vang lên, ta vòng tay ôm lấy cổ hắn theo bản năng.

 

Nhìn thấy nụ cười nơi khóe mắt, đuôi mày của hắn rạng rỡ, ta bực dọc hô to:

 

“Tạ Trọng Lâu!”

 

Ta giận dữ kêu lên:

 

“Ngươi… vô lễ, thả ta xuống!”

 

Hắn không chỉ không buông, mà còn siết chặt ta hơn:

 

“Lục Chiêu Ý, ta không phải đồ vô lễ, chúng ta đã đính hôn rồi.”

 

“Hôn sự đã giải trừ rồi.”

 

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt hắn lập tức không vui, khẽ hừ một tiếng:

 

“Cứ chờ đấy, tháng tới ta sẽ tấu lên Thái hậu, xin một đạo ý chỉ ban hôn mới.”

 

Dưới ánh mặt trời gay gắt, giọt mồ hôi trên trán hắn, nốt chu sa nơi đuôi mắt, cùng bộ y phục đỏ rực trên người hắn tạo thành một bức tranh nồng đậm sắc màu, đẹp đến cực điểm.

 

Trong ánh mắt sáng như sóng nước ấy, ta bỗng thấy lòng mình xao xuyến.

 

Vừa định thần lại, ta đã thấy xấu hổ, vừa tức giận:

 

“Ban hôn gì chứ, Tạ Trọng Lâu, ta còn chưa nói là muốn gả cho ngươi!”

 

“Lục Chiêu Ý.”

 

Hắn đột ngột gọi tên ta, giọng điệu nghiêm trang vô cùng.

 

Ta sững người, liền thấy gương mặt tuấn tú của hắn tiến lại gần, mũi hắn gần như chạm vào mũi ta.

 

“Hãy cho ta một cơ hội chuộc lỗi.”

 

Ta ngẩn người:

 

“… Chuộc lỗi gì?”

 

“Chuộc lỗi cho Tạ Trọng Lâu trong giấc mộng của nàng.”

 

Hắn vẫn ôm lấy ta, ánh mắt còn rực rỡ hơn ánh nắng:

 

“Ta phải để nàng biết rằng, cuộc sống sau khi thành thân với Tạ Trọng Lâu ta, tuyệt đối không phải là như thế.”

 

8

 

Tạ Trọng Lâu đưa ta vào trong thao trường, những binh sĩ dưới trướng hắn định đến góp vui, đều bị hắn đuổi đi hết.

 

“Ngồi đây đi, ta sẽ biểu diễn cho nàng một bộ kiếm pháp.”

 

Mùa xuân năm ngoái, lần đầu tiên Tạ Trọng Lâu dẫn binh ra trận, chỉ bằng đội quân ba nghìn người đã đánh bại đại quân gần vạn người của Bắc Khương.

 

Tin thắng trận truyền về kinh thành, Hoàng thượng long nhan vui mừng, lập tức phong hắn lên vị trí tướng quân chính nhị phẩm.

 

Dù ở kinh thành vốn đầy những tài tuấn, hắn vẫn là nhân vật nổi bật nhất trong số các con cháu nhà quyền quý trẻ tuổi.

 

Từ sau khi Tạ Trọng Lâu được phong tướng, mỗi khi ta dự tiệc tụ hội của các tiểu thư khuê các, cũng thường có người nhắc đến hôn sự giữa ta và hắn:

 

“Tạ tiểu tướng quân tuấn tú vô cùng, tuổi trẻ mà đã lập nên chiến công hiển hách, khắp kinh thành này chẳng tìm được vị hôn phu nào tốt như vậy.”

 

Hết Chương 4:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page