Lục Chiêu Ý - Tạ Trọng Lâu

Chương 3:

Chương trước

Chương sau

Và mỗi lần nghe ta hỏi thế, hắn lại khinh thường nhìn ta, lạnh lùng cười nhạo:

 

“Ngươi muốn biết những điều này à? Sao, muốn bắt chước cách của A Tụ để khiến ta vui lòng ư? Lục đại tiểu thư, ngươi xứng sao?”

 

5

 

Về sau, hắn bắt đầu đường hoàng dẫn Thẩm Tụ ra vào phủ tướng quân.

 

Ngày ấy đúng lúc tuyết rơi, ta ôm lò sưởi tay, tựa vào bên cửa sổ, nhìn họ trong sân tuyết đắp một thứ hình thù kỳ quặc.

 

Thẩm Tụ kéo tay áo Tạ Trọng Lâu, nở nụ cười mãn nguyện:

 

“Trước khi đến không kịp giành được Băng Đôn Đôn*, bây giờ tự đắp một cái cũng xem như tròn mộng.”

 

(*Gấu trúc Băng Đôn Đôn là linh vật chính thức của Thế vận hội Olympic mùa đông 2022 ở TQ.)

 

Dù sao lời bọn họ nói, ta cũng không sao hiểu nổi.

 

Chỉ là Tạ Trọng Lâu vốn đang mỉm cười cưng chiều nhìn Thẩm Tụ, vừa ngước lên thấy ta bên cửa sổ, vẻ mặt hắn lập tức lạnh lùng.

 

Hắn che chắn cho Thẩm Tụ sau lưng, nhìn ta cười nhạt:

 

“Sao Lục đại tiểu thư còn cái sở thích nghe lén như vậy? Hay là đây chính là gia giáo của nhà họ Lục?”

 

Loại khinh miệt này ta đã quen, rốt cuộc cũng là tự mình chuốc lấy, nhưng dù sao cũng không thể để hắn nói đến phụ mẫu ta.

 

Vậy nên ta buông lò sưởi tay, ung dung đứng dậy, từng bước tiến đến gần.

 

“Đương nhiên chẳng thể sánh với gia giáo của nhà họ Tạ, bao năm đính ước nói bỏ là bỏ.”

 

“Tạ tướng quân ở triều đình, là bậc trung thần lương tướng được người người ca tụng, về đến phủ lại tùy tiện nhục mạ chính thê của mình.”

 

Ta hơi nghiêng đầu nhìn Thẩm Tụ, khẽ cong môi:

 

“Lại càng không thể sánh với gia giáo phủ Tuyên Bình Hầu, thân là đích nữ, lại chẳng biết liêm sỉ mà ra vào phủ của người đã có thê tử, còn lén lút qua lại ở nội trạch…”

 

Chưa kịp nói hết câu, Tạ Trọng Lâu đã giơ tay tát ta một cái.

 

“Đã có thê tử sao?”

 

Hắn lạnh lùng nhìn ta:

 

“Lục đại tiểu thư, ngươi nghĩ rằng những lễ giáo phong kiến này có thể trói buộc chúng ta sao?”

 

“Ngày mai ta sẽ tấu lên Thánh Thượng, viết hưu thư cho ngươi, rồi đón A Tụ về phủ!”

 

 

Tỉnh lại từ ký ức kiếp trước, ta mới nhận ra tờ giấy trong tay đã bị ta vò nát.

 

Tạ Trọng Lâu ngồi đối diện, đang chăm chú nhìn ta.

 

Đôi mắt hắn phản chiếu ánh sáng, trong đó dường như có cả dải ngân hà đang bơi lội.

 

Mỗi lần hắn nhìn ta, luôn khiến ta tưởng rằng hắn yêu ta sâu đậm.

 

Nhưng ký ức kiếp trước rõ ràng nhắc nhở ta, đó chỉ là ảo tưởng của riêng ta mà thôi.

 

Cúi đầu nhìn xuống, trên giấy còn sót lại một câu:

 

“Nàng để tâm đến chuyện của nàng ta như thế, chẳng lẽ là ghen rồi sao?”

 

Ta bật cười, cầm bút và giấy để trên bàn, viết xuống:

 

[Tạ Tướng Quân đừng lo, chỉ là ngươi và ta đã giải trừ hôn ước, lòng ta có chút áy náy.]

 

[Nhìn thấy ngươi tìm được ý trung nhân khác, ta chỉ là cảm thấy mừng cho ngươi mà thôi.]

 

Viết xong, ta bảo Xuân Yên đem mảnh giấy gửi lại cho Tạ Trọng Lâu.

 

Hắn đọc xong, sắc mặt lập tức sa sầm, cầm bút viết thêm:

 

[Lục Chiêu Ý, ta không cho phép nàng vui mừng! Ta và họ Thẩm kia chẳng có quan hệ gì cả!]

 

[Chuyện không liên quan đến ta. Tạ tướng quân, hôn ước giữa ngươi và ta đã đoạn, từ nay về sau cũng chỉ là cố nhân xa lạ mà thôi.]

 

[Vậy sao? Lục Chiêu Ý, nàng nói xem trong yến tiệc hôm nay nàng đã để ý đến ai, ta sẽ đi tìm hắn luận giáo vài chiêu. Chẳng lẽ ý trung nhân mới của ngươi lại kém cỏi so với cố nhân này sao?]

 

Nhìn thấy mảnh giấy này, ta chợt ngẩng lên, đối diện ngay với nụ cười phóng khoáng của Tạ Trọng Lâu.

 

Vừa định cầm bút viết lại, Xuân Yên bên cạnh đã nhăn nhó nói:

 

“Lục tiểu thư, xin cô nương nghĩ cho thân phận nhỏ bé của nô tài, có chuyện gì không bằng đợi đến lúc yến tiệc tàn rồi tự mình đến nói với tướng quân thì hơn.”

 

Ta đưa mắt nhìn quanh, quả nhiên thấy Thái hậu trên cao đang nhìn ta và Tạ Trọng Lâu với vẻ đầy thú vị, rồi quay sang Hoàng thượng nói:

 

“Ngươi xem hai đứa trẻ này, một mực tìm đến Ai gia xin chỉ hủy hôn, vậy mà bây giờ giữa yến tiệc trước bao nhiêu người lại truyền thư tình qua lại, đây rốt cuộc là diễn trò gì nữa đây?”

 

Ánh mắt hoàng thượng lướt qua gương mặt Tạ Trọng Lâu, rồi cong môi cười nhạt:

 

“Mẫu hậu không hiểu rồi, có lẽ đây chỉ là trò vui đùa của những kẻ hữu tình mà thôi.”

 

Dù hoàng thượng nhẹ nhàng mỉm cười, nhưng ta vẫn nhìn thấy trong ánh mắt sâu thẳm ấy lóe lên một tia dè chừng khó nhận ra.

 

Lòng ta bất giác trầm xuống.

 

Xem ra, Hoàng thượng thật sự không mong muốn ta và Tạ Trọng Lâu thành thân.

 

6

 

Rượu qua ba tuần, Thẩm Tụ bỗng đứng dậy, nói nàng ta có một điệu múa kiếm muốn dâng lên Hoàng thượng và Thái hậu.

 

Hoàng thượng thích thú nhìn nàng ta, chỉ thốt một chữ:

 

“Chuẩn.”

 

“Thần nữ đối với kiếm thuật có đôi chút nghiên cứu, chỉ là tài mọn không đáng kể.”

 

Nàng ta mỉm cười dịu dàng nói, ánh mắt trong lúc khẽ chuyển, lại rơi lên người ta.

 

“Nghe nói Lục tiểu thư ở phủ Thái phó tài nghệ đàn cầm tuyệt vời, không biết A Tụ có vinh hạnh được thỉnh cô nương tấu một khúc làm bạn với kiếm vũ của ta hay không?”

 

Hai chữ “A Tụ” khiến mày ta khẽ nhíu lại, vừa muốn nói ra lời từ chối.

 

Nhưng Tạ Trọng Lâu phía đối diện lại mở lời trước:

 

“Ngươi muốn múa kiếm đương nhiên trong cung sẽ có nhạc sư, sai bảo người khác như vậy, nghĩ hoàng cung là phủ Tuyên Bình Hầu của ngươi sao?”

 

Một chiếc mũ lớn chụp xuống, dù sắc mặt Thẩm Tụ khó coi cũng không dám nói gì thêm, chỉ có thể căm giận trừng mắt nhìn ta một cái, sau đó bắt đầu màn múa kiếm một mình.

 

Tạ Trọng Lâu lại có thể công khai trước mặt Thẩm Tụ mà bảo vệ ta ư?

 

Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, ký ức của kiếp trước và hiện tại đan xen trong đầu, rối như một mớ bòng bong.

 

Thẩm Tụ đã học võ từ nhỏ, đương nhiên là múa kiếm rất đẹp, thậm chí ở kiếp trước, Tạ Trọng Lâu thường dùng chuyện này để giễu cợt ta.

 

Vậy mà giờ đây, khi trong điện, ánh mắt mọi người đều bị thân ảnh Thẩm Tụ thu hút, hắn lại chỉ đứng đối diện, chăm chú, dồn hết sự chú ý mà nhìn về phía ta.

 

Ánh mắt ấy chứa đựng tình ý sâu đậm, chân thật, như ngọn lửa cháy rực hướng về phía ta.

 

Thế nhưng, ký ức lạnh lẽo lại như cơn mưa xối xả trút xuống, như muốn xé tan ta thành hai nửa.

 

Tay ta khẽ run lên, suýt chút nữa không giữ được chén rượu trong tay.

 

Thấy thế, Tạ Trọng Lâu nhíu mày, đứng bật dậy.

 

Đúng lúc này, Thẩm Tụ kết thúc màn múa kiếm, nàng ta thi lễ với Hoàng thượng và Thái hậu, ánh mắt mong mỏi nhìn về phía Tạ Trọng Lâu.

 

Nhưng Tạ Trọng Lâu không để ý đến Thẩm Tụ, chỉ cáo lỗi với Hoàng thượng rồi đi thẳng đến bên cạnh ta.

 

Giữa bao ánh nhìn của mọi người, hắn chống tay lên bàn, cúi xuống gần ta.

 

“Chiêu Chiêu.”

 

Giọng nói trầm lạnh vang lên bên tai, cùng với hơi thở ấm áp quấn lấy ta.

 

“Nếu nàng thấy không khỏe, thì ta đưa nàng về phủ trước.”

 

Thái hậu ngồi trên cao nghe thấy, vội nói:

 

“Đã vậy thì Trọng Lâu hãy đưa Chiêu Ý về phủ Thái phó trước. Ai gia nghe nói mấy hôm trước con bé bệnh một trận, có lẽ vẫn chưa khỏi hẳn.”

 

“Kim ma ma, truyền ý chỉ của Ai gia, bảo Tô thái y đi theo.”

 

Trước mắt chỉ còn những điểm sáng mờ ảo bay loạn.

 

Hết Chương 3:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page