Chương 2:
31/10/2024
Chương 3:
31/10/2024
Chương 4:
31/10/2024
Chương 5:
31/10/2024
Chương 6:
31/10/2024
Chương 7:
31/10/2024
Chương 8:
31/10/2024
Chương 9:
31/10/2024
Chương 10:
31/10/2024
Chương 1:
31/10/2024
Chương 12:
01/11/2024
Chương 14:
01/11/2024
Chương 13:
01/11/2024
Chương 11:
01/11/2024
Chương 15:
01/11/2024
Chương 16:
01/11/2024
Chương 17:
01/11/2024
Chương 18:
01/11/2024
Chương 19:
01/11/2024
Chương 20:
01/11/2024
Chương 21:
01/11/2024
Chương 22:
01/11/2024
Chương 23:
01/11/2024
Ca ca không chút cau mày, thản nhiên đáp:
“Trên trời có đức hiếu sinh, ta không giữ nàng lại, chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn nàng bị các ngươi bức tử sao?”
Sắc mặt Tuyên Bình Hầu phu nhân dữ tợn nhưng giọng điệu lại có phần sợ sệt:
“Lục đại nhân, ngài đang nói bậy bạ gì thế?”
Ca ca không buồn để tâm đến bà ta, chỉ nhìn thẳng Tuyên Bình Hầu, nhàn nhạt nói:
“Thẩm đại nhân, ta biết ngài có tiếng sợ vợ vang khắp kinh thành, nhưng nếu Hoàng thượng mà biết ngài vì muốn lôi kéo thế lực nhà ngoại của Quý phi mà không tiếc ép gả đích nữ của mình cho một lão già đã qua tuổi hoa giáp, thì hoàng thượng sẽ nghĩ thế nào?”
Sắc mặt của Tuyên Bình Hầu lập tức biến đổi.
Tạ Trọng Lâu ghé sát tai ta, thì thầm giải thích:
“Khi Hoàng thượng còn là Hoàng tử, vì Tiên đế sủng ái Quý phi mà phân biệt không rõ đích thứ, muội muội ruột của Hoàng thượng bị gả gấp gáp, dùng để lôi kéo triều thần, không lâu sau nàng ấy lâm bệnh mà mất.”
“Chuyện này vẫn luôn là nỗi đau của Hoàng thượng và Thái hậu.”
Lúc này ta mới hiểu rõ.
Tuyên Bình Hầu im lặng trong chốc lát, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào ca ca:
“Dẫu ta không ép gả nàng, thanh danh của nàng giờ cũng đã tiêu tan. Lục đại nhân, ngài có biết thanh danh đối với nữ tử mà nói…”
“Ta sẽ cưới nàng.”
Ca ca lập tức ngắt lời Hầu gia Tuyên Bình, trong ánh mắt kinh ngạc của hai người, huynh ấy giữ vẻ bình thản, lặp lại:
“Thanh danh nàng bị tổn hại là do ta, đương nhiên ta phải có trách nhiệm đến cùng. Ta sẽ cưới nàng.”
Trên xe ngựa trở về, Tạ Trọng Lâu trầm tư nói:
“A Chiêu, chẳng lẽ nàng không tò mò ca ca nàng và Thẩm Tụ đã có tình ý từ lúc nào sao?”
Ta liếc mắt nhìn chàng:
“Tò mò chứ, nhưng nếu ca ca muốn nói, tự nhiên sẽ kể cho ta nghe.”
Chàng nhướn mày, trên môi hiện ra nụ cười đầy ý vị:
“Cớ gì phải chờ huynh ấy kể? Nào, phu quân đưa nàng đi xem.”
Xe ngựa dừng lại ở góc phố, Tạ Trọng Lâu sai Xuân Yên đưa xe về phủ tướng quân trước, rồi tự mình đưa ta phi thân lên mái nhà, men theo đường quay về, cho đến khi… dừng lại trên cây đa lớn ngoài tường viện của ca ca.
Trời đã gần hoàng hôn, ánh nắng vàng đỏ của hoàng hôn rải nhẹ khắp nơi.
Nấp sau những tán lá, ta thấy ca ca đứng thẳng tắp trong sân, tay khẽ vuốt tà áo bên người.
Đó là hành động vô thức khi huynh ấy cảm thấy căng thẳng.
Mà trước mặt huynh ấy… Thẩm Tụ đang ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy áy náy, nàng ta khẽ nói:
“Lục đại nhân, kết cục hôm nay không phải điều ta cố ý tạo ra, nhưng rốt cuộc vẫn là vì ta mà ra. Ngày mai ta sẽ tới chùa Kim Lăng, tự nguyện xuống tóc xuất gia.”
Vẫn là gương mặt thanh lệ ấy, nhưng bởi đã đổi hồn, nàng ta bỗng nhiên trông như một người hoàn toàn khác.
Ta nhìn vào đôi mắt kiên định nhưng mềm mại của nàng ta, bất giác lại nhớ đến Kim Uyển Uyển với vẻ độc ác mà ta từng thấy, bỗng chốc cảm thấy mơ hồ.
Nhưng trong giây phút ấy, giọng ca ca lại vang lên.
“Không cần… Ta đã nói sẽ cưới nàng, đương nhiên sẽ giữ trọn lời hứa.”
“Nhưng đó là do phụ mẫu ta bức ép!”
Thẩm Tụ vội vàng nói:
“Lục đại nhân đã tốt bụng cưu mang ta, ta sao có thể vì thanh danh của mình mà làm lỡ chuyện cưới hỏi sinh con của ngài sau này…”
Lời chưa dứt, đôi mắt nàng ta đột nhiên mở to.
Vì ca ca đã lấy từ trong người ra một cây trâm bạch ngọc tinh khiết, nhẹ nhàng cài lên mái tóc nàng ta.
“Ban ngày ta tan triều về phủ, đi ngang qua tiệm trang sức, thấy cây trâm này, nghĩ nàng cài lên chắc hẳn sẽ hợp, bèn mua về.”
Huynh ấy khẽ đưa tay lên che miệng, ho nhẹ một tiếng, giọng nói có phần căng thẳng:
“Giờ nhìn lại, quả nhiên rất đẹp.”
Khuôn mặt trắng trẻo của Thẩm Tụ bỗng chốc đỏ bừng.
Ca ca dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Nàng không cần lo lắng, chuyện phía phụ mẫu nàng, tất cả cứ giao cho ta xử lý.”
“Ta muốn cưới nàng, không phải do ai bức ép, mà là… tâm nguyện của chính ta.”
4
Khi ta và Tạ Trọng Lâu trở lại phủ tướng quân, trời đã tối hẳn.
Chàng mỉm cười nói với ta:
“Ca ca nàng đã nghiêm trang suốt bao năm nay, ta cứ tưởng huynh ấy không hề gần nữ sắc, không ngờ khi động lòng lại hệt như một màn diễn kịch thú vị vậy.”
Ta lườm chàng:
“Diễn kịch, cũng còn đỡ hơn mấy tranh xuân cung.”
Sắc mặt Tạ Trọng Lâu bỗng xị xuống, làm bộ dáng tội nghiệp, lại sát gần ta:
“A Chiêu, đêm qua ta ép buộc nàng như thế, chẳng lẽ nàng còn giận ta sao?”
“Phải rồi.”
Ta cố ý đáp:
“Luận về cách lấy lòng nữ tử, ca ca ta còn giỏi hơn Tạ tiểu tướng quân nhiều lắm.”
“Lục Chiêu Ý!”
Tạ Trọng Lâu quả nhiên tức giận đến suýt nhảy dựng lên, chàng mở hộp trang sức của ta ra nhìn ngắm, mạnh miệng thề thốt:
“Đợi đấy, tiểu gia sẽ cho nàng thấy thế nào mới là “ngũ hảo phu quân” chân chính.”
“Lục Chiêu Huyền tuyệt đối không thể sánh bằng ta!”
Đêm hôm đó, chàng dịu dàng đến không tưởng, nhưng đối với ta, sự dịu dàng ấy chẳng khác nào một loại hành hạ ngọt ngào, âm thầm và kéo dài.
Trong chuỗi dài của đau đớn lẫn khoái lạc, Tạ Trọng Lâu dẫu khó nhịn cũng vẫn gắng gượng, lại nghiến răng hỏi ta:
“Lục Chiêu Ý, ta đã đủ chu đáo chưa?”
Cuối cùng, ta không thể chịu nổi nữa, bèn đưa tay bịt miệng chàng, khẽ nói:
“Chuyện này, chàng không cần phải quá chu đáo đến vậy đâu.”
Sau đó…
Ngày hôm sau, ta ngủ đến gần trưa mới dậy, mệt mỏi ngồi trước bàn trang điểm, chờ Tiểu Chức chải đầu.
Nhưng không biết vì sao hôm nay, lực đạo chải tóc trên đầu ta lại có phần vụng về hơn hẳn.
Ta cảm giác có điều gì khác lạ, ngoảnh lại nhìn, quả nhiên, là Tạ Trọng Lâu đang cầm chiếc lược sừng trâu, cúi đầu mím môi giúp ta vấn tóc rất nghiêm túc.
Ta nhướn mày:
“Tạ Trọng Lâu, ta thấy chàng vẽ mày thành thạo đến thế, hóa ra chải tóc cũng không kém.”
“Cũng không phải là chưa học qua…”
Chàng thì thầm:
“Nhưng trước giờ ta học được bao nhiêu thứ, lại chưa ai bảo ta biết rằng chải tóc cũng là niềm vui trong khuê phòng…”
Chàng vừa nói vừa cố gắng chải xong kiểu tóc “Đọa Mã Kế”.
Rõ ràng Tiểu Chức không hài lòng với thành quả xiêu vẹo này, định tháo ra chải lại, nhưng ta đã ngăn nàng:
“Thôi vậy, đã là tâm ý của phu quân, ta không nỡ từ chối.”
Dù ta nể tình mà không từ chối ý tốt của Tạ Trọng Lâu, nhưng phụ thân và mẫu thân thì không dễ tính như vậy.
Trong bữa trưa, mẫu thân không khách sáo mà nhận xét kiểu tóc của ta:
“Ai chải tóc cho con thế này? Vẻ đẹp của Chiêu Chiêu bị che mất bảy phần, thực quá đáng.”
Ta cầm muỗng, suýt nữa bật cười thành tiếng. Tạ Trọng Lâu thì không hài lòng nói:
“Mẫu thân, là con chải cho nàng!”
“Thì ra là ngươi, thảo nào vụng về thế.”
Mẫu thân chẳng chút nể nang, còn gọi Tiểu Chức lại:
“Sau này vẫn là ngươi chải tóc đi, từ trước đến nay Chiêu Chiêu đẹp biết bao nhiêu.”
Không ngờ, Tạ Trọng Lâu vì vậy mà cứ khăng khăng với việc chải tóc cho ta.
Chàng thậm chí còn đi tìm mấy hỉ nương nổi tiếng về việc tổ chức lễ cưới trong kinh thành, khiêm tốn xin chỉ dạy, học thêm không ít cách vấn tóc.
Tối đến, chàng quả quyết tuyên bố:
“Ta luyện võ từ nhỏ, khắp Đại Sở không có bộ kiếm pháp nào làm khó được ta, huống chi chỉ là việc chải tóc!”
Mà sự thật cũng chứng minh như thế.
Ba tháng sau, khi trời chuyển sang đông, Tạ Trọng Lâu đã vô cùng thành thạo, thậm chí biết nhiều kiểu vấn tóc hơn cả Tiểu Chức.
Tiểu Chức không chịu thua, lại còn đặc biệt đi học thêm vài kiểu mới.
Trong tiếng cãi cọ nhộn nhịp, cứ thế mà ngày cuối năm trôi qua.
Ngày đó, băng tan tuyết chảy, sáng sớm khi ta thức dậy, không hiểu sao lại chẳng thấy chút thèm ăn nào, chỉ uống được vài ngụm cháo thì đã cảm thấy khó chịu, buồn nôn mà nôn ra hết.
Tạ Trọng Lâu lo lắng mời đại phu đến, ai ngờ sau khi bắt mạch, vị đại phu vuốt râu, nói với chúng ta:
“Là hỉ mạch.”
Căn phòng bỗng chốc chìm vào yên tĩnh, Tạ Trọng Lâu như bừng tỉnh, giọng nói run rẩy:
“Gì… hỉ mạch gì?”
“Là hỉ mạch, phu nhân đã có thai rồi.”
Vị đại phu nhìn chàng như trách móc sự ngớ ngẩn, rồi quay sang Tiểu Chức:
“Thai tượng xem ra khá ổn định, nhưng để cho chắc chắn, ta sẽ kê thêm vài thang thuốc an thai, nếu phu nhân cảm thấy không khỏe, thì có thể sắc một bát để uống.”
Tiểu Chức tiễn đại phu ra ngoài, Tạ Trọng Lâu đứng đó, một lúc lâu sau mới lắp bắp nhìn ta:
“A Chiêu, nàng có thai rồi.”
“Ừm.”
“Chúng ta sắp có con rồi.”
“Ừm.”
“Ta… ta sắp làm cha rồi.”
“… Ừm.”
Lời vừa dứt, khóe mắt Tạ Trọng Lâu đã đỏ hoe, chàng bất chợt cúi người, quỳ một chân xuống trước mặt ta, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo ta.
“A Chiêu.”
Chàng khẽ nói:
“Ta chưa bao giờ dám nghĩ rằng giữa chúng ta lại có được ngày hôm nay.”
Đúng vậy.
Bao lần trước đây, ta và Tạ Trọng Lâu như cách xa nhau nơi biển trời mênh mông, cách biệt cả thân xác lẫn linh hồn, dưới màn trời định mệnh mỗi người lưu lạc một phương, chẳng biết kết cục sẽ ra sao.
Khi ấy, dù là ta hay chàng, cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày hôm nay.
Không chỉ vượt qua cảnh ngàn cân treo sợi tóc, mà còn cùng nhau đón nhận khởi đầu mới.
Ta đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ về đầu Tạ Trọng Lâu, như để trấn an chàng.
Sau đó, ta quay đầu nhìn ra ngoài khung cửa.
Tuyết trên mái hiên tan ra thành từng giọt nước nhỏ xuống, trên cành cây đã có những chồi non xanh biếc.
Cuối cùng, ta đã bình an đến được một mùa xuân nữa, một mùa xuân có Tạ Trọng Lâu bên cạnh.
– Hết –
You cannot copy content of this page
Bình luận