Chương 2:
31/10/2024
Chương 3:
31/10/2024
Chương 4:
31/10/2024
Chương 5:
31/10/2024
Chương 6:
31/10/2024
Chương 7:
31/10/2024
Chương 8:
31/10/2024
Chương 9:
31/10/2024
Chương 10:
31/10/2024
Chương 1:
31/10/2024
Chương 12:
01/11/2024
Chương 14:
01/11/2024
Chương 13:
01/11/2024
Chương 11:
01/11/2024
Chương 15:
01/11/2024
Chương 16:
01/11/2024
Chương 17:
01/11/2024
Chương 18:
01/11/2024
Chương 19:
01/11/2024
Chương 20:
01/11/2024
Chương 21:
01/11/2024
Chương 22:
01/11/2024
Chương 23:
01/11/2024
Lục Chiêu Ý đứng trước mặt ta, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định, nói:
“Ngươi không phải Tạ Trọng Lâu.”
“Ta sẽ tìm cách gặp lại chàng.”
Dù bị nhốt trong lồng giam sương mù, ta vẫn có thể cảm nhận được sự kiên định mạnh mẽ từ nàng.
Là chấp niệm mãnh liệt dấn thân vào băng hà tìm chân lý, là lòng son vẫn hướng về ánh sáng.
Nàng nắm chắc con dao ta tặng, dùng kiếm pháp và võ nghệ ta đã dạy, khiến linh hồn xa lạ kia sợ hãi mà lùi bước.
Lưỡi dao dừng lại ngay trước mắt ta, ở vị trí gần đến nỗi chỉ cách một cái chớp mắt.
Gương mặt nàng trắng bệch, hơi thở dồn dập, nhưng ngay khi ánh mắt chúng ta giao nhau, vẻ quyết liệt trong mắt nàng lập tức sụp đổ, bị nước mắt làm nhòa đi, không còn trọn vẹn.
Đây chính là Lục Chiêu Ý.
Nàng là vị hôn thê của ta.
Là cô nương can đảm nhất mà ta từng gặp.
Hôm ấy, dường như số mệnh đen tối đã bị lưỡi dao ấy khoét ra một khe hở, và từ đó, ánh sáng lặng lẽ chiếu rọi, vô thanh mà mạnh mẽ thay đổi cả dòng chảy của thế giới.
Trước khi khởi hành đến Bạch Hạc Đinh dẹp loạn, ta gần như chắc chắn rằng giấc mơ nàng từng kể không chỉ đơn thuần là một giấc mơ.
Vì thế, ta đã cố ý đến gặp nàng một lần.
Dưới ánh trăng mờ ảo, một lần nữa, ta không thể kìm lòng mà hôn nàng.
Tựa như thật lâu, thật lâu trước kia, ta từng hối tiếc đến ch3’t chỉ vì đã bỏ lỡ một nụ hôn như vậy.
Khi gặp nạn ở Bạch Hạc Đinh, ta trúng hai mũi tên, chỉ chút nữa là chạm đến điểm chí mạng, rồi từ trên thuyền ngã xuống nước.
Cùng với dòng nước bốn phương tám hướng cuồn cuộn chảy đến, là toàn bộ ký ức kiếp trước ùa về.
Ta nhớ lại tất cả.
Đó không phải là một giấc mộng của A Chiêu, mà là những đau đớn và gian truân mà ta và nàng đã thực sự trải qua.
Kiếp này, đáng lẽ nàng đã có thể sống một cuộc đời bình an sau khi từ hôn với ta, không còn liên quan gì đến hai kẻ đó.
Nhưng nàng vẫn chọn ngược dòng tiến tới.
Vì điều gì, đương nhiên chẳng cần phải nói nữa.
Ta hiểu nàng đến nhường nào, biết rõ bên dưới thân hình mảnh mai và dung nhan thanh tú của nàng, ẩn chứa một linh hồn kiên cường và bất khuất ra sao.
Nàng của ta, nàng can đảm hơn ta, cũng kiên cường hơn ta.
Đêm mưa bão ấy, ta kéo nàng vào lòng từ giữa đám thuộc hạ của tên mặt sẹo.
Trên tay, trên mặt, trên đôi tay trần và bờ vai của nàng, đều vương đầy máu.
Trước mặt người ngoài, trước những kẻ lòng đầy ác ý, nàng sắc bén như lưỡi gươm, chẳng chịu cúi đầu.
Nhưng chỉ cần gặp ta, nàng sẽ không kìm được mà rơi lệ.
Như thể tất cả những mềm yếu và mong manh của nàng, đều không chút do dự, đầy tin tưởng mà bộc lộ trước mặt ta.
Vì thế, ta nhất định phải sống sót trở về, vượt ngàn dặm trở lại kinh thành, trở lại bên nàng.
Như lời ta đã hứa khi rời đi, lần này trở về, ta sẽ cưới nàng, để nửa đời sau nàng không còn chịu thêm bất cứ đau khổ nào.
Trải qua hai kiếp, mới chậm rãi đi đến được ngày này.
Đêm tân hôn, ta dùng hết sự dịu dàng, không muốn nàng phải chịu chút đau đớn nào, sau đó nàng thu mình trong vòng tay ta mà thiếp đi.
Tờ mờ sáng, ta bỗng bị tiếng nức nở của nàng đánh thức.
Mở mắt ra, thấy nàng nắm chặt lấy vạt áo ta, hồi lâu mới khó khăn thốt ra ba chữ:
“… Tạ Trọng Lâu.”
“Chàng đừng ch3’t…”
Lòng ta chợt nhói lên, vội vàng nắm lấy tay nàng, dịu dàng trấn an:
“A Chiêu, đó đã là chuyện của quá khứ.”
Sau một khoảnh khắc im lặng, nàng từ từ mở mắt, trong đôi mắt trong veo vẫn còn vương vài phần đau đớn và sợ hãi.
Nàng đưa tay, ôm chặt lấy ta, khẽ nói:
“Chúng ta sẽ không bao giờ phải chia lìa nữa, đúng không?”
Đây là câu hỏi mà nàng từng hỏi ta trong đêm mưa tầm tã khi ta cứu nàng.
Khi ấy, ta không thể trả lời, nhưng giờ đây, ta cuối cùng có thể trang trọng mà nói với nàng:
“Phải.”
Có lẽ do đêm qua quá đỗi mệt mỏi, ta hôn nàng từng chút một, chẳng mấy chốc nàng lại thiếp đi trong cơn mê say.
Còn ta lại chẳng thấy buồn ngủ chút nào, chỉ lặng lẽ ngước mắt nhìn ra song cửa.
Bên ngoài, cơn mưa bất chợt vừa ngớt, hoa hải đường mùa xuân năm nay đã nở rộ.
Ngoại truyện thứ hai (Ngoại truyện sau khi thành thân)
1
Ngày thứ hai sau đại hôn, ta cùng Tạ Trọng Lâu dậy muộn.
Có lẽ bởi đêm qua đã mệt đến nửa đêm, sau đó còn mơ giấc mộng ấy, nên khi tỉnh lại, ta vẫn còn chút mơ hồ, ngẩn ngơ.
Mãi đến khi Tiểu Chức dìu ta ngồi trước gương đồng, chải tóc hoàn tất, nàng cúi mình ghé tai hỏi:
“Tiểu thư… à không, phu nhân muốn đeo trang sức nào?”
Lúc ấy, ta mới giật mình tỉnh táo lại.
Định tùy ý chỉ một bộ, nhưng Tạ Trọng Lâu lại nghiêm túc bước tới, đứng bên cạnh chọn cùng ta:
“Hay là chọn bộ khảm hồng ngọc, vừa khéo phối với cây trâm hải đường mạ vàng ta tặng nàng.”
Ta cầm chiếc trâm vàng trong lòng bàn tay, ngoảnh lại nhìn chàng:
“Là chàng muốn ta lúc nào cũng đeo cây trâm chàng tặng mới đúng.”
“Không, không phải.”
Chàng nghiêm túc phủ nhận lời ta:
“Ban đêm vẫn phải tháo xuống, nếu không lỡ làm đau A Chiêu thì không tốt đâu.”
Qua khóe mắt, ta thoáng thấy Tiểu Chức cùng mấy nha hoàn theo hầu đều nín cười, ta không khỏi hậm hực lườm Tạ Trọng Lâu.
Chàng lại chẳng chút để ý, trái lại còn nhướn mày cười đầy ý nhị.
Đối với con người này, ta thật chẳng có biện pháp nào.
Chàng lại tốt tính bước tới, cúi người hôn nhẹ lên má ta:
“A Chiêu giận rồi sao? Là ta không đúng, không nên nói lời đùa cợt, để ta vẽ lông mày cho nàng để chuộc tội nhé?”
Ta vốn đã biết Tạ Trọng Lâu kiếm thuật phi phàm, binh pháp cao cường, ngay cả thư họa cũng học rất giỏi.
Nhưng không ngờ, thì ra chàng vẽ mày cũng khéo đến vậy.
Trong gương đồng phản chiếu rõ nét khuôn mặt ta, trang điểm thật nhẹ nhàng, hai hàng chân mày như sắc xanh đậm của núi non xa xăm.
Tạ Trọng Lâu đặt tay lên vai ta, mỉm cười nói:
“Ta biết mà, A Chiêu của ta là đẹp nhất.”
Vì được ban hôn, sau khi bái kiến phụ mẫu, ta và Tạ Trọng Lâu còn phải đặc biệt vào cung tạ ơn.
Trong tẩm cung của Thái hậu, đúng lúc Hoàng thượng cũng có mặt, người dường như đang vui, thậm chí còn nhàn nhã nói với ta và Tạ Trọng Lâu:
“Dạo trước, Quý phi cùng trẫm đàm đạo, có nhắc đến Tạ khanh là tài tuấn hiếm có ở kinh thành, hơn nữa trong nhà nàng còn có một thứ muội, cũng không ngại làm thiếp…”
Ta hơi sững sờ, chưa kịp phản ứng thì Tạ Trọng Lâu đã lập tức quỳ xuống.
“Đa tạ Quý phi và Hoàng thượng ban ơn, chỉ là thần tính khí nóng nảy, lại cô độc, tự biết không phải người tốt, e là không nên lỡ làng mối duyên tốt đẹp của vị cô nương ấy.”
Ta vội vàng quỳ xuống bên cạnh chàng, nhưng không nhìn rõ sắc mặt Hoàng thượng, chỉ nghe thấy giọng nói khó dò của người:
“Ồ? Rốt cuộc là do Tạ khanh tính tình cô độc, hay là Tạ phu nhân không thể bao dung?”
Ánh sáng bên ngoài cung điện nhập nhòe chiếu vào, ta cắn răng, dứt khoát ngẩng đầu nói:
“Nếu Hoàng thượng đã biết thần phụ vốn ghen tuông, không thể bao dung, cớ sao còn nói lời này?”
Ngước mắt lên mới nhận ra, thần sắc của Hoàng thượng và Thái hậu không phải không vui, ngược lại, một người tỏ vẻ suy tư, người còn lại lại mỉm cười đầy hiền từ.
You cannot copy content of this page
Bình luận