Chương 2:
31/10/2024
Chương 3:
31/10/2024
Chương 4:
31/10/2024
Chương 5:
31/10/2024
Chương 6:
31/10/2024
Chương 7:
31/10/2024
Chương 8:
31/10/2024
Chương 9:
31/10/2024
Chương 10:
31/10/2024
Chương 1:
31/10/2024
Chương 12:
01/11/2024
Chương 14:
01/11/2024
Chương 13:
01/11/2024
Chương 11:
01/11/2024
Chương 15:
01/11/2024
Chương 16:
01/11/2024
Chương 17:
01/11/2024
Chương 18:
01/11/2024
Chương 19:
01/11/2024
Chương 20:
01/11/2024
Chương 21:
01/11/2024
Chương 22:
01/11/2024
Chương 23:
01/11/2024
Lúc đó vẫn là đầu xuân, gió đêm mang theo chút lạnh lẽo chưa tan của mùa đông, lướt qua gò má nàng xinh đẹp.
Ta lơ đễnh nhìn đèn hoa, nhưng vẫn luôn nghiêng đầu, lén ngắm gương mặt thanh tú của Lục Chiêu Ý.
Ta do dự suốt cả đêm, nhưng cuối cùng vẫn kìm nén, không hôn nàng.
Khi ấy, ta thường nghĩ, nàng là tiểu thư khuê các, ta không thể quá vội vàng.
Dù sao thì chỉ còn một năm nữa chúng ta sẽ thành thân, khi ấy, ta có thể ôm nàng cả đêm, hôn nàng không ngừng.
Ta khát khao mong đợi những ngày tháng sau khi thành thân, thậm chí đã mời thợ làm vườn nổi tiếng nhất kinh thành đến xem.
Ông ta nói rằng, đến năm sau vườn hải đường trong phủ ta sẽ nở rộ.
Nhưng ta đã không chờ được đến ngày đó.
Nàng của ta cũng không thể chờ đến ngày ta đón nàng về.
2
Ta vẫn luôn không hiểu nổi, bằng cách nào mà cái hồn phách kỳ lạ mang tên Hứa Trí Viễn kia lại đột nhiên nhập vào đầu ta ngay trong khoảnh khắc hiểm nghèo nhất, rồi chiếm lấy tất cả.
Năm năm sau đó, ta mở to mắt nhìn hắn từng bước từng bước phá hủy tất cả những gì ta đã xây dựng.
A Chiêu của ta bị từ hôn, rồi lại phải đến cầu xin Thái hậu một đạo ý chỉ.
Nhưng khi nàng được gả về, cả vườn hải đường mùa xuân đã bị chặt sạch.
Nàng khoác lên mình bộ hỉ phục đỏ thắm, mím chặt môi, quả thật đẹp đến khó tin, đúng như những gì ta từng tưởng tượng không biết bao nhiêu lần.
Nhưng Hứa Trí Viễn chỉ nâng cằm nàng lên, khẽ cười khinh bỉ:
“Chỉ có chút nhan sắc thế này, mà cũng dám bám lấy ta không rời sao?”
Hắn nhục mạ nàng trên giường, dùng những lời lẽ khó nghe nhất.
Nỗi đau xuyên thấu tận xương, khiến ta run rẩy.
Qua làn sương mờ trắng đục, ta thấy ánh sáng trong mắt nàng dần dần tắt đi, giọng nàng run run khẽ nói:
“Tạ Trọng Lâu, chàng không nên đối xử với ta như thế…”
“Chàng không nên như vậy.”
Linh hồn ta như bị lưỡi dao sắc bén chặt thành vô số mảnh vụn, ta không ngờ, chỉ có linh hồn thôi mà cũng có thể đau đến thế.
Ta gầm lên, giận dữ trong tận cùng tâm trí, nhưng Hứa Trí Viễn lại cười nhạo, chế giễu ta:
“Ngươi thấy không, đây chính là nữ nhân đấy, Tạ tướng quân, đổi cả linh hồn mà nàng ta cũng chẳng nhận ra.”
“Tạ tướng quân, ngươi nghĩ nàng thực sự yêu ngươi sao?”
Những lời khiêu khích đó thật thấp kém và nực cười.
Làm sao ta có thể nghi ngờ lòng nàng.
Nếu không phải hắn đột nhiên xuất hiện trong thân xác ta, để ta tự mình trải nghiệm mọi thứ, e rằng ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ tưởng tượng nổi trên đời này còn có chuyện ly kỳ đến vậy.
Qua đôi mắt vừa là của ta mà cũng không phải của ta, ta tận mắt chứng kiến hắn hại ch3’t phụ mẫu ta khi họ bắt đầu sinh nghi, nhìn ánh sáng trong đôi mắt của Chiêu Ý dần dần lụi tàn, biến nàng thành một nhành hải đường khô héo.
Ta nhìn thấy Lục gia sụp đổ tan tác, thấy lòng tự tôn và khí tiết của Tạ gia bị bẻ gãy từng chút một, cuối cùng rơi xuống bùn đất, chẳng khác gì những kẻ quyền thần xảo trá mà ta từng khinh ghét.
Ta chỉ có thể nhìn, không làm được gì.
Không phải là ta chưa từng thử giành lại quyền kiểm soát cơ thể, nhưng linh hồn tên Hứa Trí Viễn ấy dường như có một sức mạnh vô cùng to lớn.
Hắn càng tiến xa, sức mạnh này càng mạnh, làn sương mù trước mắt ta càng dày đặc.
Ta có một linh cảm, rằng khi sương mù hoàn toàn che kín tầm nhìn, đó cũng là ngày ta biến mất.
Hôm đó, Hứa Trí Viễn, kẻ đã thao túng cả triều đình, như thể đã chơi chán, đã tra tấn đủ, hắn vào cung xin hoàng thượng cho phép, với lý do “ghen tuông vô độ” để bỏ rơi Lục Chiêu Ý và cưới Thẩm Tụ.
Nàng của ta nghe xong lời hắn nói, đôi mắt vốn lạnh lẽo như mặt nước ch*ết bỗng khẽ dao động.
Nàng ngước lên, hỏi:
“Vậy sao?”
“Phải, ta đã chán ngán rồi, đừng nhìn ta bằng ánh mắt như thể ta đã phụ ngươi nữa.”
Hứa Trí Viễn bóp cằm nàng, khinh khỉnh nói:
“Sao nào, ta không thể đổi ý sao? Ta không thể thích người khác sao?”
“Nếu nhà họ Lục thực sự dạy ngươi biết lễ nghĩa liêm sỉ, thì ngươi nên hiểu rằng việc bám riết không buông chẳng bao giờ có kết quả tốt!”
Hàng mi nàng khẽ run, nhưng không rơi lấy một giọt lệ.
Đêm Hứa Trí Viễn thành hôn, nàng ấy đập nát cả một kho đầy vò rượu, đứng giữa sàn nhà ngập tràn rượu chảy, rồi châm lửa.
Trên người nàng vẫn mặc bộ hỷ phục ngày đầu tiên ấy.
Ngày ta chuẩn bị lên đường đi dẹp loạn biên cương Tây Nam, ta đã đặc biệt ghé qua phủ Thái phó để gặp nàng một lần.
Bộ hỷ phục khi ấy mới thêu được một con uyên ương, sống động như thật.
Kỹ thuật thêu của nàng luôn là tốt nhất.
Và giờ đây, nàng mặc lại bộ hỷ phục đã cũ, đứng trong ngọn lửa ngút trời, vừa khóc vừa khẽ gọi tên ta:
“Tạ Trọng Lâu.”
Ta khi ấy đã là một linh hồn sắp tan biến, nhưng vẫn cảm nhận được nỗi đau xé lòng đó.
Thật lâu, thật lâu trước đây, ta từng là Tạ Trọng Lâu kiêu hãnh và phóng khoáng nhất, thần Phật, thiên mệnh, nhân duyên, không có thứ nào ta để vào mắt.
Trong suy nghĩ của ta, mọi thứ ta muốn đều là thứ ta tự mình phấn đấu để có được.
Nhưng vào khoảnh khắc đó, cuối cùng ta cũng hiểu ra.
Có những chuyện vốn đã được định sẵn bởi thiên mệnh, không phải sức người có thể xoay chuyển.
Ta không tin thần Phật, nhưng lúc ấy ta lại quỳ xuống giữa hư không, khóc máu mà cầu khấn chư thiên.
Nếu thế gian này thực sự có thần linh, ta nguyện đời đời kiếp kiếp không bước vào luân hồi, chỉ mong thời gian có thể đảo ngược, vạn vật quay về lúc khởi đầu, để phụ mẫu ta và Lục Chiêu Ý có thể bình an trọn đời.
Còn ta… sống hay ch3’t, cứ phó thác cho trời định.
3
Ban đầu, ta không nhớ lại mọi chuyện của kiếp trước, chỉ thấy vô cùng khó hiểu trước sự thay đổi đột ngột của Lục Chiêu Ý.
Nhưng ta là Tạ Trọng Lâu, nếu nàng đã lẩn tránh ta, thì ta nhất định phải tìm nàng hỏi cho rõ.
Khi nàng kể cho ta nghe về giấc mộng ấy, trong mắt nàng hiện lên nỗi đau và sự ch3’t lặng mà tuyệt đối không phải giả tạo.
Trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu ta: Liệu đó thật sự chỉ là một giấc mơ?
Lục Chiêu Ý… sao có thể vì một giấc mộng mơ hồ mà có phản ứng mãnh liệt đến vậy?
Mọi chuyện vẫn chưa có lời giải đáp, nhưng khi cùng nàng đến chùa Kim Lăng, ta đã gặp lão hòa thượng tên Huyền Trần.
Ông ấy lần chuỗi hạt, nói với ta:
“Thí chủ, không nên cố chấp, có những chuyện vốn dĩ có duyên nhưng không phận.”
Ánh mắt ta lạnh lẽo:
“Ông đang nói gì?”
“Thí chủ thừa biết bần tăng đang nói gì.”
“Lão hòa thượng, ông có biết trên thế gian này luôn có kẻ không tin thần Phật hay không?”
Ta cười nhạt:
“Kết cục ra sao, là do ta định đoạt, không do duyên phận, càng không do cái gọi là thiên mệnh mơ hồ ấy!”
Ông không nói thêm, chỉ lần chuỗi hạt thêm một hồi, rồi nhắm mắt đáp:
“Tâm thí chủ có chấp niệm, quý giá lắm thay, có lẽ sẽ phá được mê cục.”
Sau này, khi bị linh hồn xa lạ chiếm lấy cơ thể, không thể vùng vẫy thoát ra, cuối cùng ta mới hiểu ý của lão hòa thượng.
Và trên thế gian này, có một người, mà chấp niệm của nàng không kém ta chút nào.
You cannot copy content of this page
Bình luận