Lục Chiêu Ý - Tạ Trọng Lâu

Chương 2:

Chương trước

Chương sau

Sự thật là, kiếp trước khi ta và Tạ Trọng Lâu thành thân, chúng ta đã sống năm năm như đôi oan gia.

 

Hắn căm ghét ta, nhưng lại thích hành hạ ta trên giường, còn nhếch môi lạnh lùng hỏi:

 

“Đã muốn gả cho ta, thì ngươi cũng nên hưởng thụ những chuyện thế này mới phải chứ?”

 

Sau khi Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu qua đời, hắn thậm chí còn không bước vào phòng ta, đến cả những thứ ta đã chạm qua cũng không buồn đụng tới.

 

Có lần, trong một buổi yến tiệc tại cung, trước lời trêu chọc của Thừa Tướng phu nhân, ta cố gắp một miếng điểm tâm cho hắn.

 

Nhưng Tạ Trọng Lâu lại lật đổ cả đĩa xuống đất ngay trước mặt mọi người, rồi lấy khăn lau tay, thản nhiên nói lời xin lỗi:

 

“Không cẩn thận làm đổ mất rồi, thực có lỗi với tấm lòng của phu nhân.”

 

Ai nấy đều nhìn rõ là hắn cố ý.

 

Khoảnh khắc đó, khi đối diện với ánh mắt chế giễu của hắn, ta rõ ràng nhận ra.

 

Đây đã không còn là Tạ Trọng Lâu của năm năm trước, người yêu ta đến tận xương tủy, mà đã hoàn toàn biến thành một con người xa lạ.

 

Và ta thậm chí không hiểu, tại sao lại như vậy.

 

3

 

Trước buổi cung yến một ngày, mẫu thân đích thân đến phòng ta hỏi han:

 

“Nếu ngày mai con không muốn đi, ta sẽ bẩm báo với Thái hậu rằng con bị cảm lạnh, phải nằm dưỡng bệnh trên giường.”

 

Ánh mắt bà nhìn ta, không giấu nổi sự lo lắng.

 

Ta lắc đầu:

 

“Không sao đâu, con nhất định phải đi.”

 

Đương nhiên phải đi, làm sao ta có thể để Tạ Trọng Lâu nhìn ta mà chê cười?

 

Mẫu thân thở dài, đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc ta:

 

“Con và Trọng Lâu lớn lên bên nhau từ nhỏ, ta cứ tưởng rằng phải có chút tình cảm, nhưng suy cho cùng là chúng ta nghĩ chưa chu toàn, không nên định ra hôn ước quá sớm.”

 

“Là con không tốt.”

 

Ta hít một hơi, cố ngăn cơn xúc động:

 

“Con biết, chuyện hủy hôn này đã gây phiền toái cho nhà họ Lục.”

 

Mẫu thân mắng yêu:

 

“Sao có thể gọi là gây phiền toái? Hôn sự của con, tất nhiên phải theo ý nguyện của con.”

 

Kiếp trước, chính ta đã khăng khăng muốn kết hôn với Tạ Trọng Lâu.

 

Trong mắt Hoàng thượng, điều này lại bị xem như là văn võ hai phe trong triều cấu kết, đương nhiên không thể dung thứ.

 

Sau khi thành thân chưa được bao lâu, thế lực của nhà họ Lục dần dần bị vô hiệu hóa, tuy phụ thân giữ chức vụ cao, nhưng lại là hư danh, không còn chút thực quyền.

 

Về phần nhà họ Tạ, nhờ sự khéo léo của Tạ Trọng Lâu mà có thể bảo toàn.

 

Sau này, ta càng ngày càng thấy hắn xa lạ, không chỉ vì hắn từ yêu ta tha thiết đến ghét ta thấu xương.

 

Mà còn vì, Tạ Trọng Lâu, người vốn căm ghét những thủ đoạn trên triều đình, lại một lòng muốn lập chiến công hiển hách để tặng ta tước hiệu cáo mệnh phu nhân.

 

Không biết từ lúc nào lại biến thành con người nham hiểm khôn khéo mà hắn từng khinh ghét.

 

 

Ngày hôm sau, ta dậy từ rất sớm, cẩn thận trang điểm thật lâu, mặc váy gấp nếp màu đỏ thạch lựu thêu tám lớp mây văn, kết hợp với bộ trang sức ngọc trai và hồng ngọc, vừa thanh lệ vừa quý phái.

 

Kết quả, vừa bước xuống xe ngựa trước cổng cung, liền đụng phải Tạ Trọng Lâu.

 

Hắn nhướn mày, đuôi mắt ẩn ý cười:

 

“Biết hôm nay sẽ gặp ta, nên nàng đặc biệt ăn diện đẹp thế này sao?”

 

Tự mình đa tình!

 

Ta khẽ nhếch môi đáp lại:

 

“Đa tạ Tạ tướng quân đã lo lắng, nhưng hôn ước của chúng ta đã bị hủy. Hôm nay ta trang điểm lộng lẫy thế này, đương nhiên là để tìm kiếm một ý trung nhân khác trong buổi cung yến rồi.”

 

Sắc mặt Tạ Trọng Lâu lập tức sa sầm, hắn nghiến răng nói:

 

“Lục Chiêu Ý, nàng dám!”

 

Trong lúc chúng ta đang nói chuyện, một cỗ xe ngựa khác cũng vừa đến sau lưng.

 

Ban đầu ta không để ý, cho đến khi nghe thấy một giọng nữ dịu dàng quen thuộc vang lên:

 

“Đa tạ công công.”

 

Cả người ta như bị đóng đinh tại chỗ, hoàn toàn cứng đờ.

 

Tạ Trọng Lâu đứng trước mặt nhận ra sự khác thường, hắn nhíu mày hỏi:

 

“Sao vậy?”

 

Ta không đáp, chỉ mím chặt môi, chậm rãi quay đầu lại.

 

Ngay sau lưng ta, cách vài bước chân, là nữ tử trong chiếc váy tím áo trắng – chính là người mà kiếp trước, Tạ Trọng Lâu đã muốn bỏ ta để cưới, chính là vị người trong lòng của hắn.

 

Như cảm nhận được ánh nhìn của ta, nàng ta cũng quay lại, ánh mắt lướt qua ta mà rơi vào Tạ Trọng Lâu phía sau, đôi mắt khẽ sáng lên:

 

“Tạ tiểu tướng quân!”

 

4

 

Đích nữ của Phủ Tuyên Bình Hầu, Thẩm Tụ.

 

Kiếp trước khi Tạ Trọng Lâu đưa nàng ta về, ta từng đứng tựa vào cửa mà trông thấy.

 

Lúc đó trời xuân rực rỡ, hai người cùng cưỡi ngựa, đều mặc y phục màu đỏ.

 

Từ xa nhìn lại, quả là một đôi tiên đồng ngọc nữ.

 

Người hầu trong phủ tướng quân bàn tán xôn xao, nói rằng Thẩm Tụ từng cải trang thành binh sĩ lẻn vào chiến trường, vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đã cứu Tạ Trọng Lâu, khiến hắn đối với nàng một lòng một dạ.

 

Họ kể rằng Tạ Trọng Lâu đã quen biết Thẩm Tụ từ khi còn ở kinh thành, ban đầu là gặp nhau không ưa, sau dần dần trở thành đôi hoan hỉ oan gia.

 

Còn có người nói rằng, Thẩm Tụ vốn trầm tĩnh ít nói, nhưng từ sau một trận trọng bệnh ba năm trước, nàng ta như thể biến thành một người khác, thường nói ra những lời người ta không hiểu.

 

Thế nhưng kỳ lạ là, dường như Tạ Trọng Lâu lại hiểu hết, còn có thể đối đáp trôi chảy.

 

Ta trơ mắt nhìn Thẩm Tụ xách váy chạy tới, nàng ta không thèm để ý đến ta, thẳng thắn tiến lại gần Tạ Trọng Lâu, vui vẻ gọi:

 

“Tạ tiểu tướng quân, đã lâu không gặp.”

 

Tạ Trọng Lâu khẽ ngẩn ra, cúi đầu nhìn nàng một lúc, nhướn mày nói:

 

“Là ngươi?”

 

 

Trong lòng ta bỗng dâng lên cảm giác nghẹn ngào khó chịu, ta không muốn nghe thêm gì nữa, bèn khoác tay mẫu thân, quay người rời đi.

 

Nhưng vừa bước vào đại điện, Tạ Trọng Lâu đã đuổi theo từ phía sau.

 

Hắn đứng đó, cong môi cười với ta:

 

“Chiêu Chiêu, ta đã đứng ngay đây, nàng còn muốn tìm ý trung nhân khác ở đâu?”

 

Ta tức đến nỗi siết chặt khăn tay, nhưng vì gia giáo không cho phép ta có hành động gì thất lễ.

 

Ta chỉ đành hít sâu một hơi, đưa ánh mắt về phía Thẩm Tụ, người vừa bước vào cửa phía sau hắn:

 

“Tâm ý của ngươi đã ở đây, sao còn cần đến để dây dưa với ta?”

 

Tạ Trọng Lâu như sững sờ một chút:

 

“Ngoài nàng ra, ta nào có ai khác trong lòng?”

 

Ánh mắt của Thẩm Tụ phía sau hắn khẽ tối lại, nhưng nàng ta vẫn mỉm cười rồi an vị ngồi xuống ghế.

 

Đến khi ta và mẫu thân hành lễ với Hoàng thượng và Thái hậu xong và ngồi xuống thì tiểu tư (gã sai vặt) của Tạ Trọng Lâu, Xuân Yên, lặng lẽ mang đến cho ta một tờ giấy.

 

Ta mở ra, trên đó viết rõ ràng:

 

[Nếu nàng đang nói đến đích nữ của Phủ Tuyên Bình Hầu, thì ta và nàng ta chỉ từng gặp qua một lần mà thôi.]

 

[Lần đó ở tiệm binh khí, nàng ta đòi mua ám khí mà ta đặt làm, còn gây sự với ta. Sau thấy không địch nổi, nàng ta vội báo tên tuổi, trách ta ức hiếp một nữ tử yếu đuối.]

 

[Ta thấy phiền nên đành tặng nàng ta món đồ đó. Vừa rồi đứng trước cửa cung, nàng ta đến là để tạ ơn.]

 

Thì ra đây là lúc bọn họ gặp nhau lần đầu.

 

Ta cầm mảnh giấy, trong khoảnh khắc lòng chợt xao động.

 

Kiếp trước sau khi thành thân, ta từng hỏi Tạ Trọng Lâu rằng rốt cuộc hắn đã gặp Thẩm Tụ như thế nào.

 

Hết Chương 2:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page