Chương 2:
31/10/2024
Chương 3:
31/10/2024
Chương 4:
31/10/2024
Chương 5:
31/10/2024
Chương 6:
31/10/2024
Chương 7:
31/10/2024
Chương 8:
31/10/2024
Chương 9:
31/10/2024
Chương 10:
31/10/2024
Chương 1:
31/10/2024
Chương 12:
01/11/2024
Chương 14:
01/11/2024
Chương 13:
01/11/2024
Chương 11:
01/11/2024
Chương 15:
01/11/2024
Chương 16:
01/11/2024
Chương 17:
01/11/2024
Chương 18:
01/11/2024
Chương 19:
01/11/2024
Chương 20:
01/11/2024
Chương 21:
01/11/2024
Chương 22:
01/11/2024
Chương 23:
01/11/2024
“Dù không vì hôn sự của con và Trọng Lâu, thì ngày này cũng sẽ đến thôi. Ta cũng đã già rồi, tương lai của nhà họ Lục, sẽ giao lại cho Chiêu Huyền.”
“Ngày sau ta cùng mẫu thân con chăm hoa dưỡng cảnh, cùng nhau đi ngắm non sông, cũng không tệ.”
Dưới ánh nến mờ ảo, ca ca lau đi dòng lệ nơi khóe mắt ta:
“Chiêu Chiêu, nếu sau này Tạ Trọng Lâu dám ức hiếp muội, ta tuyệt đối không để hắn yên.”
Ta nắm lấy tay ca ca, khẽ nũng nịu:
“Huynh luôn là người đối xử tốt nhất với muội.”
Ngày lành đại hôn được chọn xong, Tạ Trọng Lâu chuẩn bị rất lâu.
Chàng còn chuyển đến Lục phủ mấy rương vải quý, từ trang sức đến áo cưới của ta đều do chàng chu đáo lo liệu.
“Ta không muốn để A Chiêu phải mệt nhọc thêm nữa.”
Dưới ánh trăng dịu dàng, nụ cười của chàng còn sáng rỡ hơn cả ánh mặt trời.
“A Chiêu, nàng đã làm đủ tốt rồi, từ giờ nàng không cần phải làm gì thêm nữa, chỉ cần chờ đợi, thật xinh đẹp, rồi gả cho ta.”
Đến ngày thành thân, ta dậy từ sớm để chuẩn bị, bái thiên địa, tiếp đón khách khứa, mãi đến đêm khuya mới được nghỉ ngơi.
Tạ Trọng Lâu nâng khăn hỉ, cùng ta uống cạn rượu giao bôi, rồi cho lui đám người hầu trong phòng.
Rèm giường buông xuống, chàng đưa tay nhẹ nhàng kéo dây áo nhỏ của ta, lộ ra một bờ tuyết trắng như núi cao, và những đóa mai đỏ nở rộ giữa tuyết.
Tạ Trọng Lâu cúi người, thì thầm trên môi ta:
“A Chiêu.”
“Những ngày tháng sau khi thành thân với Tạ Trọng Lâu, là như vậy.”
“Dù thế nào, chàng cũng không để ta phải chịu đau đớn.”
Ta nhắm chặt mắt, mím môi, cố gắng thoát khỏi những ký ức ác mộng dày vò.
Tạ Trọng Lâu nâng mặt ta lên, nhẹ nhàng và mãnh liệt hôn ta:
“A Chiêu, hãy mở mắt ra, nhìn ta.”
Ta run rẩy mở mắt, tầm nhìn dần dần trở nên rõ ràng, và Tạ Trọng Lâu gần ngay trước mắt ta, vẫn là chàng trai ấm áp và mãnh liệt trong ký ức.
Ký ức đau đớn dần tan biến vào khoảnh khắc ấy, cuối cùng ta cũng vòng tay ôm lấy cổ chàng, chủ động đáp lại.
Sau nhiều giờ vương vấn, chúng ta chìm vào giấc ngủ khi trời đã về khuya.
Ta lại mơ một giấc mơ.
Trong mơ, qua một tầng sương trắng mờ ảo, ta như đứng ở vị trí của một người ngoài cuộc, nhìn thấy mình ở kiếp trước mặc một bộ hồng y, đứng trước ngọn lửa bùng cháy ngập trời của phủ Tướng quân, khản giọng gọi một tiếng “Tạ Trọng Lâu,” rồi vừa cười vừa rơi lệ.
Là người đứng xem cảnh ấy, khi nhìn thấy bản thân như vậy, ta lại cảm nhận được một nỗi đau sâu thẳm, xuyên thấu tận xương cốt.
“A Chiêu.”
Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, ta chợt nhận ra – đây là Tạ Trọng Lâu.
Đây là Tạ Trọng Lâu của kiếp trước, bị giam cầm trong thân xác mà không sao thoát ra được.
Và thứ mà ánh mắt chàng nhìn thấy, là một Lục Chiêu Ý mù quáng trong tình yêu, một Lục Chiêu Ý cố chấp, không chịu lùi bước.
Giữa làn sương mờ và ngọn lửa đan xen, ta nghe thấy giọng nói của chàng khàn đặc, nghiêm trang, tựa như đang khóc:
“Nếu thế gian này thực sự có thần Phật… Tạ Trọng Lâu nguyện không bước vào luân hồi, dốc cạn tất cả, để được làm lại từ đầu.”
“Cầu cho phụ mẫu ta và Lục Chiêu Ý được bình an cả đời, không tổn thương tâm, không gặp phải kẻ xấu.”
“Còn Tạ Trọng Lâu, sống ch3’t tùy trời.”
-Hết truyện chính-
Phiên ngoại 1: Tạ Trọng Lâu
1
Năm ta bảy tuổi, từng bị một trận đại bệnh.
Cơn sốt kéo dài không dứt, cả người mơ màng nằm trên giường, bỗng có một hương thơm dịu nhẹ lan tỏa.
Mở mắt ra, thấy Lục Chiêu Ý đang gục đầu bên giường ta, thần sắc yên tĩnh, nhưng đôi mắt lại long lanh ánh nước.
“… Chiêu Chiêu.”
Ta khàn giọng gọi một tiếng, nàng như bừng tỉnh, nhìn vào mắt ta, đưa cành hải đường mùa xuân còn đẫm nước mưa đến trước mặt.
“Mùa xuân đã tới rồi.”
Nàng nói khẽ:
“Tạ Trọng Lâu, mau khỏe lại đi.”
Những ngày đó, kinh thành liên tục có những cơn mưa nhỏ, bầu trời cũng u ám.
Ta không biết nàng làm sao có thể tìm thấy cành hải đường nở rộ, và lại hái nó, giữ được hương thơm rồi mang đến trước mặt ta.
Nhưng kể từ ngày hôm ấy, bệnh tình của ta hồi phục một cách nhanh chóng.
Từ đó về sau, suốt một thời gian dài, ta xem việc cưới Lục Chiêu Ý là một trong những điều quan trọng nhất đời mình.
Khi phụ thân dạy ta kiếm pháp và binh pháp, thỉnh thoảng ta cũng nghĩ đến việc trốn tránh.
Ông lập tức phát hiện ra ta đang trốn dưới gốc cây, thậm chí còn lạnh lùng cười:
“Tạ Trọng Lâu, ta không ép con, nhưng Chiêu Ý mới chín tuổi đã cùng Chiêu Huyền đọc hết kinh sử và luận sách rồi.”
“Nếu sau này nhà họ Lục cho rằng con không xứng với Chiêu Ý vì quá ương bướng mà xin từ hôn, thì ta cũng chẳng thể mặt dày mà từ chối được đâu.”
Khuôn mặt ta thoáng hiện lên vẻ bất phục, nhưng lập tức đờ ra.
Phụ thân nói đúng.
Ta phải trở thành Tạ Trọng Lâu xuất sắc nhất, thì mới xứng đáng với Lục Chiêu Ý ưu tú nhất.
Năm mười lăm tuổi, Lục Chiêu Ý đã trở thành thiếu nữ nổi bật nhất kinh thành, tính tình nàng điềm đạm, đôi mắt trong veo như hồ thu tĩnh lặng không chút gợn sóng.
Nhưng mỗi khi thấy ta, đôi mắt ấy như có cơn gió nhẹ thổi qua, khiến mặt hồ bất chợt dậy sóng.
Ta hẹn nàng đi xem lễ hội Hoa Triều, nàng đến trễ một chút, ta ôm kiếm, dựa vào cây liễu bên hồ chờ nàng.
Xe ngựa nhà họ Lục dừng lại trước mặt ta, có người vén rèm xe, lộ ra gương mặt thanh tú, nổi bật của Lục Chiêu Ý.
Chiêu Chiêu của ta rất đẹp, dù chẳng tô điểm phấn son, nàng vẫn trắng trẻo tựa bông tuyết lạnh trên đỉnh núi cao.
Đôi mắt nàng trong veo, tựa như có ánh nước, phản chiếu đèn lồng rực rỡ của lễ hội Hoa Triều trải dài khắp phố phường, như dải ngân hà lấp lánh đổ xuống nhân gian.
Ta ngẩn ngơ trong chốc lát, rồi nghe thấy giọng nàng:
“Tạ Trọng Lâu.”
Khi ta hồi thần, bước đến cười với nàng, thì Lục Chiêu Ý vẫn chưa xuống xe, tay nắm chặt lấy tà váy, cả người cứng đờ.
“A Chiêu?”
Ta gọi một tiếng, nàng khẽ mím môi, nhỏ giọng nói:
“Tạ Trọng Lâu, ta… ta đến kỳ rồi.”
Hai tai ta hơi nóng lên, nhưng ta vẫn giả bộ như không để tâm, đưa tay, nhẹ nhàng bế nàng xuống xe.
Nàng nép trong lòng ta, khẽ hô lên:
“Tạ Trọng Lâu!”
Rồi lại có chút xấu hổ, tức giận trừng mắt nhìn ta:
“Đồ vô lại!”
Ta cười nói:
“Nhưng làm sao đây, nàng đã đính hôn với tên vô lại này rồi. Sau này thành thân, hắn sẽ bế nàng thế này mỗi ngày, còn…”
Ta ghé sát tai nàng, thì thầm vài lời rất nhỏ.
Trong ánh sáng từ đèn hoa chiếu sáng màn đêm, mặt nàng đỏ bừng, quay đầu tránh đi:
“Ai muốn gả cho ngươi chứ!”
“Lục tiểu thư, muốn hối hận thì cũng đã muộn rồi.”
Ta ôm nàng, phóng mình đến tiệm y phục gần nhất, mua cho nàng một bộ váy áo mới, để nàng tự xử lý mọi việc.
Bộ váy bị vấy bẩn được gói lại cẩn thận, rồi sai Xuân Yên đưa về phủ Thái phó.
Sau khi xong mọi việc, đường phố đã chật kín người, không còn chỗ tốt để xem hội hoa đăng.
Chắc là nàng có chút thất vọng, nhưng lại không chịu bộc lộ ra, thậm chí còn quay sang ta, khẽ nói lời xin lỗi:
“Là do ta chậm trễ, nếu không đã có thể đến sớm hơn.”
Ta khẽ cong khóe môi, nhìn nàng với nụ cười đầy phấn khởi:
“Nắm chặt lấy ta.”
Đêm đó, ta cùng Lục Chiêu Ý ngồi trên mái hiên cao cao, không gì cản trở, ngắm trọn cả hội hoa đăng.
You cannot copy content of this page
Bình luận