Lục Chiêu Ý - Tạ Trọng Lâu

Chương 17:

Chương trước

Chương sau

Đây là Tạ Trọng Lâu của ta.

 

Là ánh trăng rơi xuống trần gian, để ta có thể chạm đến.

 

Cuối cùng, ta nghẹn ngào, khẽ nói:

 

“Trâm cài chàng tặng ta đã vỡ rồi.”

 

“Đợi ta trở về, ta sẽ khắc một chiếc khác cho nàng.”

 

Chàng đáp, giọng có chút mơ hồ:

 

“Lần này, nàng sẽ tự tay dạy ta.”

 

Nụ hôn ấy kéo dài hồi lâu mới kết thúc, chàng khẽ thở dốc, lại ôm ta vào lòng, ghé sát bên tai ta:

 

“A Chiêu, mọi chuyện đã qua rồi… tất cả đều đã qua rồi.”

 

“Đừng nhớ lại những điều đó, đó không phải lỗi của nàng.”

 

“Ta sẽ không để nàng xảy ra chuyện, cũng không để nhà họ Lục hay Tạ xảy ra chuyện nữa.”

 

“A Chiêu, nàng hãy ở lại kinh thành, chờ ta trở về cưới nàng.”

 

Đêm khuya, Tạ Trọng Lâu rời đi qua đường cửa sổ.

 

Trong ánh trăng mờ ảo, bóng lưng chàng trong bộ hồng y thẳng tắp, mạnh mẽ, khi nghiêng đầu nhìn ta, vẻ kiêu ngạo trong ánh mắt đã bớt đi đôi chút, để lộ một nét sắc sảo lạnh lùng.

 

Ta đứng bên cửa sổ, ngẩng đầu dõi theo chàng.

 

Lúc ấy, ta chưa biết rằng chuyến đi này của chàng sẽ là một chuyến hành trình cửu tử nhất sinh, vốn đã định sẵn trong số mệnh.

 

Ba ngày sau, Tạ Trọng Lâu dẫn năm ngàn tinh binh rời khỏi kinh thành, tiến về Bạch Hạc Đinh.

 

Và vào ngày thứ năm sau khi chàng rời đi, hoàng thượng đột ngột hạ chỉ phong ta và Thẩm Tụ làm mỹ nhân, lập tức tiến cung hầu hạ.

 

Sau khi tuyên đọc xong thánh chỉ, vị thái giám mỉm cười hành lễ với ta:

 

“Lục mỹ nhân, xin mời.”

 

Ta sững sờ đứng tại chỗ, ca ca vội vàng đưa một thỏi vàng, kéo thái giám ra một bên, nhẹ giọng dò hỏi.

 

Giọng nói the thé của thái giám lờ mờ truyền vào tai ta:

 

“Chúng ta chỉ là tuân chỉ mà làm thôi.”

 

“Về chuyện hôn sự với Tạ thiếu tướng… Người giữ Bạch Hạc Đinh là ai? Ngài chỉ cần khuyên Lục tiểu thư thu tâm lại, đừng chọc giận hoàng thượng thêm nữa…”

 

Mặt ta bỗng tái nhợt.

 

Trong thoáng chốc, một ý nghĩ phi lý tột cùng từ sâu thẳm tâm can chợt trỗi dậy, nhanh chóng hiện rõ như một lưỡi kiếm sắc bén.

 

Sau khi hồn phách Hứa Trí Viễn biến mất… rốt cuộc đã đi đâu?

 

Xe ngựa đưa ta tiến vào cung, trong màn đêm tối mịt, ta bắt gặp ánh mắt của Thẩm Tụ, nàng ta cũng vừa xuống xe ngựa ở phía bên kia.

 

Trong đáy mắt nàng ta lóe lên một tia oán hận thoáng qua.

 

Trong cung Triều Dương, hoàng đế trẻ tuổi mặc triều phục, ánh mắt lướt qua ta, rồi dừng lại trên gương mặt Thẩm Tụ.

 

Ánh nhìn của hắn phức tạp, vừa có chút giận hờn, vừa có chút oán trách, cuối cùng tất cả hóa thành một cơn hận thù đẫm máu.

 

“Thẩm mỹ nhân, Lục mỹ nhân, hai nàng hãy yên tâm ở lại trong cung đi, Tạ Trọng Lâu sẽ không quay lại nữa đâu.”

 

Sau một khoảnh khắc im lặng, ta bỗng hét lên:

 

“Ngươi dám sao?!”

 

“Hứa Trí Viễn, ngươi dám sao?!”

 

“Hoàng thượng là minh quân, Tạ Trọng Lâu là trung thần, ngươi chẳng qua chỉ là một hồn ma hoang vu, không cội rễ, lấy đâu ra dũng khí mà hại Tạ Trọng Lâu, rồi lại quay sang hại hoàng đế?”

 

“Ngươi có biết, vận mệnh Đại Sở, bách tính lê dân, không phải trò đùa hay không?!”

 

Nói xong, lưng ta gần như đẫm mồ hôi lạnh.

 

Ta đang đánh cược.

 

Cược rằng thân xác hoàng đế lúc này bị hồn phách của Hứa Trí Viễn chiếm giữ.

 

Và rằng, cũng như trước đây với Tạ Trọng Lâu, hoàng thượng vẫn có thể nghe và thấy tất cả những gì đang xảy ra bên ngoài.

 

Trên gương mặt của hoàng đế lướt qua một tia kinh ngạc, rồi hắn bật cười lớn:

 

“Lục tiểu thư, ngươi thông minh đấy, không giống như đám tiểu thư khuê các chỉ có dung mạo mà vô vị.”

 

“Nhưng ngươi sai rồi – vận mệnh Đại Sở, bách tính lê dân, thì có liên quan gì đến ta? Dù là hoàng thượng, hay Tạ tướng quân, cũng chỉ là lũ kiến trong mắt ta mà thôi.”

 

“Nhưng còn ngươi…”

 

Hắn từng bước bước xuống bậc thềm, dừng lại trước mặt Thẩm Tụ, đưa tay nâng cằm nàng ta lên.

 

“Kim Uyển Uyển, ta thích nàng bao nhiêu năm nay, nàng muốn gì ta cũng theo nàng, thậm chí nàng muốn xâm nhập vào câu chuyện này, ta cũng tiêu sạch gia sản thực hiện cùng nàng.”

 

Sắc mặt hắn bỗng nhiên biến đổi, trở nên hung ác, hắn tát mạnh khiến nàng ta ngã lăn xuống đất:

 

“Bây giờ thì sao? Ta là hoàng thượng, là kẻ nắm giữ quyền sinh sát trong chế độ phong kiến này! Nàng còn dám gọi ta như vậy nữa không?”

 

Thẩm Tụ, không, Kim Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn hắn, thần sắc thay đổi vài lần, cuối cùng đành khuất phục mà gọi:

 

“Bệ hạ.”

 

Ta đứng bên, nhíu mày nhìn hai người họ, trong lòng như có một tia chớp thoáng qua, nhưng nhanh đến nỗi không thể nắm bắt.

 

Những ngày sau đó, ta và Kim Uyển Uyển đều ở lại hậu cung.

 

Dù Thái hậu lấy cớ bệnh, ta vẫn cố tìm cách để được gặp bà.

 

Trong cung điện với ánh sáng dịu nhẹ và hương trầm quẩn quanh, Thái hậu nhắm mắt, ngón tay lần theo từng hạt Phật châu trong tay, đến khi nghe tiếng bước chân của ta, bà mới từ từ mở mắt, nhìn về phía ta:

 

“Chiêu Ý.”

 

Ta cung kính hành lễ, điềm đạm nói:

 

“Chúc Thái hậu an khang.”

 

Bà nói chậm rãi, giọng nhẹ nhàng:

 

“Gần đây, thân thể của Trọng Lâu có nhiều biểu hiện kỳ lạ, dù ai gia không trực tiếp thấy nhưng đều nghe biết.”

 

“Và bây giờ, người khác thường đó đã đổi thành hoàng đế, Chiêu Ý, con hãy nói thật cho ai gia biết, con có biết điều gì ẩn giấu sau chuyện này không?”

 

Là một người mẫu thân, bà đương nhiên cũng nhận ra những bất thường trên người hoàng đế.

 

Ta im lặng một lúc, khẽ nói:

 

“Con không tiện bàn về quỷ thần.”

 

“Ai gia không hiểu gì về đạo lý quân tử hay tiểu nhân, chỉ biết rằng hoàng đế là con của ai gia. Ai gia sống đã hơn nửa đời người, chỉ có một nhi tử duy nhất.”

 

Qua làn khói mỏng manh, ánh mắt bà nhìn ta đầy tha thiết.

 

“Chiêu Ý, con có cách nào không? Ít nhất hãy để ai gia biết rằng hoàng đế được bình an.”

 

Sau một hồi lặng lẽ.

 

Cuối cùng ta đứng dậy, cung kính quỳ xuống trước bà, dập đầu:

 

“Thần nữ sẽ cố hết sức mình, để hoàng thượng quay trở về.”

 

“Khi đó, xin Thái hậu hứa với thần nữ, nếu hoàng thượng có giáng tội, xin đừng để liên lụy đến phụ mẫu và huynh trưởng của thần nữ.”

 

21

 

Dù Hứa Trí Viễn đã phong ta làm mỹ nhân, nhưng hắn chưa từng triệu ta đến hầu hạ, ngược lại thường xuyên gọi Kim Uyển Uyển đến.

 

Ta từng lén theo dõi, hy vọng tìm được cách phá giải, nhưng qua khe cửa, ta lại nhìn thấy Hứa Trí Viễn đang đánh đập Kim Uyển Uyển.

 

“Thị tẩm ư? Ngươi mơ đẹp lắm! Giờ ta là hoàng đế, hậu cung có đến ba nghìn giai nhân, một kẻ phóng đãng như ngươi, ngươi nghĩ ta thèm ngó tới sao?”

 

Đêm đó trở về tẩm cung, ta ngẫm nghĩ kỹ lưỡng.

 

Hứa Trí Viễn nói rằng, hắn đã dùng hết tích lũy mới cùng Kim Uyển Uyển đến được đây.

 

Như vậy, sau khi rời khỏi thân xác Tạ Trọng Lâu, để nhập vào thân xác hoàng đế, hắn nhất định phải trả một cái giá nữa.

 

Và thậm chí… cái giá đó còn lớn hơn cả lần nhập vào thân xác Tạ Trọng Lâu.

 

Quan trọng hơn, từ những lần trước, dường như những linh hồn ngoại lai này không chịu nổi đau đớn và những biến động cảm xúc mãnh liệt.

 

Mỗi khi bị thương, chúng dường như sẽ tạm thời bị áp chế.

 

Sau hai ngày do dự, ta cuối cùng đã quyết định.

 

Hết Chương 17:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page