Lục Chiêu Ý - Tạ Trọng Lâu

Chương 16:

Chương trước

Chương sau

Cùng lúc đó, ca ca bắt đầu âm thầm liên lạc với các đồng liêu thân thiết trong triều, tìm cách cứu giúp Tạ Trọng Lâu.

 

Lòng ta không khỏi dấy lên chút áy náy, mẫu thân nhận ra điều ấy, bà đặc biệt đến thăm và mang đến phòng ta những món điểm tâm và chè ngọt mà ta thích:

 

“Chiêu Chiêu, Chiêu Huyền là huynh trưởng của con, những ngày trước đây con tâm thần bất định, gầy yếu đi từng ngày, chúng ta đều thấy hết, nhưng không thể làm gì hơn.”

 

Ta nghe vậy cảm thấy nghẹn ngào:

 

“Con biết.”

 

Mẫu thân đưa tay ôm lấy ta, để ta gục đầu lên đùi bà, như thuở nhỏ, khẽ vuốt nhẹ mái tóc ta.

 

“Đừng lo lắng, Chiêu Chiêu, việc này phụ thân con tự biết chừng mực.”

 

Tuy vậy, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

 

Vài ngày sau, ta nghe đám người hầu trong phủ đồn thổi rằng Thẩm Tụ đã lên cơn sốt cao liên tục tại phủ Tuyên Bình Hầu, trong cơn mê man nàng ta vẫn không ngừng khóc lóc.

 

Khi thì nàng ta gọi tên Tạ Trọng Lâu cùng một nam nhân xa lạ.

 

Khi thì lại im lặng, không nói một lời.

 

Sau đó, lời đồn dần lan khắp kinh thành, nói rằng nữ nhi của Lục Thái phó đã bị đám cướp bắt giữ và mất đi trinh tiết, nay đã không còn giá trị.

 

Thậm chí có kẻ còn mừng thay cho Tạ Trọng Lâu, vì ta đã xin từ hôn từ sớm, nên chàng đã tránh được tai họa.

 

Chính vào lúc này, cuối cùng Tạ Trọng Lâu cũng hồi kinh.

 

Chàng cưỡi ngựa vượt hơn tám trăm dặm, mang theo thủ cấp của tên mặt sẹo, vào cung cầu kiến hoàng thượng.

 

Nghe nói khi chàng trở về, Thẩm Tụ đã ra đến cổng thành chặn ngựa của chàng, nhưng suýt nữa bị vó ngựa giẫm đạp.

 

Nàng ta kinh hãi đến mức được người trong phủ Tuyên Bình Hầu đưa về, rồi bị giam cầm tại phủ.

 

“Hoàng thượng thấy thủ cấp của tên cướp, sắc mặt dịu đi đôi chút, lại có triều thần dâng lời, thuận theo ý mà cho phép Tạ Trọng Lâu lấy công chuộc tội, phục hồi chức quan, sắp tới sẽ xuất binh để dẹp loạn mười ba châu Bạch Hạc Đinh.”

 

Ca ca về phủ, lập tức đến tìm ta.

 

“Sau khi bãi triều, Tạ Trọng Lâu còn vào cung gặp Thái hậu, khẩn cầu Thái hậu ban hôn sự giữa hắn và muội một lần nữa.”

 

Ta sững sờ tại chỗ.

 

“Thái hậu đã đồng ý.”

 

Tin tức Tạ Trọng Lâu cầu xin Thái hậu tái hôn với ta nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành.

 

Nghe nói Tạ lão tướng quân vô cùng bất mãn, sau buổi triều đã chặn đường phụ thân ta, hai người cãi nhau kịch liệt, lời lẽ nặng nề, kết cục tan vỡ tình bạn lâu năm.

 

Ta hiểu được ý định của phụ thân.

 

Chắc hẳn phụ thân đã bàn bạc cùng Tạ bá phụ, quyết tâm chia rẽ hoàn toàn thế lực hai nhà Lục và Tạ, nhằm khiến hoàng thượng thôi nghi kỵ và không còn đề phòng.

 

Lúc hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương dần lặn, Tạ Trọng Lâu lại đến phủ Thái phó cầu kiến, nhưng bị ca ca ngăn lại ngay ở cổng:

 

“Chiêu Chiêu vừa khỏi bệnh, cần yên tĩnh dưỡng sức. Tạ tướng quân, xin mời về cho.”

 

Đêm đó, vị thiếu tướng quân khoác hồng y rực rỡ lại lần nữa trèo tường, đáp xuống trước cửa sổ phòng ta, gương mặt sáng ngời lên nụ cười:

 

“A Chiêu, ta trở về rồi.”

 

Ta cay cay sống mũi, cuối cùng nước mắt cũng trào ra, giọng nghẹn ngào:

 

“… Tạ Trọng Lâu.”

 

Đã là đầu hạ, trên người chàng vẫn mang chút hơi lạnh từ cuối xuân.

 

Ánh trăng tỏa ra từng tia sáng mơ màng, trong khoảnh khắc ấy, chàng ôm chặt ta, gục đầu vào hõm vai ta.

 

Ta khẽ hỏi chàng:

 

“Chúng ta sẽ còn phải chia ly nữa không?”

 

“Phải chăng là do không chịu nổi cơn đau khi lưỡi dao xuyên qua bờ vai hôm ấy, hay do quá đau đớn khi biết Thẩm Tụ không thật lòng với hắn…”

 

“Dù sao thì, những ngày gần đây, ta đã thử thăm dò nhiều lần và có thể xác nhận rằng linh hồn của Hứa Trí Viễn đã rời khỏi cơ thể ta.”

 

Ta lẩm bẩm:

 

“… Vậy sao.”

 

Thật ra, ta đã đoán được phần nào.

 

Chỉ là, không rõ có phải do ảnh hưởng từ kiếp trước hay không, mà trong lòng vẫn còn chút bất an.

 

Bàn tay Tạ Trọng Lâu siết chặt lấy eo ta:

 

“A Chiêu, nàng đang run rẩy, nàng sợ hãi điều gì?”

 

Chàng hơi lùi lại, vẫn giữ khoảng cách rất gần, ánh mắt chăm chú nhìn ta, đôi mắt ấy dường như chứa đựng tia sáng đầu tiên từ thuở khai thiên lập địa rơi xuống nhân gian.

 

Ta gần như bị mê hoặc.

 

Chốc lát lơ mơ, ta hít một hơi sâu, khẽ nói:

 

“Chàng còn nhớ giấc mộng đó không? … Không biết vì sao, ta luôn có cảm giác mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, cảnh tượng trong giấc mộng sẽ lại tái hiện…”

 

Tạ Trọng Lâu im lặng hồi lâu, ánh mắt càng lúc càng trầm xuống, đúng lúc ta tưởng chàng ấy sẽ phủ nhận suy đoán của mình, thì chàng bỗng càng siết chặt vòng tay ôm lấy ta, ôm thật chặt.

 

“A Chiêu.”

 

Đầu ngón tay ấm áp của chàng từ từ di chuyển dọc eo ta, dừng lại bên má.

 

Tạ Trọng Lâu có đôi tay rất đẹp, các đốt ngón tay rõ ràng, thon dài, lòng bàn tay do nhiều năm luyện võ mà có những lớp chai mỏng, khiến nó thêm phần mạnh mẽ, gầy mà đầy sức lực.

 

Chàng nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt ta, vén những sợi tóc lòa xòa sau tai, khiến ta phải hơi ngẩng đầu lên, để ánh mắt đối diện với ánh nhìn sâu lắng của chàng.

 

Trong đôi mắt ấy, ánh trăng rẽ thành một vệt, để lộ đằng sau những tầng sâu thẳm, chôn giấu một nỗi đau kín đáo.

 

Cổ họng ta như bị thứ gì đó nghẹn lại, chẳng thể thốt nên lời.

 

“Trên đường đến Bạch Hạc Đinh, ta cứ mơ đi mơ lại một giấc mộng. Khung cảnh trong mộng, giống hệt như những gì nàng kể với ta hôm đó.”

 

“Trừ phi những chuyện ấy đã thật sự xảy ra.”

 

Là Tạ Trọng Lâu, người khi bị lưỡi dao xuyên qua vai mà không hề cau mày, giờ đây, trước mặt ta, đôi mắt chàng đỏ hoe, khiến nốt chu sa kia đỏ thẫm như thể sắp rỉ máu.

 

“A Chiêu, nàng hãy nói cho ta biết…”

 

Có lẽ vì nỗi đau quá lớn, giọng chàng trở nên mơ hồ, như có chút run rẩy,

 

“Những chuyện đó, những gì nàng đã kể cho ta, cảnh tượng trong giấc mộng, có phải nàng đã thực sự trải qua không?”

 

20

 

Từ khi xác nhận linh hồn của Hứa Trí Viễn tồn tại, suốt một thời gian dài, ta không muốn nghĩ lại những chuyện ở kiếp trước.

 

Những nỗi đau đó, là do ta tự bước vào mê cục mà chuốc lấy.

 

Nhưng giờ đây khi Tạ Trọng Lâu bất ngờ nhắc đến, ta mới bừng tỉnh nhận ra.

 

Thật ra, ta chưa từng quên.

 

Ta thậm chí còn tự oán trách mình, trách kiếp trước đã không nhận ra chân tướng, cố chấp với những sai lầm, cuối cùng rơi vào kết cục bi thảm ấy, còn liên lụy cả nhà họ Lục.

 

Giờ đây, đối diện với câu hỏi của Tạ Trọng Lâu, ta chỉ có thể im lặng.

 

Không khí ngưng đọng trong giây lát, chàng nâng cằm ta lên, khẽ gọi một tiếng “A Chiêu,” rồi những nụ hôn nóng bỏng phủ kín, tràn ngập khắp nơi.

 

Trong lòng ta vẫn còn bao nỗi bất an và thắc mắc, như việc Hứa Trí Viễn chỉ tạm thời biến mất, Thẩm Tụ vẫn còn đó.

 

Hoặc như xuất thân của bọn họ rốt cuộc là từ đâu.

 

Và liệu… nếu ta và Tạ Trọng Lâu thực sự là nhân vật trong một câu chuyện, thì kết cục của hai nhà Lục và Tạ sẽ giống như trong giấc mộng của ta không?

 

Nhưng tất cả những điều ấy, trong nụ hôn sâu và dịu dàng của Tạ Trọng Lâu, đều tan biến.

 

Lúc này, ta không thể nghĩ đến điều gì khác, trong tâm trí và ánh mắt ta, chỉ còn lại một mình chàng.

 

Hết Chương 16:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page