Lục Chiêu Ý - Tạ Trọng Lâu

Chương 15:

Chương trước

Chương sau

Lời vừa dứt, chàng lập tức đâm ngược con dao găm vào vai mình.

 

Có lẽ do cơn đau quá dữ dội, ánh nhìn đầy mãnh liệt trong mắt chàng có phần nguôi ngoai.

 

Ta chợt rùng mình, bất chợt nhớ đến những lời Thẩm Tụ đã nói trước đó, vội vàng thừa thắng xông lên.

 

“Thẩm Tụ gọi ngươi là đồ vô dụng, nói ngươi là… kẻ si mê ngu muội.”

 

“Nàng ta vốn dĩ không có ý gì với ngươi. Người nàng ta thực lòng yêu là Tạ Trọng Lâu.”

 

“Nếu ngươi không ở trong thân xác của Tạ Trọng Lâu, liệu nàng ta có thèm để ý đến ngươi không?”

 

Bầu không khí chững lại, cảm xúc u uẩn trong mắt Tạ Trọng Lâu dần tan biến, một ánh sáng rực rỡ dần dần bừng lên, như những ngôi sao bất ngờ rơi xuống giữa màn mưa đêm u tối.

 

Mưa ngớt dần, chân trời ánh lên những tia sáng ban mai yếu ớt, một dải ánh sáng vàng kim chiếu rọi qua lớp mây mờ.

 

Tạ Trọng Lâu đưa ta dừng lại trước cửa phủ Thái phó, dùng chiếc áo choàng ướt sũng của mình quấn lấy ta, sải bước tiến vào cổng lớn.

 

“Chiêu Chiêu!”

 

Tiếng mẫu thân ta nghẹn ngào vang lên, ngay sau đó ánh sáng trước mắt bỗng mờ đi khi phụ thân ta đứng chắn trước mặt Tạ Trọng Lâu, trong cơn giận dữ, cuối cùng không kìm được mà giáng cho chàng một cái tát.

 

“Tạ Trọng Lâu!”

 

Chỉ vỏn vẹn ba ngày, giọng phụ thân ta dường như đã già đi biết bao tuổi,

 

“Nhà họ Lục chúng ta chưa từng làm gì có lỗi với ngươi! Dù trước đây Chiêu Chiêu bướng bỉnh, từng đến trước mặt Thái hậu cầu xin từ hôn, ngươi có oán giận, cứ cho rằng ta dạy con không nên, có gì bất mãn hãy trút lên ta! Tại sao ngươi lại…”

 

Ông gần như không thể nói tiếp, phất tay ra hiệu cho Tạ Trọng Lâu đưa ta vào phòng.

 

Mái tóc ta vẫn còn ướt, những sợi tóc dính chặt vào má, chàng nhẹ nhàng đặt ta lên ghế dài, cúi người, cẩn thận chỉnh lại từng lọn tóc rối của ta.

 

Tiểu Chức òa khóc, lao đến nắm lấy bàn tay lạnh buốt của ta:

 

“Tiểu thư!”

 

“A Chiêu, nàng hãy đi tắm rửa, thay một bộ y phục sạch sẽ…”

 

Tạ Trọng Lâu khẽ nói:

 

“Từ nay về sau, mọi chuyện có ta lo.”

 

Kể từ lúc chàng cứu ta đến giờ, một đêm đã trôi qua.

 

Hồn phách của Hứa Trí Viễn từ khi ta nói xong những lời ấy vẫn chưa có dấu hiệu động tĩnh.

 

Hắn thực sự đã biến mất, hay chỉ là tạm thời lẩn trốn?

 

Tất cả đều không thể biết rõ.

 

Sau khi tắm rửa xong, thay một bộ váy áo, ta bước ra ngoài, thấy Tạ Trọng Lâu đang quỳ giữa sân, trước mặt phụ mẫu ta.

 

Phụ thân ta, một vị Thái phó thanh nhã nửa đời người, giờ đây lại trợn mắt nhìn Tạ Trọng Lâu, đôi mắt đầy giận dữ:

 

“Từ hôm nay, ngươi và nhà họ Lục ta không còn quan hệ gì nữa!”

 

“Phụ thân.”

 

Ta có phần lo lắng, nắm chặt vạt váy chạy đến, muốn giải thích nhưng lại không biết phải mở lời ra sao.

 

Tạ Trọng Lâu bỗng ngước mắt nhìn ta.

 

Ánh mắt hắn sáng rực, lặng lẽ nhắn nhủ ta:

 

“Chiêu Chiêu, đừng cầu tình thay ta.”

 

“Thưa bá phụ, mọi sai lầm đều do con gây ra.”

 

Chàng cúi đầu cung kính hành lễ với phụ thân ta, khi đứng thẳng dậy, giọng nói vốn trong trẻo lại mang theo vài phần lạnh lẽo sát khí.

 

“Việc này, con nhất định sẽ cho bá phụ, bá mẫu, và cả A Chiêu một lời giải thích.”

 

Phụ thân ta vẫn lạnh mặt:

 

“Ta không cần lời giải thích của ngươi, Tạ Trọng Lâu, ta chỉ mong ngươi đừng bao giờ bước vào cửa phủ nhà họ Lục nữa.”

 

Sau bữa cơm chiều, huynh trưởng ta trở về.

 

Huynh ấy đã dẫn binh truy đuổi đám lưu khấu, đi xa hơn hai trăm dặm về phía tây bên ngoài kinh thành, cuối cùng cũng lại chạm trán bọn chúng.

 

Ngoại trừ tên mặt sẹo bị chột một mắt và vài tên thuộc hạ, đám lưu khấu còn lại đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

 

Trên đường về, huynh ấy cũng bắt gặp Thẩm Tụ đã bất tỉnh bị bỏ lại dưới gốc cây.

 

Dù không tình nguyện, nhưng huynh ấy vẫn lệnh cho người mang nàng ta trở lại kinh thành và đưa vào phủ Hầu tước Tuyên Bình.

 

Nghe tin ban ngày Tạ Trọng Lâu đã đưa ta về, ánh mắt huynh ấy đầy lạnh lẽo:

 

“Sao hắn còn mặt mũi mà đến Lục phủ?! Phụ thân, mẫu thân, hai người có biết không, rõ ràng Tạ Trọng Lâu đã tìm thấy Chiêu Chiêu trước ta, vậy mà chỉ đưa Thẩm Tụ đi.”

 

Những từ cuối cùng, huynh ấy nghẹn lời, đuôi mắt ửng đỏ, ánh nhìn đầy xót xa khi hướng về ta.

 

Kiếp trước, sau khi ta thành hôn với Tạ Trọng Lâu, huynh ấy đã nhiều lần đến xin gặp, nhưng đều bị chặn ngoài phủ Tướng quân.

 

Còn ta tự mình gánh chịu đau khổ, chỉ cảm thấy không còn mặt mũi để đối diện với họ, nên chưa bao giờ gặp lại.

 

Về sau, vì hoàng thượng nghi kỵ nhà họ Lục, huynh ấy bị kiếm cớ đày đến vùng biên ải, làm tri phủ tại một tiểu thành, không có thánh chỉ thì không được trở về kinh.

 

Những năm tháng sau đó, cho đến ngày ta ch3’t, huynh ấy vẫn chưa từng quay về.

 

Giờ đây, nghe huynh ấy nói vậy, phụ mẫu đều nhìn về phía ta, trong mắt đầy đau lòng và phẫn nộ.

 

Đau lòng là dành cho ta, còn phẫn nộ, đương nhiên là hướng về Tạ Trọng Lâu.

 

Ta biết mình không thể tiếp tục giấu diếm, quay người đóng cửa phòng, rồi nghiêm túc nói:

 

“Phụ thân, mẫu thân, ca ca, mọi người nghĩ kỹ lại xem, Tạ Trọng Lâu và ta thanh mai trúc mã đã mười sáu năm, lại do chính tay phụ thân dạy dỗ, làm sao chàng ấy lại trở nên như thế?”

 

Huynh trưởng lạnh lùng đáp:

 

“Con người luôn thay đổi.”

 

Phải, con người quả thực luôn thay đổi.

 

Kiếp trước, ta từng chính mắt mình chứng kiến, cũng đã tự dùng những lời ấy để thuyết phục bản thân, đến mức trong nỗi đau đớn dai dẳng ngày qua ngày, ta đã bỏ qua những chi tiết phi lý.

 

Hoặc có lẽ, chân tướng kia quá đỗi kỳ lạ, và ta thì quá yếu đuối, không dám suy nghĩ sâu xa.

 

Ta hít sâu một hơi:

 

“Kẻ ấy không phải là Tạ Trọng Lâu, mà là một linh hồn xa lạ đang trú ngụ trong thân xác chàng ấy.”

 

Phụ thân, mẫu thân và ca ca đều tròn mắt nhìn ta, chốc lát sau, ca ca bất ngờ vươn tay, bịt miệng ta lại:

 

“Chiêu Chiêu, cẩn trọng lời nói! Hoàng thượng từng suýt nữa bị hại bởi tà thuật vu cổ, người rất kỵ nghe nhắc đến những chuyện quỷ thần này!”

 

Nét mặt phụ thân ta thì trầm trọng:

 

“Vậy nên những hành vi hoang đường của hắn trước kia đều là do linh hồn xa lạ ấy gây ra sao?”

 

“Vâng.”

 

Lặng im hồi lâu, cuối cùng phụ thân cũng thở dài:

 

“Dù chúng ta tin điều đó, nhưng hoàng thượng sẽ không tin. Trước đây hắn đã quá phóng túng, chuyện lưu khấu đột nhập vào thành đã khiến lòng vua bất mãn, nếu còn xảy ra thêm lần nữa, e rằng sẽ không tránh khỏi bị kết tội danh chính đáng.”

 

Ánh nến lay động, trong sắc vàng nhạt của nó, ta nhìn về phía họ, cả ba đều có vẻ mặt nghiêm trọng, ánh mắt nhìn ta đầy lo âu.

 

Ta mím môi, khẽ nói:

 

“Nếu thực sự có ngày ấy, con nhất định dốc hết sức lực, sẽ không để liên lụy đến nhà họ Lục.”

 

“Lục Chiêu Ý!”

 

Ca ca đột ngột quát lên, ta chưa từng nghe ca ca nói với ta bằng giọng nghiêm khắc như thế.

 

“Muội là nữ nhi nhà họ Lục, là muội muội của ta. Chúng ta và muội mãi mãi là một thể.”

 

Ánh nến lúc sáng lúc tối phủ lên khuôn mặt tuấn tú của ca ca một nét uy nghiêm lạnh lùng.

 

“Để ca ca nghĩ cách.”

 

19

 

Trong những ngày kế tiếp, ta không gặp lại Tạ Trọng Lâu.

 

Nghe nói chàng ấy đã dẫn theo Quan phó tướng, chỉ hai người cưỡi ngựa ra khỏi kinh, đuổi về hướng Bạch Hạc, nơi tên mặt sẹo đang lẩn trốn.

 

Hết Chương 15:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page