Lục Chiêu Ý - Tạ Trọng Lâu

Chương 14:

Chương trước

Chương sau

Ta và Thẩm Tụ bị giam trong căn nhà chứa củi suốt hai ngày.

 

Trong khoảng thời gian đó, qua lời bàn tán của đám canh gác bên ngoài, ta cũng phần nào nắm được tình hình.

 

Ngày hôm đó, sau khi ta bị đánh ngất và bắt đi, Tiểu Chức đã đâm vào lưng ngựa, khiến con ngựa kéo xe lao như điên vào sâu trong núi Nhược Hoa.

 

Gần sáng, Tiểu Chức mới mình đầy thương tích trở về phủ Thái phó, ca ca ta nghe chuyện xong lập tức mang binh lùng sục khắp trong thành và ngoài thành.

 

Trong thời gian đó, Hứa Chí Viễn, người đang chiếm giữ thân thể Tạ Trọng Lâu, dường như cũng đã tìm đến, vẻ mặt đầy lo lắng.

 

Ta đoán hắn là đến để tìm Thẩm Tụ.

 

Chiều tối, khi ta đang tựa vào tường suy nghĩ đối sách, tên có vết sẹo bất ngờ đạp cửa vào, ánh mắt lạnh lẽo quét qua ta và Thẩm Tụ, cất giọng lạnh băng:

 

“Đưa đi!”

 

Tranh thủ màn đêm, chúng lại đưa chúng ta tiếp tục đi về phía Tây.

 

Ta lập tức hiểu ra, có lẽ ca ca đã mang binh truy tìm tới nơi này, khiến chúng buộc phải dời chỗ cùng với ta và Thẩm Tụ.

 

Chúng ta chính là con át chủ bài cuối cùng của bọn chúng.

 

Nửa đêm, xe ngựa dừng lại trên một vùng hoang mạc đầy cỏ dại, bên ngoài mưa đã bắt đầu lất phất không biết từ lúc nào, màn đêm giăng đầy mưa mù.

 

Thuộc hạ của tên có vết sẹo lôi ta và Thẩm Tụ xuống xe, đẩy chúng ta đứng yên sau lưng hắn.

 

Dưới ánh trăng nhạt nhòa trong màn mưa, ta nhận ra bóng người đứng cách không xa phía trước.

 

Tạ Trọng Lâu.

 

Tim ta chợt nhẹ nhõm, vừa định cất tiếng, thì Thẩm Tụ bên cạnh đã bật khóc trước:

 

“Hứa Chí Viễn, đồ khốn, sao bây giờ ngươi mới tới!”

 

Không đúng.

 

Đó không phải Tạ Trọng Lâu.

 

Ánh mắt hắn lướt qua ta đầy lạnh lùng, rồi dừng lại trên người Thẩm Tụ, khi thấy bộ dạng nhếch nhác của nàng ta, ánh mắt hắn thoáng hiện nét thương xót.

 

Tên có vết sẹo cười nham hiểm, nói:

 

“Tạ tiểu tướng quân, ngài cũng biết đấy, huynh đệ bọn ta đã gi3’t quan phủ ở kinh thành, trên người mang án mạng, chạy đâu cũng không trốn thoát.”

 

“Số tiền ngài đưa trước kia, e là không đủ, đành phải ra hạ sách như thế này.”

 

Hắn nhíu mày, giọng khó chịu:

 

“Ngươi còn muốn bao nhiêu nữa?”

 

Tên có vết sẹo giơ hai ngón tay lên:

 

“Một vạn lượng vàng đổi lấy một người, chẳng phải rất công bằng sao?”

 

Hứa Trí Viễn lạnh nhạt nói:

 

“Ta cho ngươi một vạn lượng, ta chỉ cần mang một người đi. Còn lại kẻ kia, cứ để cho huynh trưởng nàng ta đến mà cứu.”

 

Hắn thản nhiên giao ngân phiếu và một hộp chứa vàng lẻ cho tên mặt sẹo trước mặt ta, rồi đưa Thẩm Tụ đi, tháo trói cho nàng ta, lo lắng hỏi nàng ta có bị thương không.

 

Thẩm Tụ vừa đáp lời, vừa quay lại nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ tự đắc và khinh miệt.

 

Nàng ta ẩn ý nói:

 

“Lục Chiêu Ý, đối với một tiểu thư gia giáo như ngươi, sự trinh tiết e rằng còn quan trọng hơn cả mạng sống, phải không?”

 

“Nếu ngươi mất đi sự trinh khiết, đừng nói đến Tạ Trọng Lâu, ngươi nghĩ trong kinh thành này còn có nhà nào trọng danh dự mà dám cưới ngươi không?”

 

Dứt lời, nàng ta cùng Hứa Trí Viễn cưỡi chung một ngựa, đội mưa rời đi.

 

Tên mặt sẹo quay lại nhìn ta:

 

“Lục tiểu thư, xem ra, chẳng còn ai muốn cứu ngươi nữa.”

 

“Không ai cứu ta, vậy ngươi định làm gì với ta đây?”

 

“Đương nhiên là…”

 

Lời chưa dứt, phía sau đột nhiên có người loạng choạng chạy tới, ngã nhào vào vũng nước mưa, giọng lộ vẻ bi thương xé lòng:

 

“Đại ca, nhị ca bị người của Lục Chiêu Huyền bắn ch3’t rồi!”

 

Trái tim ta chợt trầm xuống như rơi vào vực sâu vô tận.

 

Tên mặt sẹo thu lại vẻ mặt, ánh nhìn lạnh lẽo như dao khi hướng về ta.

 

Chốc lát sau, hắn chậm rãi nói:

 

“Tốt… tốt lắm! Lục tiểu thư, một mạng đổi một mạng, ca ca ngươi gi3’t biết bao huynh đệ của ta, dù mạng của bọn chúng thấp hèn, cộng lại cũng đủ để ngươi bồi thường.”

 

“Lục tiểu thư, ta không muốn mạng ngươi, ta muốn trinh tiết của ngươi.”

 

Hắn dùng dao găm cắt đứt sợi dây trói ta, lưỡi dao dọc theo tà váy mà rạch xuống, làm lộ ra đôi vai trần trụi.

 

“Cái thân xác cao quý của tiểu thư nhà họ Lục, để bọn ta, đám người thô bạo này chiêm ngưỡng một phen đi.”

 

Hắn thu dao, ra lệnh cho thuộc hạ:

 

“Lột hết y phục của ả, treo trần truồng trên cây, để Lục đại nhân nhìn mà mở mắt ra.”

 

Ta không kìm được run rẩy, ngón tay run lên, lướt đến chiếc vòng bạc trên cổ tay, nhấn vào cơ quan, tạo thành một con dao nhỏ.

 

“Thì đã sao?”

 

Ta cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh,

 

“Trinh tiết với ta chỉ là thứ hư ảo, ta không để tâm, Tạ Trọng Lâu cũng sẽ không để tâm.”

 

Tên mặt sẹo tiến lại gần hai bước, nụ cười nham hiểm hiện lên trên khuôn mặt:

 

“Nhưng Lục tiểu thư, giọng ngươi đang run đấy.”

 

Chính lúc này!

 

Ta vung tay, con dao nhỏ trong tay ta cắm sâu vào mắt hắn, máu nóng bắn tung tóe lên mu bàn tay, mùi tanh nồng nặc lan tràn khắp nơi.

 

Vì động tác này, chiếc váy vốn đã bị rạch nay rách hoàn toàn, gần như rơi khỏi thân trên, chỉ còn lại lớp áo lót màu trắng ngà.

 

Chiếc trâm cài hoa hải đường rơi xuống, vỡ vụn trên mặt đất.

 

Tên mặt sẹo ôm mắt thét lên đau đớn:

 

“Gi3’t ả đi!”

 

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, bỗng nghe tiếng vó ngựa dồn dập từ xa truyền đến.

 

Ánh trăng hòa cùng cơn mưa lạnh buốt, bóng người xé gió lao tới, ngựa phi thẳng, hất văng không ít tên cướp trên đường.

 

Trong đám người ngổn ngang đó, chàng nâng ta dậy, ôm chặt vào lòng, giọng nói bi thương mà gấp gáp, đôi mắt sáng rực như sao.

 

“A Chiêu!”

 

18

 

Là Tạ Trọng Lâu.

 

Là Tạ Trọng Lâu thật sự.

 

Ta thu mình trong vòng tay chàng, ngựa phi như gió cuốn, tiếng ồn ào sau lưng dần lùi xa, chỉ còn tiếng mưa rơi dày đặc trong màn đêm và ngọn gió lạnh ướt át lướt qua tai.

 

“A Chiêu…!”

 

Chàng dành một tay lau nước mưa trên gương mặt ta, nhưng khi chạm đến giọt lệ nóng nơi khóe mắt, tay chàng khẽ run lên, giọng khàn đặc:

 

“Xin lỗi, A Chiêu, là ta đến muộn rồi.”

 

Chuỗi ngày căng thẳng bỗng chốc buông lơi, ta muốn mở miệng nói điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại, chẳng thể cất thành lời, chỉ có nước mắt lặng lẽ rơi như mưa.

 

Có quá nhiều điều ta muốn nói, như ta biết chàng sẽ đến, như ta thực sự rất nhớ chàng, như biết bao lần ở kiếp trước, ta đã mong rằng chàng có thể xuất hiện như lúc này, ôm lấy ta và đưa ta thoát khỏi vũng lầy mà chính ta đã bước vào, rồi nói với ta rằng:

 

“A Chiêu, ta sẽ đưa nàng đi.”

 

Nhưng cuối cùng ta chẳng thể nói gì.

 

Vì ta biết, mọi chuyện chưa kết thúc.

 

Linh hồn của Tạ Trọng Lâu không biết khi nào lại bị áp chế, để Hứa Trí Viễn kẻ đê tiện đó chiếm đoạt thân xác hắn một lần nữa.

 

Và ta không biết khi nào mới tìm được phương pháp phá giải thực sự, để chàng có thể hoàn toàn trở lại.

 

Giữa chúng ta, chỉ có cuộc giải cứu ngắn ngủi giữa cơn mưa này, và một tương lai hoàn toàn mù mịt.

 

Tạ Trọng Lâu ôm chặt lấy ta, giữa tiếng mưa dày đặc, chàng lặng lẽ gọi tên ta, lần lượt từng tiếng:

 

“A Chiêu.”

 

“A Chiêu.”

 

Ta không thể thốt lên lời.

 

Chàng lại trang nghiêm nói:

 

“Ta sẽ không bao giờ rời xa nàng nữa.”

 

Giọng điệu uy nghiêm, tựa như lời thề.

 

Ta không biết phải đáp lại ra sao, khó khăn nghiêng người nhìn chàng, chỉ thấy ánh mắt Tạ Trọng Lâu bỗng nhiên cuộn trào mãnh liệt.

 

Chốc lát sau, chàng nghiến chặt răng, từ kẽ môi bật ra một tiếng gầm giận dữ, thấp trầm mà căm phẫn:

 

“Cút khỏi cơ thể ta!”

 

Hết Chương 14:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page