Chương 2:
31/10/2024
Chương 3:
31/10/2024
Chương 4:
31/10/2024
Chương 5:
31/10/2024
Chương 6:
31/10/2024
Chương 7:
31/10/2024
Chương 8:
31/10/2024
Chương 9:
31/10/2024
Chương 10:
31/10/2024
Chương 1:
31/10/2024
Chương 12:
01/11/2024
Chương 14:
01/11/2024
Chương 13:
01/11/2024
Chương 11:
01/11/2024
Chương 15:
01/11/2024
Chương 16:
01/11/2024
Chương 17:
01/11/2024
Chương 18:
01/11/2024
Chương 19:
01/11/2024
Chương 20:
01/11/2024
Chương 21:
01/11/2024
Chương 22:
01/11/2024
Chương 23:
01/11/2024
“Chính là mấy tên bên nhà ngoại của Chu quý phi, xưa nay bọn chúng không tử tế, ngày ngày trà trộn nơi sòng bạc và chốn phong hoa.”
Ca ca vừa nói đến đây đã vội vàng đỡ lấy ta:
“Chiêu Chiêu!”
Ta dùng bàn tay lạnh lẽo của mình nắm lại tay huynh ấy, cố gắng nở một nụ cười:
“Ca ca, muội không sao.”
Nhưng làm sao mà không sao được?
Đó là Tạ Trọng Lâu, là người từng một thân một ngựa xông pha chiến trường, đánh bại Bắc Khương khi mới mười lăm tuổi, lừng danh khắp kinh thành.
Là thiếu tướng quân Tạ Trọng Lâu kiêu ngạo mà thanh cao, là thiếu niên trong trẻo từng hát vang và gõ kiếm sáng tác nhạc dưới trăng.
Kẻ đó sao dám biến chàng ấy thành thế này?
Sao hắn dám…
Ta tái mặt trở về phòng, trầm tư hồi lâu, cuối cùng quyết định đến chùa Kim Lăng thêm một lần, tìm Huyền Trần đại sư hỏi cho rõ.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tiểu Chức đã chuẩn bị xe ngựa, cùng ta khởi hành.
Xe ngựa men theo đường núi Nhược Hoa mà lên, nhưng đi được nửa đường thì đột ngột dừng lại.
Bên ngoài yên tĩnh khác thường, mùi máu tanh dần lan tỏa khiến lòng ta trầm xuống, ta lập tức vén màn xe, chỉ thấy thi thể phu xe ngã xuống trước mặt.
Các thị vệ vốn hộ vệ xung quanh cũng ngã rạp trên đất, không còn dấu hiệu của sự sống.
“Tiểu thư!”
Tiểu Chức kinh hoàng kéo ta ra sau, định chắn trước mặt ta.
Ta lắc đầu, đẩy nàng ta vào sâu trong xe, và nói khẽ:
“Nấp cho kỹ.”
Ta nhảy xuống xe ngựa, nhìn quanh một vòng, liền trông thấy không xa có một người dựa lưng vào thân cây, dáng vẻ lười nhác.
Đó là Thẩm Tụ.
Trong thoáng chốc, ta đã hiểu rõ mọi việc.
“Lục Chiêu Ý.”
Nàng ta cười khẩy một tiếng:
“Ngươi quả thật dám đến.”
Ta lặng lẽ nhìn nàng ta:
“Làm thế nào mà ngươi mua chuộc được nữ đầu bếp đã làm trong phủ Thái phó ta mười năm?”
“Nếu ngươi ở vị trí thấp mà có kẻ cho ngươi trăm lượng vàng, và chỉ cần nói vài lời đến tai các chủ nhân cao cao tại thượng, lẽ nào ngươi lại không đồng ý sao?”
“Đồ ngu muội, đám lưu khấu sát hại phủ Doãn Kinh thành còn chưa bị bắt, ngươi lại thật sự gan to đến vậy, vì một nam nhân mà bỏ trốn ra ngoài.”
“Chẳng phải ngươi cũng thế sao?”
Ta khẽ cười:
“Ngươi si mê Tạ Trọng Lâu, hắn lại vô tình với ngươi, ngươi không ngại tìm kẻ giả mạo, tỏ vẻ yêu thích hắn, tự lừa dối mình rằng hai người đã sớm tâm đầu ý hợp.”
“Câm miệng!”
Sắc mặt Thẩm Tụ chợt biến, giọng lạnh lùng quát lớn về phía sau ta:
“Trói nàng ta lại!”
Lòng ta chùng xuống, theo bản năng định sờ vào con dao găm giấu bên hông, nhưng người phía sau cuối cùng đã nhanh hơn một bước, đánh mạnh vào bên cổ ta.
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, ta thoáng nhìn thấy kẻ đánh ngất mình, trên mặt hắn có một vết sẹo dài chạy ngang qua cả má.
Dường như ca ca từng nói với ta rằng, tên cầm đầu đám cướp đang gây họa cho phủ Doãn kinh thành, sát hại hơn chục mạng người, cũng có một gương mặt với vết sẹo như vậy.
17
Ta tỉnh lại lần nữa trong một chiếc xe ngựa đang lắc lư.
Bên trong xe bị phủ kín bởi lớp rèm dày, ánh sáng mờ tối, không phân biệt được ngày đêm, bên ngoài dường như lại đang mưa, tiếng mưa dồn dập và dày đặc.
Hai tay bị trói, ta cố dựa vào vách xe để ngồi dậy, nhưng đầu ngón tay dù cố gắng thế nào cũng không với tới vị trí của con dao găm.
“Đừng động.”
Bên cạnh bỗng có người lạnh lùng nói:
“Dù ngươi có cắt đứt dây trói cũng không thể thoát. Những kẻ bắt ngươi đều là phường liều mạng, dồn chúng vào đường cùng thì chẳng ngại gì việc gi3’t ngươi ngay tại chỗ, chỉ một nhát là xong.”
Là Thẩm Tụ.
Ta sững người, không nhịn được cười:
“Sao? Đám người ngươi thuê đã phản bội rồi à?”
Nàng ta không đáp, ta đưa mắt nhìn quanh một lượt trong bóng tối, xác nhận không thấy Tiểu Chức đâu mới yên tâm phần nào.
Im lặng một hồi lâu, Thẩm Tụ đột nhiên nói:
“Không phải ta… là Tạ Trọng Lâu. Đám cướp này không phải lén lút vào kinh, mà là do chàng ta cố ý thả vào.”
“Ta chỉ không ngờ bọn chúng lại cuồng vọng đến vậy, nhận tiền rồi mà ngay cả ta cũng không tha…”
Giọng nàng ta mang theo vẻ tức tối, như thể đang hối hận.
Nhưng ta hiểu rõ, điều nàng ta hối hận không phải vì đã ra tay với ta, mà vì đã chọn sai người, khiến bản thân cũng rơi vào hiểm cảnh.
Nàng ta ích kỷ độc địa, ác độc bất kham, hoàn toàn khác biệt với Thẩm Tụ trước kia, nhưng lại lấy danh nghĩa “bất bình” để làm ra biết bao chuyện tàn nhẫn đáng khinh.
Lời Thẩm Tụ vừa dứt, xe ngựa bỗng nhiên dừng lại, rồi tấm rèm bị xốc mạnh lên, lộ ra một khuôn mặt với nụ cười dữ tợn.
“Hai vị cô nương, làm phiền xuống xe.”
Bọn họ kéo ta và Thẩm Tụ xuống xe, đẩy chúng ta vào một căn nhà cũ nát.
Vừa đứng vững trong sảnh, Thẩm Tụ đã nổi giận, tức tối chất vấn:
“Các ngươi to gan lắm! Nhận tiền rồi mà còn làm việc thế này, chẳng lẽ không sợ Tạ Trọng Lâu sẽ tìm đến các ngươi sao?”
Nam nhân có vết sẹo ngồi ở vị trí đầu tiên nghe vậy, lại cười nhếch mép:
“Nếu là Tạ Trọng Lâu khi xưa, ta cũng thực sự e ngại hắn ba phần.”
Thẩm Tụ nghiến răng, quay đầu đi, mắng đầy căm phẫn:
“Mẹ kiếp, lũ vô dụng, đồ hèn hạ!”
Sắc mặt kẻ có vết sẹo tối sầm lại, ngay lập tức một thuộc hạ bước tới, tát Thẩm Tụ một cái trời giáng.
Cái tát đó dường như đã đánh tan chút lý trí còn sót lại của Thẩm Tụ, nàng bắt đầu gào thét, nhưng bị người ta bịt miệng rồi lôi đi.
Trong sảnh, chỉ còn lại ta và tên có vết sẹo.
Hắn xoa cằm, nhìn ta với vẻ thích thú:
“Tạ Trọng Lâu nói vị hôn thê cũ của hắn là một tiểu thư yếu đuối, nhưng bây giờ xem ra, nàng thực sự có vài phần cốt cách của Thái phó Lục. Đúng là không hổ danh muội muội của Lục Chiêu Huyền.”
“Ngươi quen biết ca ca ta sao?”
“Không chỉ quen biết!”
Trong mắt hắn lóe lên một tia sát khí:
“Lục Chiêu Huyền đã truy sát ta từ ngoại thành vào kinh. Nếu không có Tạ Trọng Lâu che chở, ta đã sớm vào đại lao rồi!”
“Lục tiểu thư, ca ca của ngươi đối đầu với ta như thế, ngươi bảo ta phải tiếp đãi ngươi thế nào đây?”
Hắn chậm rãi tiến đến trước mặt, nắm cằm ta quan sát một lúc, rồi bất ngờ rút con dao ngắn đeo bên hông, kề lưỡi dao lên cổ ta.
Ta bình tĩnh nhìn hắn:
“Ngươi sẽ không gi3’t ta.”
“Lục tiểu thư quả là thông minh, ta còn cần dùng ngươi để đổi lấy vài thứ, tất nhiên sẽ không gi3’t ngươi.”
Hắn hạ dao xuống, phất tay ra lệnh:
“Đưa người đi. À, nhớ lục soát người cẩn thận, đừng để lại vật gì sắc bén, nếu Lục tiểu thư bị thương thì không hay.”
Lòng ta trầm xuống.
Con dao giấu bên chân bị lấy đi, ta và Thẩm Tụ bị giam trong cùng một căn nhà chứa củi, cửa và cửa sổ đều có người canh gác.
Thực ra ta vẫn còn một vũ khí, là chiếc vòng tay bạc đơn giản trên cổ tay, trông không có gì đặc biệt, nhưng khi nhấn công tắc và lắp ráp lại, nó có thể biến thành một con dao nhỏ sắc bén.
Đó là món đồ Tạ Trọng Lâu đã tự tay thiết kế cho ta khi chàng mười ba tuổi, dùng để phòng thân.
Nhưng trong tình thế này, dù có mang ra cũng vô ích, chi bằng chờ thêm vài ngày nữa để tìm cơ hội khác.
You cannot copy content of this page
Bình luận