Chương 2:
31/10/2024
Chương 3:
31/10/2024
Chương 4:
31/10/2024
Chương 5:
31/10/2024
Chương 6:
31/10/2024
Chương 7:
31/10/2024
Chương 8:
31/10/2024
Chương 9:
31/10/2024
Chương 10:
31/10/2024
Chương 1:
31/10/2024
Chương 12:
01/11/2024
Chương 14:
01/11/2024
Chương 13:
01/11/2024
Chương 11:
01/11/2024
Chương 15:
01/11/2024
Chương 16:
01/11/2024
Chương 17:
01/11/2024
Chương 18:
01/11/2024
Chương 19:
01/11/2024
Chương 20:
01/11/2024
Chương 21:
01/11/2024
Chương 22:
01/11/2024
Chương 23:
01/11/2024
Tạ Trọng Lâu khẽ lắc đầu:
“Hứa Chí Viễn đã lén nghe được, nên ta cũng nghe được. Huyền Trần đã rời khỏi chùa Kim Lăng, đi chu du khắp nơi rồi, mẫu thân ta không tìm thấy ông ấy, đành quay về tay không.”
“Chính vì chuyện đó mà Hứa Chí Viễn và Thẩm Tụ đã cãi nhau, trong lúc xúc động, ta tìm được một khe hở, tạm thời giành lại quyền kiểm soát.”
“Nhưng hôm ấy trên chiến trường Tây Nam, khi ta bị Thẩm Tụ bán đứng, rơi vào vòng vây của địch, hắn bất ngờ xuất hiện trong đầu ta, và từ đó, ta không thể nắm lại quyền chủ động trong cơ thể mình.”
Ta nghĩ, chuyện này chắc chắn không đơn giản.
Hôm đó, khi nàng tạm thời gọi ta trở lại, hắn có nhắc đến khái niệm “người trong sách” có lẽ đó chính là manh mối cho cách giải thoát.”
Vừa nói, hàng mi chàng dần hạ xuống, dường như đã thấm mệt, giọng nói cũng nhẹ đi, như lời thì thầm trong gió:
“A Chiêu, nàng đừng sợ.”
Một cơn gió thoảng qua, vài cánh hoa hải đường rơi xuống, lác đác đậu trên người chúng ta.
Tạ Trọng Lâu tựa đầu lên đầu gối ta, lại lần nữa chìm vào giấc ngủ.
Chàng không bảo ta buông tay, không khuyên ta dừng lại và đi tìm một người khác.
Dù con đường phía trước có thể là cảnh cửu tử nhất sinh, ta và chàng đều hiểu nhau, sâu sắc như ta hiểu chính mình.
Ta cõng Tạ Trọng Lâu, từng bước đi ra khỏi rừng hải đường, rồi bảo phu xe đưa xe ngựa đến phủ tướng quân.
Tranh thủ lúc Hứa Chí Viễn chưa tỉnh lại, ta tìm gặp Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu, trịnh trọng nói với họ:
“Vài ngày trước đêm giao thừa, con đã đến chùa Kim Lăng gặp Huyền Trần đại sư.”
Tạ bá mẫu run run đôi môi, gần như rơi nước mắt:
“Chiêu Chiêu, con cũng đã nhận ra rồi, phải không?”
Bà loạng choạng một bước, suýt ngã, Tạ bá phụ bên cạnh vội vàng đỡ lấy bà.
“Phải, con đã gặp được Tạ Trọng Lâu thật sự, bá mẫu hãy yên tâm, chàng vẫn còn sống, chưa hề biến mất, chỉ là tạm thời không thể gặp lại hai người.”
Ta lùi lại một bước, cúi sâu hành lễ với họ,
“Con sẽ dùng mọi cách để đưa chàng trở về hoàn toàn.”
“Chỉ là… trước khi điều đó xảy ra, xin bá mẫu và bá phụ nhất định phải giữ gìn sức khỏe, không để kẻ mạo danh có cơ hội ra tay.”
“Chỉ cần còn sống, thì sẽ có ngày đoàn tụ.”
16
Khi ta trở lại phủ Thái phó, trời đã tối hẳn.
Ca ca đứng đợi ở cổng, vừa thấy ta bước xuống xe, liền vội vã tiến đến:
“Chiêu Chiêu!”
Thấy ánh mắt nghiêm trọng của huynh ấy, ta sững lại:
“Sao vậy?”
Vào đến sảnh trong, ca ca mới kể cho ta nghe:
“Vài ngày trước, vùng Bạch Hạc cách đây tám trăm dặm về phía tây mưa lớn không ngừng, nước sông dâng cao, vỡ đê, nước tràn vào thành, khiến dân chúng quanh Bạch Hạc Đình lâm vào cảnh khốn cùng, giặc cướp cũng hoành hành khắp nơi.”
“Trước đó, có lời đồn rằng ở Bạch Hạc có nghịch tặc ẩn nấp, giờ chúng đã trà trộn vào đám cướp, âm thầm tiến vào kinh thành.”
Ta chợt hiểu ra:
“Vậy nên đồng liêu hôm ấy gấp gáp đến tìm ca ca là vì chuyện này sao?”
“Đúng vậy, sắp tới kinh thành sẽ có biến động, các cửa thành đều sẽ tăng cường kiểm soát người ra vào. Chiêu Chiêu, nếu không có việc gì quan trọng, muội đừng rời phủ.”
Huynh ấy khẽ dừng lại một chút, rồi tiếp tục:
“Tạ Trọng Lâu với tư cách là tướng quân, sẽ dẫn binh tuần tra khắp kinh thành. Nếu ta gặp hắn, ta sẽ có lời chào hỏi.”
Nửa tháng sau đó, ta không ra khỏi phủ, nhưng từ những lời nói bâng quơ của đám hạ nhân, ta vẫn có thể cảm nhận được sự căng thẳng âm ỉ ngoài kia.
Rảnh rỗi ở trong phủ, ta đem mọi cảnh tượng trong giấc mơ hôm ấy viết hết ra, bao gồm cả mọi manh mối mà ta đã thu thập từ Tạ Trọng Lâu, từ Huyền Trần đại sư và từ ký ức kiếp trước.
Nếu như lời của Hứa Chí Viễn là thật, rằng ta và Tạ Trọng Lâu chỉ là nhân vật trong một câu chuyện.
Thì kẻ kiêu ngạo, luôn nhìn ta từ trên cao như Hứa Chí Viễn và Thẩm Tụ, chính là những kẻ đã đọc câu chuyện ấy.
Thẩm Tụ thực sự là một người trầm mặc, thậm chí đến khi qua đời cũng chẳng để lại tiếng vang nào.
Thế nhưng linh hồn xa lạ này lại phô bày sự tham vọng và khinh miệt, ghen ghét với ta một cách không chút che giấu.
Huyền Trần đại sư nói rằng, chấp niệm có thể phá giải mọi thứ.
Tạ Trọng Lâu nói rằng, có lẽ từ “nhân vật trong sách” chính là chìa khóa để phá giải.
Ta nhíu mày, đặt bút vạch vài nét trên trang giấy, rồi khoanh tròn câu “cốt truyện không thể thay đổi” mà Hứa Chí Viễn đã từng nói.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu.
Không đúng… Không đúng! Cốt truyện có thể thay đổi!
Nếu như tất cả những gì ta thấy trong giấc mơ hôm đó là những gì vốn xảy ra trong câu chuyện, và mọi thứ ta đã trải qua kiếp trước là sự thay đổi do sự xuất hiện của Hứa Chí Viễn và Thẩm Tụ…
Thì qua những hành vi ngạo mạn của bọn họ kiếp này, rõ ràng họ vẫn coi ta là Lục Chiêu Ý ban đầu trong câu chuyện, người chẳng biết gì.
Họ… không biết rằng ta đã tái sinh.
Có lẽ, đây chính là điểm mấu chốt để phá giải cục diện này.
Ta buông bút ra, ra ngoài định tìm ca ca hỏi về tình hình kinh thành hiện nay, giữa đường lại tình cờ gặp được Nguyệt Nương ở phòng bếp.
Nguyệt nương đang đứng quay lưng về phía ta, trò chuyện với một tiểu nha đầu:
“Hôm qua ta ra ngoài mua sắm, lại gặp được Huyền Trần đại sư trên đường.”
Tiểu nha đầu hiếu kỳ hỏi:
“Chẳng phải nói Huyền Trần đại sư đã rời kinh thành đi chu du rồi sao?”
“Bây giờ ngoài kinh thành khắp nơi đều có giặc cướp, nạn dân cũng nhiều, rốt cuộc kinh thành vẫn là nơi an toàn nhất.”
Nguyệt Nương lắc đầu:
“Khi ta gặp Huyền Trần đại sư, người đầy bụi bặm, trên mặt còn có vết thương, trông như đã chịu không ít khổ sở.”
Ta ghi nhớ lời này trong lòng, đi tiếp đến thư phòng thì tình cờ gặp được phụ thân và ca ca.
Cả hai đều có vẻ nghiêm trọng:
“Tạ Trọng Lâu hành xử như vậy, thật sự không thể chấp nhận nổi.”
“Hắn và nhà họ Lục ta không còn liên quan gì, thế mà lại liên lụy đến lão Tạ, tuổi già rồi còn phải đứng ra giải quyết hậu quả thay hắn.”
Ta nghe có gì đó không ổn, vội hỏi phụ thân:
“Tạ Trọng Lâu đã làm gì sao ạ?”
“Chiêu Chiêu…”
Phụ thân thoáng ngập ngừng, nhưng cuối cùng vẫn nói cho ta biết,
“Vài ngày trước, có giặc cướp lén lút xâm nhập từ cửa Tây Nam do Tạ Trọng Lâu phụ trách canh gác, chúng gi3’t hại cả gia đình phủ doãn Kinh thành, còn để lại thư khiêu khích.”
“Hoàng thượng nổi giận, đã nghiêm khắc quở trách Tạ Trọng Lâu trước triều, hạ bãi chức quan nhị phẩm của hắn.”
“Khi triều đình định truy tội và giam giữ hắn, lão Tạ đã đứng ra xin tha, tự nguyện giao nộp hơn nửa binh quyền trong tay, mới giúp Tạ Trọng Lâu tránh khỏi án phạt.”
“Giờ đây, phụ tử nhà họ Tạ đều bị Hoàng thượng hạ lệnh cấm túc trong phủ để tự kiểm điểm.”
Một tiếng sấm vang lên trong đầu ta, từ ánh mắt lo lắng của phụ thân, ta nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của chính mình.
Kiếp trước cũng có giặc cướp vào kinh, nhưng chưa từng gây ra rắc rối lớn đến vậy.
Ca ca nhíu mày nói:
“May là Chiêu Chiêu chưa gả qua đó… Nhưng sao Tạ Trọng Lâu lại trở nên thế này? Hay là do hắn qua lại với đám công tử bột ở kinh thành?”
“Công tử bột?”
You cannot copy content of this page
Bình luận