Chương 2:
31/10/2024
Chương 3:
31/10/2024
Chương 4:
31/10/2024
Chương 5:
31/10/2024
Chương 6:
31/10/2024
Chương 7:
31/10/2024
Chương 8:
31/10/2024
Chương 9:
31/10/2024
Chương 10:
31/10/2024
Chương 1:
31/10/2024
Chương 12:
01/11/2024
Chương 14:
01/11/2024
Chương 13:
01/11/2024
Chương 11:
01/11/2024
Chương 15:
01/11/2024
Chương 16:
01/11/2024
Chương 17:
01/11/2024
Chương 18:
01/11/2024
Chương 19:
01/11/2024
Chương 20:
01/11/2024
Chương 21:
01/11/2024
Chương 22:
01/11/2024
Chương 23:
01/11/2024
Những ngày này, trong lòng ta chỉ nghĩ đến cách đối phó với hai linh hồn xa lạ kia, đến mức quên mất cả sinh thần của chính mình.
Nhớ lại những năm trước, mỗi khi đến ngày sinh thần ta, Tạ Trọng Lâu luôn chuẩn bị một món quà đặc biệt, rồi tự mình mang đến phủ Thái phó.
Có một năm, chàng ấy tặng một chuỗi vòng tay bằng ngọc bích tỷ, nhưng ca ca đã tặng ta một chiếc giống y hệt.
Khi đó, chàng ấy nhướn mày, kéo ta ra ngoài, dạo khắp các tiệm trang sức nửa thành, nhưng vẫn không tìm được món nào hoàn hảo.
Cuối cùng, chàng đưa ta cưỡi ngựa đến đồi Mãn Nguyệt, để ngắm nhìn những bông hoa hải đường nở rực rỡ nhất vào đầu xuân.
“Ta đã sai người chiết cành hải đường từ đồi Mãn Nguyệt về, không quá ba năm nữa, khi nàng vào cửa tướng quân phủ, sẽ thấy cả một sân đầy hoa hải đường.”
Khi ta hoàn hồn, thì xe ngựa đã dừng giữa đường, là đồng liêu của ca ca đến tìm, nói rằng có chuyện quan trọng ở triều đình cần bàn.
Huynh ấy ngập ngừng quay lại nhìn ta, ta liền hiểu ý, nói:
“Ca ca, huynh cứ đi lo việc của huynh, chẳng qua chỉ là ngắm hoa, ta tự đi cũng được.”
“Được, nhưng muội nhớ về phủ sớm, phụ thân và mẫu thân cũng đã chuẩn bị để mừng sinh thần cho muội rồi.”
Sau khi ta và ca ca chia tay, xe ngựa đi tiếp đến đồi Mãn Nguyệt.
Cả ngọn đồi đều là những búp non của hoa hải đường đang nảy mầm, nhưng vẫn chưa có cây nào nở hoa.
Ta dặn phu xe chờ ở bên ngoài, tự mình xách tà váy, nhảy xuống xe, tiến vào sâu trong rừng hải đường.
Đi được một đoạn, cảnh vật trước mắt bỗng trở nên rộng mở.
Từ màu xanh non chuyển sang một khoảng không gian rực rỡ, phớt hồng và trắng, hòa quyện lẫn nhau.
Ta ngẩn ngơ đứng tại chỗ, phía sau chợt vang lên một giọng nói quen thuộc, trong giọng nói mang theo sự mệt mỏi, nhưng vẫn không giấu được nụ cười.
“A Chiêu.”
Quay đầu lại, Tạ Trọng Lâu trong bộ y phục đỏ, khoanh tay ôm kiếm, đang tựa vào thân cây, nhìn ta cười.
Gió nhẹ lướt qua, làm mấy sợi tóc lòa xòa trên trán chàng khẽ tung bay, càng làm cho nốt chu sa ở đuôi mắt thêm phần rực rỡ.
Trong khoảnh khắc đó, ta gần như tưởng đây là ảo giác, cho đến khi chàng từng bước đi tới, kéo ta vào vòng tay ấm áp, với hơi ấm và hương thơm mát lạnh quen thuộc.
Ta bỗng nhận ra, đây là thực tại.
Khi ta còn chưa kịp phản ứng, nước mắt đã không kiềm được mà trào ra.
“Sao chàng lại ra đây…”
Ta nắm lấy vạt áo chàng, nước mắt tuôn rơi không ngừng:
“Còn người kia đâu? Còn Thẩm Tụ đâu?”
Chàng đưa tay nâng mặt ta, buộc ta phải ngẩng đầu lên, nụ hôn ấm áp và mãnh liệt đặt lên môi ta, tay kia vòng qua eo càng siết chặt thêm một chút:
“Hôm ấy ta nói, năm nay hoa hải đường sẽ nở. Hôm nay là sinh thần của nàng, A Chiêu, ta nhất định phải cùng nàng ngắm hoa nở thêm một lần.”
15
Ta thậm chí chưa bao giờ dám hy vọng một cách quang minh chính đại về cảnh tượng này, ngay cả trong mơ.
Hơi thở của chàng nóng bỏng, đôi môi và lưỡi quấn quýt với ta, những ngón tay len qua lớp vải mỏng cũng mang theo hơi ấm tựa lửa đốt.
Kiếp trước, vì sự e dè và khuôn phép của một nữ nhi khuê các, trước khi thành thân, ta và Tạ Trọng Lâu chưa từng có hành động nào vượt quá giới hạn.
Đến khi mọi chuyện bất ngờ đổ vỡ, ta cũng không còn cơ hội nào gần gũi thân mật với Tạ Trọng Lâu thực sự.
Ta nghĩ, có lẽ thượng thiên đã cho ta cơ hội trở lại một lần nữa chính là để bù đắp những tiếc nuối như thế này.
Dưới gốc cây hải đường, cuối cùng Tạ Trọng Lâu cũng kết thúc nụ hôn dài ấy.
Chàng nhẹ nhàng chạm mũi vào ta, giọng nói khẽ khàng:
“Mấy ngày qua, ngày nào nàng cũng đến phủ tướng quân, khiến Hứa Chí Viễn phiền muộn không thôi, còn ta thì lại vui mừng.”
“Biết hôm nay là sinh thần nàng, ta đã dốc hết sức thoát ra chỉ để gặp nàng một lần.”
“A Chiêu, ta thật sự hạnh phúc vì sinh thần mười bảy tuổi của nàng lại có ta ở bên.”
Có lẽ vì bị giam hãm lâu trong thân thể không thể thoát ra, nên giữa đôi lông mày của chàng vẫn đọng lại vẻ mỏi mệt nhàn nhạt.
Nhưng đôi mắt chàng thì sáng rực, trong veo, phản chiếu sắc hồng thắm của những đóa hải đường xuân.
Trong đôi mắt ấy, ta tìm thấy một mùa xuân nở rộ tràn đầy sức sống.
Chợt tỉnh lại, ta khẽ hỏi:
“Hứa Chí Viễn là ai?”
“Là linh hồn đang trú ngụ trong thân thể của ta. Ta nghe Thẩm Tụ gọi hắn như vậy.”
Tạ Trọng Lâu kiên nhẫn giải thích:
“Họ thường nói với nhau những điều kỳ lạ khi chỉ có hai người, ta không hiểu nhưng dường như họ rất am hiểu lẫn nhau.”
“Cũng có vài lần, ta nghe Thẩm Tụ nhắc đến nơi của họ, cứ như thể… họ đến từ một thế giới hoàn toàn khác với chúng ta.”
Im lặng một lúc, cuối cùng ta hỏi câu quan trọng nhất:
“Vậy khi Hứa Chí Viễn chiếm giữ thân thể, chàng vẫn có thể nhìn và nghe mọi thứ xảy ra bên ngoài sao?”
“Ừ. Nhưng khi ta ra ngoài, hắn lại không thể phát hiện.”
Những lời mà Huyền Trần đại sư từng nói nay được Tạ Trọng Lâu chứng thực.
Tim ta như bị một cú đấm mạnh, đôi mắt ta, vừa khô ráo, lại ngấn lệ.
Nếu như vậy, thì kiếp trước, Tạ Trọng Lâu cũng bị giam cầm trong thân thể mình, tận mắt chứng kiến tất cả những gì đã xảy ra giữa hai nhà Lục và Tạ.
Chàng ấy đã thấy tất cả, nghe tất cả.
Nhưng lại chẳng thể làm gì.
“Đừng khóc nữa, A Chiêu.”
Tạ Trọng Lâu đưa tay, nhẹ nhàng lau giọt lệ nơi khóe mắt ta.
Thực ra chàng vốn không phải là người ôn hòa điềm tĩnh.
Trong ký ức của ta, Tạ Trọng Lâu luôn là kẻ kiêu hùng, ngạo nghễ.
Năm ta mười bốn tuổi, chàng cưỡi ngựa dạo trên con phố dài, y phục rực rỡ, đuôi mắt đỏ như chu sa, tựa như sắc máu, đẹp đẽ hơn bất kỳ cảnh sắc nào ở kinh thành.
Cũng vì vậy mà sau đó, trong một khoảng thời gian dài, các tiểu thư khuê các cùng tuổi với ta khi nhắc đến Tạ Trọng Lâu đều coi chàng như hình mẫu lý tưởng của một vị hôn phu.
Chàng không giỏi dịu dàng, nhưng những khoảnh khắc hiếm hoi chàng tỏ ra dịu dàng và mềm mỏng thì tất cả đều là dành cho ta.
Có lẽ để an ủi ta, chàng nhanh chóng chuyển chủ đề:
“Thực ra, ngoài nàng ra, phụ mẫu ta cũng đã phần nào nhận ra điều bất thường.”
“Họ luôn đề phòng Hứa Chí Viễn, mẫu thân ta thậm chí còn đến chùa Kim Lăng một chuyến, chắc là để tìm vị lão hòa thượng pháp hiệu Huyền Trần, xem có cách nào giải quyết được không.”
Nhắc đến Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu, ta chợt rùng mình, nhớ lại cái ch3’t không bình thường của họ ở kiếp trước.
Nếu ngay từ lúc đó họ đã nhận ra sự khác thường của Tạ Trọng Lâu…
Thì rất có thể Hứa Chí Viễn, vì lo ngại bí mật bị lộ, đã ra tay sát hại họ.
Vì vậy, trước khi qua đời, Tạ bá mẫu mới nắm chặt tay ta và nói:
“Giờ đây ta sắp đi rồi, con hãy cứ coi như nó đi cùng ta.”
Bà không tiết lộ sự thật cho ta, có lẽ vì sợ rằng Hứa Chí Viễn sẽ làm với ta như đã làm với họ.
“Vậy Huyền Trần đại sư có nói gì với Tạ bá mẫu không?”
You cannot copy content of this page
Bình luận