Chương 2:
31/10/2024
Chương 3:
31/10/2024
Chương 4:
31/10/2024
Chương 5:
31/10/2024
Chương 6:
31/10/2024
Chương 7:
31/10/2024
Chương 8:
31/10/2024
Chương 9:
31/10/2024
Chương 10:
31/10/2024
Chương 1:
31/10/2024
Chương 12:
01/11/2024
Chương 14:
01/11/2024
Chương 13:
01/11/2024
Chương 11:
01/11/2024
Chương 15:
01/11/2024
Chương 16:
01/11/2024
Chương 17:
01/11/2024
Chương 18:
01/11/2024
Chương 19:
01/11/2024
Chương 20:
01/11/2024
Chương 21:
01/11/2024
Chương 22:
01/11/2024
Chương 23:
01/11/2024
Đến hoàng hôn của ngày thứ hai, Tạ Trọng Lâu tỉnh lại.
Ánh chiều tà thấp thoáng, mây đen giăng kín trời, dường như một cơn bão lớn sắp ập xuống.
Hắn nằm trên giường, từ từ mở mắt.
Ta nhìn chằm chằm vào hắn, cho đến khi… ánh mắt lạnh lẽo, âm trầm và hiểm ác đó đối diện với ta.
Trái tim ta như rơi xuống vực thẳm vô tận.
Thẩm Tụ kinh ngạc thét lên, phấn khích lao vào lòng hắn.
Hắn đưa tay ôm lấy Thẩm Tụ, ngẩng đầu lên nhìn ta, giễu cợt:
“Lục đại tiểu thư, thật đáng tiếc, có lẽ thanh mai trúc mã của ngươi sẽ không bao giờ quay lại.”
Trước khi sự sợ hãi dâng tràn trong lòng, ta cắn mạnh vào môi, buộc mình phải bình tĩnh:
“Vậy sao? Nếu hắn thực sự không bao giờ quay lại, thì ngươi còn sợ cái gì?”
Khi thấy trong ánh mắt hắn hiện lên một tia giận dữ, lòng ta lại thoáng thấy nhẹ nhõm.
“Ngươi quả là thông minh, dám dùng sinh tử để ép ta thả hắn ra.”
Một lúc lâu sau, cuối cùng hắn cũng chậm rãi mở miệng:
“Nhưng có một số chuyện đã được định sẵn trong kịch bản, dù Tạ Trọng Lâu mạnh mẽ đến đâu cũng chỉ là một nhân vật trong câu chuyện không thể thay đổi số mệnh.”
“Ngươi không có cơ hội chiến thắng.”
Giọng điệu của hắn đầy vẻ ngạo mạn, ánh mắt nhìn ta cũng chứa đựng sự khinh thường và khinh bạc.
Khi Tạ Trọng Lâu với gương mặt anh tuấn kiêu hùng bày ra vẻ mặt này, nhìn thật sự vô cùng trái ngược, nhưng người này lại chẳng hề tự nhận ra.
Ngược lại, Thẩm Tụ đang tựa vào ngực hắn lại khẽ khựng người một chút.
Trong khoảnh khắc đó, trong đầu ta lóe lên một suy nghĩ kỳ lạ.
Có vẻ… mặc dù Thẩm Tụ thân thiết với kẻ lạ đang chiếm lấy thân thể của Tạ Trọng Lâu, nhưng người mà nàng ta thật sự để tâm, vẫn là Tạ Trọng Lâu thực sự.
14
Đêm đó, trở về phủ Thái phó, ta mơ một giấc mơ kỳ quái.
Trong mơ, ta và Tạ Trọng Lâu dường như là nhân vật trong một câu chuyện.
Ta là con gái của Thái phó, chàng là một tiểu tướng quân, từ nhỏ đã bên nhau như thanh mai trúc mã, đến năm mười sáu tuổi khi ta cập kê, cả hai thuận lợi thành thân.
Thế nhưng sau khi kết hôn, vì huynh trưởng của ta lập công lớn trên triều, Tạ Trọng Lâu lại chiến công hiển hách, gia tộc họ Lục và họ Tạ quyền thế lẫy lừng, khiến Hoàng thượng sinh lòng nghi ngại, ngờ rằng Tạ gia có dã tâm phản loạn, suýt chút nữa rơi vào cảnh diệt môn.
Đến thời khắc nguy cấp, chính Thẩm Tụ đã đứng ra, lấy thân mình đổi lấy một đường sống cho Tạ gia.
Và lý do nàng ta làm như vậy, chỉ vì năm xưa, một lần trên phố nàng ta đã trông thấy Tạ Trọng Lâu cưỡi ngựa lướt qua, từ đó nàng ta đã xiêu lòng.
Chỉ là… trong giấc mơ, Thẩm Tụ có tính cách trầm lặng và nhút nhát, dù bị kế mẫu bắt nạt cũng không dám phản kháng, để mặc bà ta gả nàng cho một lão Hầu gia hơn năm mươi tuổi làm kế thất.
Cả cuộc đời nàng ta, hành động dũng cảm duy nhất chính là vì Tạ gia, vì Tạ Trọng Lâu.
Những cảnh tượng trong mơ lướt qua như tia chớp, đến khi ta từ từ mở mắt ra, trời đã sáng hẳn.
Ta ngồi dậy chống tay lên trán, tâm trí vẫn còn lơ mơ, chưa hoàn toàn thoát khỏi giấc mộng.
Ngày hôm qua ở phủ tướng quân, linh hồn xa lạ kia đã nói rằng Tạ Trọng Lâu chỉ là nhân vật trong một câu chuyện không thể thay đổi số phận.
Nếu thật là vậy, thì có lẽ hắn và Thẩm Tụ chính là những kẻ đang đọc câu chuyện đó?
Thẩm Tụ hiện tại có tính cách hoàn toàn khác với người trong giấc mơ của ta.
Có khi nào nàng ta cũng giống như Tạ Trọng Lâu, cũng bị một linh hồn xa lạ chiếm hữu?
Trước đây, ta vốn không tin vào những chuyện kỳ lạ và hoang đường, thậm chí kiếp trước khi Tạ Trọng Lâu đột ngột thay lòng, tính tình hắn cũng hoàn toàn đảo lộn, ta vẫn chưa từng nghĩ đến điều này.
Nhưng giờ đây, ta đã tự mình trải qua sự kỳ diệu của việc tải sinh, những suy đoán táo bạo dần dần hiện ra, và từng bước, từng bước, ta đã kiểm chứng được chúng.
Khi dùng bữa sáng, mẫu thân nhìn ta với ánh mắt đầy lo lắng, dường như có điều muốn nói nhưng lại không dám:
“Hôm nay trời mưa to, con vẫn muốn đến phủ tướng quân sao?”
“Đương nhiên ạ.”
Ta phải đến phủ tướng quân mỗi ngày, phải xuất hiện mỗi ngày trước mặt linh hồn xa lạ đó và Thẩm Tụ.
Dù nhất thời không thể gọi Tạ Trọng Lâu trở lại, ta cũng muốn khiến bọn họ ăn không ngon, ngủ không yên.
Bởi vì, nếu Tạ Trọng Lâu của kiếp này không biến mất mà chỉ bị giam cầm trong thân thể của hắn, thì kiếp trước hẳn cũng là như vậy.
Vậy thì, khi chàng bị nhốt trong chính cơ thể mình, tận mắt chứng kiến cha mẹ bị hãm hại, ta bị sỉ nhục, phẩm cách và niềm kiêu hãnh của Tạ gia từng bước sụp đổ mà lại chẳng thể làm được gì, lòng chàng ấy sẽ đau đớn đến nhường nào?
Ta uống cạn bát sữa hạnh nhân, bảo Tiểu Chức đi gọi người chuẩn bị xe ngựa.
Bỗng một bàn tay từ bên cạnh đưa tới, ngón tay thon dài nắm lấy một chiếc ô giấy dầu mười sáu xương, giọng nói trầm tĩnh, lẫn trong tiếng mưa vẫn không mất vẻ uy nghiêm:
“Ta sẽ đi cùng muội.”
Là ca ca.
Lúc đầu, ta không hiểu ý của huynh ấy, cho đến ngày hôm đó, khi cơn mưa kéo dài mười ngày ở kinh thành vừa ngớt, ta định đến tiệm trang sức chọn vài thứ, tình cờ nghe thấy người ta bàn tán.
“Nghe nói sau khi tự xin từ hôn, Lục Chiêu Ý lại hối hận khi Tạ tiểu tướng quân lập chiến công, nhưng Tạ tiểu tướng quân đã chuyển tình cảm sang Thẩm Tụ.”
“Nên nàng ta đành phải bám riết, ngày ngày đuổi theo đến tận phủ tướng quân, đuổi thế nào cũng không chịu đi. Lục Thái phó cả đời thanh liêm, cuối cùng thanh danh lại bị nữ nhi này làm ô uế.”
“Đúng vậy, một nữ nhi chưa xuất giá mà lại cứ lao tới nhà người ta, e rằng bước tiếp theo sẽ là cởi áo dâng giường thôi!”
Tay ta đang cầm ngọc bỗng khựng lại giữa không trung, ca ca đứng bên liền đưa tay lên bịt tai ta:
“Chiêu Chiêu, đừng nghe.”
Trong đôi mắt sâu thẳm của huynh ấy, tràn đầy nỗi xót xa.
“Ta muốn nghe.”
Ta hít sâu một hơi, gỡ tay huynh ấy ra, khẽ mỉm cười:
“Ca ca, những lời này, ta sẽ ghi nhớ từng câu từng chữ trong lòng.”
Huống chi, so với sự lạnh nhạt và sỉ nhục ở kiếp trước, mấy lời dèm pha của thiên hạ còn tính là gì?
Khi ấy, ta nào có biết người mà ta cho là tâm can trước mặt, sớm đã không phải Tạ Trọng Lâu cùng ta lớn lên, mà chỉ thấy khó hiểu, không rõ tại sao hắn lại thay lòng, lại muốn hạ nhục và khinh rẻ ta đến mức đó.
Giờ đây, sự thật như tơ nhện bị bóc tách từng chút một, dần dần hiện ra trước mắt.
Ta cũng đã từ ký ức kiếp trước mà gom nhặt từng mảnh vụn, chúng ghép thành một tình cảm bền chặt hơn cho Tạ Trọng Lâu sau khi sống lại, cùng với quyết tâm ngày càng rõ ràng trong lòng.
Ta là Lục Chiêu Ý, ta sẽ không bao giờ khuất phục trước bất kỳ ai, dù đó có là hai linh hồn không rõ lai lịch.
Trời trong sáng, sau khi rời tiệm trang sức, có lẽ để ta vui vẻ, ca ca gợi ý:
“Nghe nói hoa hải đường mùa xuân ở đồi Mãn Nguyệt ngoài thành đã nở rộ, hôm nay là sinh nhật của Chiêu Chiêu, ca sẽ đưa muội đi ngắm hoa.”
Ta sững người, rồi bất chợt nhận ra.
Đúng vậy, hôm nay là mùng sáu tháng ba, là sinh thần của ta.
You cannot copy content of this page
Bình luận