Chương 2:
31/10/2024
Chương 3:
31/10/2024
Chương 4:
31/10/2024
Chương 5:
31/10/2024
Chương 6:
31/10/2024
Chương 7:
31/10/2024
Chương 8:
31/10/2024
Chương 9:
31/10/2024
Chương 10:
31/10/2024
Chương 1:
31/10/2024
Chương 12:
01/11/2024
Chương 14:
01/11/2024
Chương 13:
01/11/2024
Chương 11:
01/11/2024
Chương 15:
01/11/2024
Chương 16:
01/11/2024
Chương 17:
01/11/2024
Chương 18:
01/11/2024
Chương 19:
01/11/2024
Chương 20:
01/11/2024
Chương 21:
01/11/2024
Chương 22:
01/11/2024
Chương 23:
01/11/2024
Ta và Tạ Trọng Lâu đính hôn đã mười sáu năm, bỗng nhiên hắn đến từ hôn.
Về sau, ta đến trước Thái hậu cầu xin, ép hắn phải cưới ta.
Sau khi thành thân, hắn đối xử với ta vô cùng nhục nhã, lạnh nhạt, thậm chí còn mang một nữ tử khác về, tuyên bố muốn hưu ta và tái giá.
Khi ấy, nhà họ Lục đã suy bại, đến cả Thái hậu cũng không muốn ra mặt vì ta nữa.
Nhưng thân ta mang cốt khí mạnh mẽ, nào cam chịu nỗi nhục này.
Trong đêm tân hôn của bọn họ, ta châm lửa thiêu rụi Phủ Tướng Quân.
Mở mắt ra một lần nữa, ta kinh ngạc phát hiện mình đã sống lại, quay về một tháng trước ngày bị từ hôn.
Lần này, không đợi hắn mở miệng, ta chủ động tiến cung, cầu Thái hậu hạ chỉ:
“Thần nữ và Tạ tướng quân hữu duyên vô phận, chi bằng hủy bỏ hôn ước, mỗi người tự tìm người xứng đôi.”
Hôn ước giải trừ, Tạ Trọng Lâu vốn nên vui mừng mới phải. Thế nhưng hắn tiếp chỉ xong lại ngày ngày đến Lục gia xin gặp ta.
Ta không muốn bị quấy rầy, bèn sai nha hoàn Tiểu Chức nhắn lại cho hắn:
“Ngươi không muốn cưới ta, chẳng phải hành động lần này của ta vừa đúng ý ngươi sao? Hà cớ gì còn dây dưa?”
Đêm ấy, ta mở cửa sổ ra, dưới ánh trăng, Tạ Trọng Lâu khoác y phục đen vượt tường tiến vào.
Hắn dừng trước cửa sổ, nghiến răng nghiến lợi mà hỏi ta:
“Lục Chiêu Ý, ai nói rằng ta không muốn cưới nàng?”
1
Hôn ước giữa ta và Tạ Trọng Lâu, đã được định sẵn từ lúc còn trong bụng mẹ.
Lục gia là gia tộc danh giá, còn vinh hiển của Tạ gia lại đến từ chiến công của cha hắn, mang kiếm chinh chiến trở về từ chiến trường.
Phụ mẫu ta kính trọng sự dũng mãnh và trung thành của Tạ tướng quân, nên khi ta còn chưa ra đời đã hứa với Tạ gia một mối hôn sự.
Bởi vậy, ta và Tạ Trọng Lâu đã cùng nhau lớn lên từ nhỏ.
Tính tình hắn ngang ngược, kiêu ngạo, thường xuyên bị Tạ bá phụ bắt được rồi quất roi.
Có lần hắn vừa học được kiếm pháp mới, liền khoe khoang trước mặt ta, nhưng kiệt sức, lưỡi kiếm lướt qua má ta, máu chảy không ngừng.
Tạ bá phụ phạt hắn quỳ giữa trời tuyết nửa ngày, ta đi xin tha cho hắn, nhưng lại bị hắn níu lấy vạt áo:
“Vết thương của nàng… có sao không?”
Ta cúi mắt nhìn hắn, trong đôi mắt chàng thiếu niên ngỗ ngược, lần đầu hiện lên vẻ hối hận.
Hắn mím môi, nhẹ nhàng lau vết thương cho ta, khẽ nói lời xin lỗi:
“Xin lỗi nàng, Chiêu Chiêu, là ta học nghệ không tinh, lại còn muốn khoe khoang.”
“Chờ đấy, sau này ta sẽ ra chiến trường lập công, để nàng trở thành Cáo Mệnh phu nhân, coi như chuộc tội.”
Ngày ấy, tuyết lớn tung bay, hắn quỳ trong màn tuyết, mái tóc đen nhánh cùng áo đen, nổi bật giữa nền tuyết trắng mênh mông, phác họa nên một gương mặt tuấn tú đến cực điểm.
Đôi đồng tử đen láy, sắc mặt như ngọc trắng, đôi môi nhợt nhạt, nhưng nơi đuôi mắt lại có một nốt lệ chí đỏ rực, tựa như nhảy ra khỏi bức tranh, là sắc thái đậm đà nhất giữa đất trời.
Khung cảnh ấy, ta đã ghi nhớ rất lâu.
Những lời hứa của hắn vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng ta lại nghĩ đến kiếp trước, khi hắn đứng trước mặt mình, ngữ điệu lạnh nhạt mà nói:
“Ta và ngươi vốn không có tình cảm, ngươi còn dây dưa làm gì?”
“Ta không ngờ tiểu thư Lục gia lại vô liêm sỉ đến thế, hay là Lục gia đọc nhiều “Hậu Hắc học” quá rồi?”
Ta không biết “Hậu Hắc học” là gì, nhưng lại thấu hiểu rõ ràng qua ánh mắt của hắn…
Tạ Trọng Lâu, hắn đã không còn thích ta nữa rồi.
Thiếu niên từng quỳ trong tuyết mà xin lỗi ta, từng cưỡi ngựa rong ruổi khắp ngoại ô kinh thành để tìm nhành hải đường đầu tiên của mùa xuân cho ta, nay đã dừng lại trong trận tuyết lớn ấy, dừng lại trong ký ức tựa như giấc mộng hão huyền của ta.
Nhưng hiện tại, đến cả hồi ức, ta cũng chẳng muốn giữ lại nữa.
2
Ta hồi thần, khuôn mặt đầy chán ghét của Tạ Trọng Lâu trong ký ức dần hòa làm một với chàng thiếu niên kiêu ngạo trước mắt.
Lòng ta bỗng nguội lạnh, ta đưa tay định đóng cửa sổ:
“Thế thì sao? Tạ Trọng Lâu, ta không muốn gả cho ngươi nữa.”
Hắn vươn tay chặn lại, ánh mắt bức người:
“Tại sao? Nàng đã có người khác sao?”
Kẻ phụ tình trước lại còn mặt dày đến chất vấn ta sao?
Ta buồn cười đến mức không thèm giải thích, chỉ hờ hững nói:
“Ngươi cứ xem là như thế đi.”
Hắn vẫn không chịu rời, còn chống tay lên bệ cửa sổ rồi nhảy vào phòng.
Ánh trăng hòa vào đôi mắt lạnh lùng của hắn, tựa như làn sương mờ trên dòng suối nơi khe núi.
Rõ ràng cùng tuổi, vậy mà Tạ Trọng Lâu lại cao hơn ta hẳn một cái đầu.
Lúc này, hắn từ trên cao nhìn xuống, tỏa ra khí thế vô cùng sắc bén:
“Nàng nói đi, là ai, hửm? Bổn thiếu gia muốn xem thử, khắp kinh thành này, ngoài Tạ Trọng Lâu ta, thì còn ai xứng với nàng nữa?”
Đúng vậy, đây chính là Tạ Trọng Lâu. Hắn kiêu ngạo, nhiệt liệt, thẳng thắn.
Yêu ta thì hết lòng, mà không yêu thì càng quyết liệt.
Ta siết chặt tay, dùng cơn đau để đè nén cảm xúc trào dâng, nói ra từng câu từng chữ:
“Chỉ cần không phải là ngươi, thì ai cũng xứng với ta.”
“Vì ta không còn thích ngươi nữa, Tạ Trọng Lâu.”
Thiếu niên lập tức sững người, ánh trăng chiếu xuống, hắn cắn răng nói:
“Ta không tin.”
“Năm mười hai tuổi nàng đã nói muốn gả cho ta, nàng nhận trâm cài, ngọc bội, và cả đàn của ta. Ta không tin nàng sẽ thay lòng, Lục Chiêu Ý, ta không thể tin được.”
Những lời ấy nhắc nhở ta, ta xoay người về phía hộp trang sức, tìm ra cây trâm và ngọc bội mà hắn từng tặng, trao trả lại:
“Trả lại cho ngươi. Còn cây đàn, ngày mai ta sẽ sai người đưa đến phủ tướng quân.”
Tạ Trọng Lâu không chịu nhận:
“Chiêu Ý, nàng đã từng nói rõ lòng mình (tâm ý) với ta.”
Ta khẽ thở dài:
“Nhưng mà, lòng người, rốt cuộc vẫn có thể đổi thay mà.”
Thế sự thật kỳ diệu làm sao, kiếp trước ta với hắn cũng từng có cuộc đối thoại như vậy, chỉ là vị trí khi ấy lại đảo ngược hoàn toàn.
Ta cố gắng giữ thẳng lưng, nói với Tạ Trọng Lâu về những chuyện đã qua, kể lại từng món quà và ý nghĩa sâu đậm mà chúng chứa đựng.
Vậy mà, hắn đập nát cây đàn ngay trước mặt ta, ném ngọc bội và trâm cài đi, ánh mắt đầy chế nhạo:
“Lục đại tiểu thư, lòng người luôn đổi thay.”
Nhưng làm sao có thể thay đổi đến mức tuyệt tình đến vậy?
Câu hỏi này, kiếp trước ta không hiểu, còn giờ thì người không hiểu lại chính là hắn.
Đêm khuya gió lạnh, Tạ Trọng Lâu đứng lặng trước mặt ta một lúc, rồi bỗng nhiên sắc mặt hắn dịu lại:
“Lục Chiêu Ý, những lời nàng nói, ta không tin một chữ nào.”
“Dẫu cho hiện tại nàng có chán ghét ta đến mức này, thì buổi yến tiệc trong cung ngày sau, cũng sẽ không vì có ta mà nàng từ chối không đi, phải không?”
Ta trừng mắt nhìn hắn.
“Dù lòng nàng đã thay đổi, cũng không đến mức khiến dũng khí biến mất theo chứ?”
Nói xong câu ấy, hắn không thèm nhìn ta thêm một lần, gọn gàng chống vào bậu cửa rồi nhảy ra ngoài, chỉ trong chớp mắt đã khuất bóng.
Ta nắm chặt cây trâm và miếng ngọc bội trong tay, nhìn trân trân vào khung cửa sổ trống trải, nhất thời chẳng biết phải nói gì.
Chỉ có trái tim đập dữ dội trong lồng ngực là nhắc nhở ta.
Ta vẫn không thể kiềm chế được, vẫn xao xuyến vì Tạ Trọng Lâu, người ngạo nghễ đầy khí phách, với phong thái hào sảng của tuổi trẻ.
You cannot copy content of this page
Bình luận