Danh sách chương

Tôn Tú Lan bỗng nhiên mở miệng:
“Mẹ, mẹ nói đúng, nhà mình cũng nên nghĩ cách kiếm tiền rồi.”

Mã Anh trừng mắt nhìn con gái:
“Ta không biết chắc? Nhưng cha mày thì vô tích sự, kiếm tiền đâu phải chỉ dựa mỗi cái miệng, có nghĩ cũng chẳng có vốn làm.”

“Mẹ, thật ra mình có thể học theo La lão thái, nhận thầu nuôi gà vịt hay trồng cây trên núi, đều kiếm ra tiền. Cùng lắm thì nuôi heo cũng được.”

Tôn Tú Lan nhớ đến những chuyện đời sau, biết rõ giai đoạn đầu ai mà dám liều làm nhận thầu thì chắc chắn kiếm lời.

Thời buổi này, chỉ cần dám nghĩ dám làm là kiểu gì cũng phát tài.

Kết quả nàng vừa dứt lời, Mã Anh đã nổi đóa mắng to:
“Ta đây không nghĩ nhận thầu chắc? Nhưng cho dù tao có gan, trong nhà cũng chẳng có xu nào! Nghèo rớt mồng tơi, mấy năm trước còn mắc nợ ngoài kia chưa trả xong, lấy cái gì mà đi nhận thầu?”

Nghe mẹ giận dữ, Tôn Tú Lan cúi đầu, trong lòng lại càng quyết tâm phải nghĩ cách kiếm tiền.

Đúng lúc ấy, Mã Anh chợt hét lớn:
“Trứng gà đâu mất một cái? Ai ăn vụng hả?!”

Tôn Tú Lan rụt cổ lại:
“Mẹ, không phải con, con đâu dám.”

Nữ nhi trước giờ vẫn nhát gan, Mã Anh cũng biết nó không dám làm liều, bèn quay sang nghi ngờ thằng con:
“Tôn Du Vĩ! Mày muốn chết à? Trong nhà chỉ có mấy cái trứng gà mà cũng ăn vụng! Sáng tao đã cho mày ăn một quả rồi còn dám trộm nữa? Lần sau mà còn động vào đồ trong nhà, tao kêu cha mày đánh mày nát đít!”

Tôn Du Vĩ ấm ức đỏ cả mắt:
“Không phải con! Con không ăn trộm trứng!”

“Không phải mày thì là ai? Chị mày không có gan đó đâu.”

Tôn Du Vĩ kiên quyết không nhận, Mã Anh tức đến nỗi vung tay phát cho nó hai cái. Một quả trứng gà mà làm cả nhà náo loạn.

Lúc này, Lộc Tiểu Tuyết dắt mấy con vịt về, từ xa đã thấy Tôn Tú Lan rời đi, trong lòng có chút khó hiểu.

“Nương, Tôn Tú Lan sao lại tới đây? Hai nhà mình xưa nay có qua lại đâu.”

Thẩm Phái Lâm cũng đoán không ra cô gái kia đang nghĩ gì, nhưng vừa nhìn đã không ưa, thấy rõ trong mắt con bé ấy đầy toan tính, còn cứ tưởng người khác là đồ ngốc.

“Lại đây xin lỗi đấy.”

Sợ mấy đứa nhỏ bị ảnh hưởng, Thẩm Phái Lâm dặn:
“Nha đầu kia tâm tư nhiều lắm, tụi con đừng chơi với nó, tránh xa ra một chút.”

“Vốn dĩ cũng chẳng cùng đường.” Lộc Tiểu Tuyết lầm bầm.

Đang nói chuyện, vợ chồng La lão nhị đã về tới.

“Nương, tụi con mua được cả đống cám, vịt lần này ăn chắc cả tháng!”

Xe kéo đầy cám, La lão nhị mồ hôi nhễ nhại, thấy mẹ liền gọi lớn.

Thẩm Phái Lâm nhìn thấy cũng vui, cười nói:
“Làm tốt lắm, biết ngay hai đứa có năng lực. Mau đem vào kho.”

“Dạ!” Được khen, La lão nhị phấn chấn hẳn lên, hì hục khuân bao tải vào.

Nghiêm Xảo Vân cũng nhanh nhẹn bất thường, làm việc hăng hái khác hẳn ngày thường.

Lộc Tiểu Tuyết nhìn nhị ca rồi lại nhìn bà, trong lòng lẩm bẩm: “Con vịt kia chẳng phải giết vì Oánh Oánh và A Tinh sao? Giờ lại nói là để đãi nhị ca nhị tẩu?”

Thẩm Phái Lâm nháy mắt với nàng, cười tủm tỉm:
“Nhìn xem con vịt này đáng giá chưa? Làm cả nhà vui như hội.”

Lộc Tiểu Tuyết sững người một lúc, rồi bật cười.

Chẳng bao lâu, một nồi thịt vịt to được bưng lên bàn. Kim Hồng Liên sợ một con vịt không đủ, còn cho thêm cả khoai tây với củ cải hầm cùng.

Thẩm Phái Lâm vừa ngửi mùi đã biết ngon, Kim Hồng Liên tuy nhiều tật xấu, nhưng nấu ăn thì đúng là đỉnh.

Nàng gắp một miếng nếm thử, tuy chưa hầm nhừ, nhưng thịt vịt non nên không bị dai, ăn vào dẻo, ngậy mà không ngán, canh thì ngọt đậm đà nói chung là: “Ngon.”

Thấy ngoài La lão nhị ra không ai dám gắp thịt, Thẩm Phái Lâm liền lấy muỗng múc một muỗng đầy:
“Ăn đi, lấy canh chan cơm còn ngon hơn.”

Cả nhà bấy giờ mới mạnh dạn ăn, ăn một miếng là không dừng lại được, cứ cúi đầu húp lấy húp để.

La lão nhị vừa ăn vừa cảm thán:
“Vịt nhà mình nuôi đúng là ngon nhất đời con từng ăn!”

“Thì đương nhiên rồi, mẹ mày nuôi mà!”

Thẩm Phái Lâm cười, thầm nghĩ: “Vịt này ăn thức ăn có năng lực dị sinh từ mầm lục bình, chất thịt không ngon mới lạ. Có điều vịt còn non, nuôi thêm thời gian nữa thì mới đạt đến mức ngon cực đỉnh.”

Nghiêm Xảo Vân cũng cười:
“Nương, vịt nhà mình ngon thế này, chắc chắn không sợ bán không được!”

“Đúng thế!” Thẩm Phái Lâm khen rồi múc thêm cho nàng một muỗng.

Nghiêm Xảo Vân không nỡ ăn, lại chia cho hai đứa con gái, hai cô bé ôm bát cơm, ăn đến híp cả mắt.

Đúng lúc ấy, Kim Hồng Liên lại không biết điều, chen vào nói:
“Nương, nhà mình ăn vịt nhà nuôi, có phải cũng nên để phần cho Văn Tuấn…”

“Đang ăn thì đừng có lắm lời. Ăn xong thì vô bếp rửa chén!” Thẩm Phái Lâm lạnh giọng cắt lời, không cho cơ hội phá không khí.

Kim Hồng Liên bị dằn mặt, cúi đầu ăn cơm trắng, bộ dạng đáng thương. Nhưng ngoài Oánh Oánh và La Tinh ra, chẳng ai thèm thương xót. Riêng Thẩm Phái Lâm thì càng không.

Cả nhà ăn no, Thẩm Phái Lâm ra chuồng vịt xem đám “bảo bối”, nghe tiếng vịt kêu cạc cạc mà thấy vui trong lòng, nghĩ mai nên thịt con nào tiếp theo.

Kim Hồng Liên chẳng ăn được mấy miếng thịt, chỉ có cơm trắng, giờ ở trong bếp vừa rửa chén vừa âm thầm lau nước mắt.

Nghiêm Xảo Vân bước vào giúp, thấy vậy cũng động lòng trắc ẩn. Dù gì cũng là chị em dâu sống với nhau nhiều năm, lại cùng cảnh ngộ, nên tình cảm chưa từng tệ.

 

Hết Chương 86.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page