Cô Đơn Là Nỗi Đau Anh Trao

Chương 8:

Chương trước

Chương sau

 

“Con mệt thì nghỉ ngơi trước đi nhé, khi nào nấu xong mẹ sẽ gọi con.”

 

Mạnh Tư Hà gật đầu liên tục, nhìn mẹ bước ra ngoài rồi giơ tay duỗi người.

 

Ngửi thấy hương nắng trên chăn, những dây thần kinh căng thẳng của cô dần thả lỏng, mí mắt nặng trĩu khép lại.

 

Khi chuẩn bị xong bữa ăn, ba cô bước vào và thấy con gái đã ngủ, ông nhẹ nhàng kéo rèm lại để ánh sáng bớt chói.

 

Đang định rời đi thì điện thoại của Mạnh Tư Hà đặt trên tủ cạnh giường bỗng rung lên.

 

Sợ làm con gái thức giấc, ông vội cầm điện thoại ra ngoài, khép cửa phòng lại.

 

Khi ông bước vào bếp, điện thoại vẫn không ngừng reo, ông cúi xuống nhìn màn hình.

 

Vừa thấy tên “Thiệu Gia Thần” hiện lên, ánh mắt ông lập tức trở nên nghiêm trọng, ông giơ tay chạm nhẹ vào mẹ cô, ra hiệu cho bà nhìn.

 

Mẹ cô liếc nhìn một cái, lập tức đặt chảo xuống, gương mặt hiện lên biểu cảm khó hiểu.

 

Hai vợ chồng nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng ba cô nhấn nút nghe máy.

 

Giọng nói giận dữ của Thiệu Gia Thần vang lên từ đầu dây bên kia.

 

“Mạnh Tư Hà! Em có ý gì vậy?”

 

Nghe giọng điệu này, hai vợ chồng liền nhìn nhau, quyết định không nói gì.

 

Không nhận được câu trả lời, Thiệu Gia Thần càng trở nên tức giận.

 

“Em đang ở đâu? Gửi cho anh địa chỉ, chúng ta gặp mặt nói chuyện!”

 

Căn bếp im lặng thêm vài giây nữa, mẹ cô mới trả lời.

 

“Chắc là không thể gặp nhau ngay đâu. Tư Hà đang ở Pháp rồi, anh đợi khi nào cô ấy tỉnh dậy rồi hãy liên lạc.”

 

Nói xong, bà cúp máy và tiếp tục nấu ăn.

 

Thấy bà vẫn thản nhiên nấu ăn, ba cô lập tức cuống lên.

 

“Người đàn ông này là ai vậy? Sao lại nói chuyện với Tư Hà như thế? Sao bà không lo gì hết, còn nấu ăn được?”

 

Mẹ cô lườm ông một cái, giơ tay ra hiệu cho ông im lặng.

 

“Con gái đã ở ngay bên cạnh rồi, còn lo gì nữa? Ông đừng có làm ồn, đừng để con bé tỉnh dậy. Dù có chuyện gì thì cũng phải để nó ăn cơm xong đã!”

 

Ba cô nghĩ ngợi một chút, thấy vợ nói cũng có lý, liền đút điện thoại vào túi rồi tiếp tục dọn dẹp rác thải nhà bếp.

 

Khoảng 40 phút sau, sáu món ăn thịnh soạn được bày lên bàn, mẹ cô vào gọi con gái dậy.

 

Mạnh Tư Hà mở mắt, theo phản xạ đưa tay với lấy chiếc điện thoại ở đầu giường, nhưng không thấy đâu.

 

Cô mơ màng nhìn mẹ mình, giọng nói còn đượm chút buồn ngủ.

 

“Mẹ, điện thoại của con đâu ạ?”

 

Mạnh Tư Hà cảm thấy tim mình như chững lại một nhịp, lập tức quay lại trừng mắt nhìn ba mình.

 

Ba cô gãi gãi mũi, cười nịnh nọt bước vào và đưa điện thoại cho cô.

 

“Đây đây, đây rồi.”

 

Mạnh Tư Hà vẫn chưa hiểu chuyện gì, nhận lấy điện thoại định xem giờ thì cả hai ông bà liền ghé đầu lại gần.

 

“Tư Hà, Thiệu Gia Thần là ai vậy?”

 

 

Nghe ba mẹ hỏi vậy, Mạnh Tư Hà sững người trong khoảng mười giây, tay vô thức vuốt vuốt mái tóc, lúng túng không thốt nên lời.

 

Hồi cô vào đại học, ba mẹ đã di cư ra nước ngoài, định dẫn cô đi cùng, nhưng vì thích Thiệu Gia Thần, cô kiên quyết không đi, nhất quyết muốn ở lại trong nước học hết đại học.

 

Mặc dù ba mẹ không phản đối chuyện yêu đương sớm của cô, nhưng do cô là người chủ động theo đuổi, nên cô không dám nói lý do thật sự cho ba mẹ nghe.

 

Sau đó, dù cô và Thiệu Gia Thần ở bên nhau, nhưng biết tính ba mẹ thích hóng chuyện, cô không muốn bị tra hỏi nên đành giữ kín chuyện này.

 

Cứ thế mà giấu diếm ba năm, ba mẹ luôn muốn cô ra nước ngoài, nhưng cô toàn tìm lý do thoái thác, đến tận khi sắp tốt nghiệp vẫn chưa chịu nói ra.

 

Ba mẹ cô vô cùng sốt ruột, bắt đầu nghi ngờ liệu cô có đang yêu ai đó không.

 

Cô đang suy nghĩ xem có nên nói thật hay không, thì vô tình lại thấy ảnh của Tiêu Hoàn trong máy tính của Thiệu Gia Thần.

 

Khoảng thời gian sau đó, có lẽ là giai đoạn khó khăn nhất trong suốt 21 năm cuộc đời mà cô từng trải qua.

 

Ba mẹ cô vốn là tình đầu của nhau, từ thời học sinh đến khi bước vào lễ đường, suốt 27 năm vẫn luôn gắn bó như thuở ban đầu.

 

Dưới ánh hào quang mối tình của ba mẹ, tình yêu ba năm của cô cuối cùng chỉ là một chuyện tình đơn phương quá đáng buồn và đáng thương, vì vậy cô quyết định giấu kín mọi thứ.

 

Không ngờ mới ngày đầu đến Paris đã bị lộ tẩy.

 

Mẹ cô nhìn con gái đang im lặng, bèn đưa cùi chỏ thúc vào ba cô, cười xoa đầu Mạnh Tư Hà.

 

“Đừng để ý đến ba, dậy ăn cơm đi con.”

 

Trong bữa cơm, ba người đều cắm cúi ăn, không ai nói gì.

 

Nhìn ba mẹ đang cố gắng che giấu sự ngượng ngập, trong đầu Mạnh Tư Hà suy nghĩ hàng trăm điều, cuối cùng cô quyết định mở lời.

 

“Ba mẹ, Thiệu Gia Thần là bạn trai cũ của con, chúng con đã yêu nhau hai năm, mới chia tay không lâu.”

 

Mạnh Tư Hà nửa thật nửa đùa thú nhận, hai người cũng phần nào đoán được, chỉ liếc nhau rồi ba cô mới tiếp lời.

 

“Ba nghe giọng cậu ta là đã thấy không thích rồi, theo ba thấy thì cậu ta cũng không xứng với con gái của ba, chia tay là tốt rồi.”

 

Nhìn sự lo lắng ẩn hiện trên gương mặt an ủi của ba mẹ, Mạnh Tư Hà nhoẻn miệng cười.

 

“Ba nói đúng, dù sao cũng sắp tốt nghiệp, mỗi người mỗi ngả, chia tay cũng tốt, khỏi phải mất thời gian yêu đương.”

 

Nghe cô nói vậy, mẹ cô vỗ vai, giơ ngón cái lên khen ngợi.

 

“Không hổ danh con gái mẹ! Có chí khí! Có bản lĩnh!”

 

Bữa cơm cuối cùng kết thúc trong tiếng cười nói vui vẻ.

 

Ăn xong, Mạnh Tư Hà quay về phòng ngủ, vừa nhìn thấy tên trong danh sách cuộc gọi thì khựng lại.

 

Hóa ra là Thiệu Gia Thần đã gọi đến, bảo sao ba mẹ lại biết hết cả.

 

Chắc ba thấy thái độ anh ta không được tốt, có lẽ là đã tức giận vì thấy tờ giấy cô để lại.

 

Dù sao anh ta cũng là hotboy của đại học Thanh Hoa, chưa bao giờ phải nhận lời chia tay từ ai, lần này bị đá, khó mà không giận được nhỉ.

 

Nhưng cùng lắm cũng chỉ giận một hai ngày thôi, dù sao anh ta cũng chẳng hề để tâm đến cô.

 

Đợi anh ta bình tĩnh lại, nghĩ kỹ thì chia tay là kết quả tốt, anh ta có thể buông bỏ cô mà theo đuổi Tiêu Hoàn rồi.

 

Một cái kết đẹp cho đôi lứa yêu nhau.

 

Có lẽ cả đời này hai người cũng không gặp lại nhau nữa.

 

Nghĩ đến đây, Mạnh Tư Hà khẽ thở dài, ngón tay dừng lại trên số điện thoại của Thiệu Gia Thần một lát.

 

Rồi cô dứt khoát nhấn nút xóa.

 

 

Dưới sự giúp đỡ của mẹ, Mạnh Tư Hà chỉ mất một tiếng để ổn định chỗ ở mới.

 

Cô mệt nhoài, rửa mặt rồi ngủ thiếp đi.

 

Khi tỉnh dậy, bên ngoài trời đã tối đen, cô cầm điện thoại xem giờ, là sáu giờ sáng.

 

Một giấc ngủ dài mười tiếng, thật không thể tin được.

 

Cô ngồi ôm chăn bật đèn, nhìn căn phòng hoàn toàn xa lạ này, ngơ ngác một hồi rồi mới nhớ ra mình đang ở Paris.

 

Nghĩ đến ba mẹ đang ngủ ở phòng bên cạnh, cảm giác không quen dần dần tan biến.

 

Chiếc điện thoại bất ngờ rung lên làm cô giật mình.

 

Cô mở khóa và nhìn thấy một dãy số quen thuộc, đôi mắt mơ màng bỗng trở nên tỉnh táo.

 

Dù đã xóa tên, nhưng Mạnh Tư Hà nhớ như in dãy số này.

 

Sao Thiệu Gia Thần lại gọi đến nữa?

 

Hết Chương 8:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

  1. Cấp 1

    hongngoc_98

    Khi nào có chương mới thế add ơi mk hóng quá nè

  2. Cấp 1

    hongngoc_98

    Khi nào có chương mới thế add ơi

Trả lời

You cannot copy content of this page