Nhìn em ngày càng trưởng thành và có sự nghiệp riêng, tôi cảm thấy thật hạnh phúc.
Em ấy đúng là đồ ngốc, kiếm được bao nhiêu tiền lại chỉ giữ 20% cho bản thân, 30% gửi cho mẹ tôi, còn lại đều lén chuyển vào tài khoản của tôi, rồi xóa cả tin nhắn chuyển tiền.
Khi Kappa ra đi, em ấy đứng trên bãi biển và khóc mãi.
Em còn nói rằng khi mình chết muốn được chôn cạnh tôi, sợ không được ăn cơm tôi nấu.
Em ấy chẳng nói được một lời nào tốt lành cả.
Mẹ bảo tôi rảnh thì đưa Lê Sênh về ăn Tết, nhưng tôi chưa vội trả lời.
Tiêu Châu hỏi tôi có phải đã yêu Lê Sênh không. Tôi không phủ nhận.
Hiện tại, mọi rào cản giữa chúng tôi đã được dẹp bỏ.
Nếu em ấy yêu tôi, tôi sẽ lập tức chạy về phía em.
Nếu em ấy có người mình yêu, con đường tôi đã dọn sẵn sẽ giúp em bước vào hạnh phúc.
Không còn ai có thể ngăn cản hạnh phúc của Lê Sênh nữa.
– Hết phần chính –
—
Tâm sự của Lê Sênh
Tôi đã yêu anh trai trên danh nghĩa của mình.
Vì một sự cố, linh hồn hai mươi mấy tuổi của tôi bị đưa vào thân thể một bé gái năm tuổi ở thế giới này.
Khi tôi nhận ra thế giới này là một cuốn tiểu thuyết và mình là nhân vật phản diện, tôi quyết định thay đổi số phận.
1
Nhậm gia nhận nuôi tôi với mục đích không thuần khiết, nhưng tôi chấp nhận, chỉ mong có ngày đủ sức mạnh để bay khỏi cái lồng này.
Anh trai là người duy nhất trong thế giới này luôn bảo vệ và đối xử tốt với tôi.
—
Năm nay tôi 17 tuổi.
Hôm qua, tôi phát hiện mình đã yêu anh, và vì vậy, cả đêm tôi không ngủ được.
Khi xuống lầu với đôi mắt thâm quầng, anh đã ngồi ăn sáng.
Trên đường anh đưa tôi đến trường, nhìn góc nghiêng khi anh lái xe khiến tim tôi không ngừng đập loạn.
“Lê Sênh, trên mặt anh có gì sao?”
“Không… không có gì.”
Tôi vội vàng lắc đầu và quay đi.
Cả buổi học, tôi nhìn mãi vào sách mà không lật trang, cho đến khi bạn cùng bàn nhắc nhở, tôi mới nhận ra giáo viên đã gọi tên mình.
Bạn cùng bàn bảo tôi trông giống như đang mắc bệnh tương tư.
Thôi được, tôi thừa nhận, tôi có chút nhớ anh.
—
Chiều nào anh cũng đón tôi đi học múa.
Qua gương, tôi thấy anh ngồi phía sau, và lỡ mất một nhịp, suýt nữa bị trật chân.
Anh nhẹ nhàng xoa mắt cá chân của tôi và hỏi vì sao hôm nay tôi cứ thẫn thờ.
Tôi chỉ đổ lỗi cho áp lực học lớp 12.
Anh không hỏi thêm, có lẽ anh biết tôi không muốn nói.
—
Bố mẹ bắt đầu hối thúc anh đi xem mắt, và tôi cảm thấy khó chịu, nhưng chẳng thể làm gì.
Anh luôn từ chối, và khi được hỏi về tiêu chuẩn chọn bạn đời, anh chỉ im lặng.
Tôi cố gắng học hành chăm chỉ hơn, hy vọng một ngày nào đó tôi có thể đứng ngang hàng với anh.
Sau kỳ thi đại học, tôi tự tin rằng mình sẽ vào ngôi trường của anh và trở thành người xuất sắc như anh.
Nhưng gia đình bắt đầu sắp xếp cho tôi xem mắt, khiến tôi bất ngờ.
Anh đã chuẩn bị một màn pháo hoa, nói rằng anh sẽ lo liệu để tôi đi du học, để tôi có thể sống cuộc đời mình mong muốn và trở thành con người mình muốn.
Anh đã giành được cơ hội cho tôi đi du học.
Không kìm được, tôi đã ôm chầm lấy anh từ phía sau.
—
Những ngày tháng không có anh ở nước ngoài, tôi dồn hết thời gian để phát triển bản thân.
Đôi lúc, tôi tự hỏi liệu anh có yêu tôi không.
Nhưng tôi không dám đánh cược, tự nhủ mình đúng là đồ nhát gan.
—
Anh đã giữ lời hứa, ở bên tôi suốt hai năm cuối cùng cho đến khi tôi tốt nghiệp.
2
Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi đã đi du lịch đến rất nhiều nơi và khám phá nhiều thành phố.
Tôi suy nghĩ xem có nên dũng cảm tỏ tình với anh hay không.
Vì thế, khi một cô gái tóc vàng mắt xanh đến bắt chuyện với anh, tôi đã nói với cô ấy rằng:
“Anh ấy là bạn trai của tôi.”
Tôi vẫn còn nhớ biểu cảm sửng sốt của Nhậm Duệ Chi lúc đó.
“Em thích anh, đã lâu lắm rồi. Em không muốn làm em gái của anh nữa.”
Cuối cùng, tôi cũng nói ra.
Có lẽ vì kìm nén quá lâu, nói ra lại khiến lòng tôi nhẹ nhõm hơn.
“Lê Sênh, em còn nhỏ, chúng ta…”
“Nhậm Duệ Chi, em đã 24 tuổi rồi. Em không phải con nít, và em rất rõ ràng giữa tình yêu và tình thân.”
“Trước đây, em từng nghĩ rằng giữ mối quan hệ này mãi mãi cũng không sao, nhưng em đã đánh giá thấp lòng tham của mình.”
“Em không muốn làm em gái của anh nữa. Em yêu anh, và đây không phải là lời đùa, mà là tâm tư thật lòng của em. Nhậm Duệ Chi, anh chỉ cần nhìn vào mắt em và nói cho em biết, anh có thích em không?”
“Lê Sênh, em có biết tiêu chuẩn chọn bạn đời của anh không? Là phải giống em, tính cách cũng như em, tốt nhất chính là em.”
Tôi cười, nhưng không hiểu sao nước mắt lại rơi xuống.
Nhậm Duệ Chi hôn lên trán tôi rồi hôn lên những giọt lệ đang lăn dài trên má.
Ngày hôm đó, chúng tôi như hai kẻ ngốc, vừa khóc vừa cười trên băng ghế bên hồ, khiến mọi người xung quanh phải ngoái nhìn.
Chuyện tình của chúng tôi không phải là điều gì đó chấn động hay gây tiếng vang.
Vẫn như trước, chỉ khác ở chỗ bây giờ chúng tôi có thể nắm tay nhau đi dạo, có thể ôm hôn nhau giữa phố, và có thể nói với cả thế giới rằng đây là bạn trai của tôi.
Chúng tôi vẫn thường đi du lịch, nhưng lần này chỉ cần đặt một phòng khách sạn.
Ánh mắt của Nhậm Duệ Chi từ khi yêu luôn chăm chú vào tôi, chẳng thèm quan tâm đến điện thoại, chỉ thỉnh thoảng trả lời công việc.
Ngoài ra, dường như anh chỉ muốn nhìn tôi không chớp mắt.
“Có chuyện gì thế? Mặt em dính gì à?”
“Chụt!”
Anh hôn lên má tôi.
“Bây giờ thì không còn gì nữa.”
—
Nhậm Duệ Chi rất thích hôn tôi.
Anh thường vòng tay ôm eo, ép tôi vào tường rồi hôn.
Sau đó, chính anh lại ngại ngùng, giấu mặt vào cổ tôi, vành tai đỏ ửng như chín rộ.
Anh cũng thích đón tôi ở cửa và ép tôi vào cảnh cửa để hôn.
Khi tôi nấu ăn, anh lại đến gần, hôn tôi đến mức tôi nhìn nồi nước cạn khô mà không thể thoát khỏi vòng tay của anh.
Trên xe, anh nhất định phải thắt dây an toàn cho tôi, rồi tranh thủ hôn tôi một cái.
Anh hôn nhiều đến mức một lần hôn rách cả khóe miệng tôi.
Vì thế, tối đó tôi từ chối hôn tạm biệt trước khi ngủ, khiến anh nằm khóc thút thít cả đêm. C
uối cùng, tôi lại phải an ủi bằng một nụ hôn.
Anh đặc biệt thích nắm tay tôi, và phải nắm thật chặt đan từng ngón tay vào nhau.
“Anh buông ra chút đi, em cần lấy ví trả tiền.”
Tôi nhíu mày nhìn bàn tay đang bị nắm chặt.
“Chỉ một phút thôi.”
Anh vừa nói vừa lặng lẽ bấm giờ.
Khi trả tiền xong, anh lập tức bảo:
“Về nhà thôi.”
Tôi thu dọn ví và kéo anh về.
“Lại đây, nắm tay nào.”
Nhậm Duệ Chi cũng thích ôm tôi.
Đôi khi anh lại nép đầu vào ngực tôi như một đứa trẻ.
Anh thích ôm tôi ngủ, quấn cả người tôi trong vòng tay của anh.
Tôi thích ngửi mùi trên cổ anh, đó là mùi hương riêng biệt của anh.
Mỗi lần tôi hôn lên yết hầu của anh, đôi tai anh lại đỏ bừng lên.
Đôi khi tôi cũng như một chú gấu koala, bám vào người anh như món phụ kiện độc quyền.
Phiên ngoại: Nhậm Duệ Chi
Khi Lê Sênh tỏ tình, tôi thực sự rất ngạc nhiên.
Tôi sợ cô ấy nhầm lẫn giữa tình yêu và tình thân, sợ rằng một ngày nào đó cô ấy nhận ra chúng tôi không phải là tình yêu và sẽ bị tổn thương.
Nhưng cô ấy nói rằng, cô ấy yêu tôi và không muốn làm em gái của tôi nữa.
You cannot copy content of this page
Bình luận