Ta Là Thế Thân Tại Đông Cung

Chương 8:

Chương trước

Chương sau

Ai ngờ bàn tay Tiêu Đường Nghị chợt vươn ra, giữ chặt lấy tay ta, tuyệt nhiên không buông.

 

Ta giãy không ra, chỉ đành co người lại, nằm trên chiếc giường nhỏ bên cạnh, lặng lẽ nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.

 

Vẫn nên kiếm tiền thì hơn.

 

Chờ khi có đủ bạc, ta sẽ rời đi.

 

Tìm một tiệm nhỏ, an ổn sống qua ngày, để phụ mẫu không tìm thấy, cũng chẳng ai có thể tìm ra ta.

 

Ngày qua ngày, Vân cô nương vẫn tiếp tục gảy đàn, Tiêu Đường Nghị cũng thường ghé qua, ngồi một lát rồi rời đi.

 

Đến lúc trời vào hạ, nhờ Vân cô nương mà ta đã kiếm được một khoản không nhỏ.

 

Hôm ấy, ta đem số bạc của Tiêu Đường Nghị đưa cho hắn, ghé sát bên tai, thấp giọng nói:

 

“Ta muốn xuất cung một chuyến.”

 

Ở Đông cung vô vị quá lâu, ta cũng muốn ra ngoài xem xét cửa tiệm, tìm cho mình một con đường rút lui.

 

Tiêu Đường Nghị đặt bút xuống, bình thản nói:

 

“Ta sẽ sai người đưa ngươi đi.”

 

“Không cần, ta chỉ đổi thường phục rồi tự đi là được.”

 

Hắn cũng không miễn cưỡng, chỉ dặn dò ta dẫn theo Tiểu Đào.

 

Suốt quãng đường, Tiểu Đào u uất không vui, nhỏ giọng nói:

 

“Cô nương, ta muốn đi thăm chủ tử.”

 

Từ sau khi Vân Hoa qua đời, nàng chưa từng đến viếng, ngay cả một tờ giấy tiền cũng chưa đốt.

 

Hiếm có cơ hội ra ngoài, ta liền mua ít hương nến, cùng nàng đi.

 

Vạn lần không ngờ được rằng, mộ của Vân Hoa lại được an táng nơi hoang sơn dã lãnh.

 

Tiểu Đào nhìn về phía nấm mộ vừa bị đào xới, lập tức bật khóc, lao đến như mất mạng:

 

“Là kẻ nào thất đức đến vậy! Khiến người mất rồi cũng chẳng được yên!”

 

Lớp đất trên mộ còn mới, nắp quan tài bị bật ra một khe hở.

 

Ta nhanh chóng chạy tới, trấn an nàng:

 

“Ngươi đừng vội, để ta giúp ngươi đóng lại nắp quan tài.”

 

Nắp quan tài đã rạn nứt một phần, ta dùng sức hơi mạnh, chỉ nghe một tiếng “rắc” giòn tan—tấm ván gỗ gãy đôi, rơi thẳng xuống quan tài.

 

Bên trong, gương mặt nữ tử lộ ra.

 

Ta vô thức liếc nhìn, ngay lập tức dạ dày quặn thắt, suýt chút nữa nôn ra.

 

Dẫu th*i th*ể đã mục rữa phân nửa, nhưng đường nét vẫn có thể miễn cưỡng nhận ra.

 

Hoàn toàn giống với bức họa trong Đông cung.

 

Ta vội vàng chắp tay, lẩm nhẩm mấy câu “A di đà Phật”, rồi gắng sức đậy lại nắp quan tài, bới đất lấp mộ như cũ.

 

Tiểu Đào thương tiếc chủ tử, dập đầu ba cái vang dội trước mộ phần, sau đó quay lại quỳ trước mặt ta, trịnh trọng nói:

 

“Đa tạ cô nương để chủ tử được an nghỉ. Từ nay về sau, cô nương chính là chủ tử mới của Tiểu Đào.”

 

Ta nhìn nàng, chỉ thấy thật đáng thương, vỗ nhẹ lên vai nàng, thở dài:

 

“Thôi, về đi.”

 

Do trên người ám đầy mùi tử thi, những cỗ xe bò qua đường đều né tránh ta như gặp ôn dịch.

 

Không còn cách nào khác, ta và Tiểu Đào đành cuốc bộ trở về.

 

Đi được nửa đường, bỗng có tiếng quát lớn:

 

“Con tiện nhân này! Còn dám bỏ trốn đi đâu!”

 

Một nam nhân dơ dáy thình lình túm chặt lấy cánh tay ta.

 

Ta định thần nhìn lại, sắc mặt lập tức lạnh băng:

 

“Ngươi nhận nhầm người rồi.”

 

Hắn ngoảnh đầu hét về phía sau:

 

“Bà nó, bắt được rồi! Mau lại đây! Tiểu Bảo được cứu rồi!”

 

Tiểu Đào sững sờ trước cảnh tượng trước mắt, chưa kịp phản ứng.

 

Ta lặng lẽ ra hiệu cho nàng, bảo nàng quay về gọi người.

 

Sau đó, ta liền bị cưỡng ép kéo vào thẳng trong nhà.

 

Tiểu Bảo là đệ đệ của ta, năm nay đã đến tuổi đi học, nhưng trong nhà không có tiền. 

 

Cha mẹ liền bàn bạc, định bán ta cho một lão tài chủ bảy mươi tuổi làm thiếp.

 

Hôm đó, ta vốn định nhân lúc đi chợ mà trốn thoát, nào ngờ lại bị bắt đưa vào Đông cung.

 

Giờ thì tốt rồi, người nhà tài chủ nhanh chóng kéo đến, gã quản gia bụng phệ, đầu bóng lưỡng, cười đến nếp nhăn xếp chồng, hai tay xoa vào nhau, giọng điệu vô cùng đắc ý:

 

“Người chúng ta đưa đi, các ngươi cứ ở nhà chờ sính lễ là được.”

 

Ta bị ấn chặt đầu, nhét thẳng vào kiệu hoa.

 

Hai tay ta bị trói chặt, miệng còn bị nhét một mảnh vải bẩn hôi rình để ngăn ta la hét.

 

Hết Chương 8:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page